Góc Milan: Chia tay Ignazio Abate

Tác giả Góc Khán Đài - Thứ Hai 27/05/2019 11:10(GMT+7)

Trong những phút giây cuối cùng còn được đứng trên San Siro với tư cách là một cầu thủ, vẫn còn những người thật sự cảm mến, trân trọng, biết ơn hắn, giành cho hắn những tràng pháo tay tạm biệt chân thành nhất, cũng là đáng quý lắm rồi. Phải không, Ignazio?

Có lẽ người ta đã hoàn toàn quên mất rằng, tại Milan vẫn còn một gã cầu thủ có cái tên như vậy.
Ignazio Abate
Vài ngày trước là ngày cuối cùng gã còn ra sân, khoác lên mình chiếc áo màu đỏ đen và chiến đấu vì Rossoneri. Nhưng ai quan tâm đến điều đó ? Vài fanpage về Serie A và AC Milan, chấm hết! Mà đến cả đám fan Milan cũng chả có mấy người tiếc nuối hay bồi hồi gì sự ra đi của gã, thì còn đòi hỏi gì ai nữa chứ.
Trong một mùa giải đầy những màn chia tay đầy rầm rộ, tiếng tăm, thì sự kiện của gã giống như không hề tồn tại vậy.
Mà cũng phải thôi, nói một cách thẳng thắn thì gã là một tay cầu thủ ... chẳng đáng nhắc đến. Xét về tài năng, Ignazio chẳng phải là một siêu sao gì đáng chú ý, thi đấu ở cùng vị trí, mẫu cầu thủ như hắn trên thế giới này có đầy và thậm chí còn xuất sắc hơn hắn rất nhiều lần.
Xét về thành tích, Scudetto 2010/2011, là lần duy nhất hắn được nếm trải cảm giác ngọt ngào của sự vinh quang, ngoài ra cũng chỉ có hai chiếc cúp Supercoppa Italiana.
Xét về tiếng tăm … à thôi, khỏi cần bàn tới. Dù đã gắn bó đến gần 20 năm với một đội bóng như Milan, nhưng chắc chắn nhiều năm về sau, các Tifosi nói chung và Milanista nói riêng cũng sẽ chỉ gọi hắn là một “cựu cầu thủ” thay vì “huyền thoại”. Quá tầm thường, phải chứ?
Nhưng ngay cả một tên tầm thường như hắn cũng đã có một giai đoạn gọi là “đỉnh cao phong độ”, cũng đã có những mùa giải liên tiếp tạo ra những pha kiến tạo khiến các cổ động viên sướng “rơn”, cũng đã có những pha đánh chặn, những tình huống đột phá bên cánh phải đáng để được … đưa lên Youtube. Công thủ toàn diện, bền bỉ, miệt mài và máu lửa … hắn cũng đã có một thời như thế đấy.
Với các fan hâm mộ Rossoneri, còn gì tuyệt vời hơn khi được chứng kiến một gã cầu thủ - với tình yêu to lớn và tuyệt đối giành cho đội bóng này – dành gần trọn những ngày tháng đẹp nhất của sự nghiệp để cống hiến hết mình cho màu áo đỏ đen, với bầu nhiệt huyết không bao giờ cạn, với sự máu lửa luôn rưc cháy và với một sự quyết tâm cao ngút, cho đến tận ngày hắn chỉ còn là một chiếc bóng vật vờ bên trong chính đội bóng này và ra đi.
“Cuộc đời có được mấy lần mười năm?”
Với chính bản thân hắn, được dùng một phần trong vài cái mười năm đó và cái giai đoạn có thể gọi là “đỉnh cao sự nghiệp”, để tận hiến cho đội bóng đã nuôi dạy mình trưởng thành, đội bóng mà mình giành trọn tình yêu và tận hưởng vinh quang cùng họ, có lẽ cũng đã là một sự viên mãn nhất định trong sự nghiệp rồi. Nói chung là “chưa xuất sắc nhưng chắc cũng đâu tệ”, phải chứ?
Truyền thông, báo đài thờ ơ với hắn, đám fan hâm mộ trong chính cái đội bóng mà hắn đã tận hiến gần như toàn bộ quãng thời gian đẹp nhất của sự nghiệp cũng chẳng mấy người thèm tiếc nuối hắn. Nhưng trong những phút giây cuối cùng còn được đứng trên San Siro với tư cách là một cầu thủ, vẫn còn những người thật sự cảm mến, trân trọng, biết ơn hắn, giành cho hắn những tràng pháo tay tạm biệt chân thành nhất, cũng là đáng quý lắm rồi. Phải không, Ignazio?
Cảm ơn vì đã cống hiến, tạm biệt và hẹn gặp lại …
- Nam Khánh - (TTVN)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Sự tàn nhẫn của Mikel Arteta biến Arsenal thành nhà vô địch

Có một lập luận đang ngày càng trở nên rõ ràng ở Arsenal. Thứ đưa đội bóng này tiến lên không phải một cá nhân nào, mà là sự tàn nhẫn của Mikel Arteta. Nghe có vẻ khắc nghiệt, thậm chí lạnh lùng, nhưng đó lại có thể là phẩm chất quan trọng nhất giúp Arsenal chuyển mình.

Raphinha xé màn đêm, Barca mở đại tiệc

Barcelona đã bắt đầu hành trình bảo vệ ngôi vương La Liga bằng chuyến làm khách đến sân Manuel Martinez Valero của Elche. Trước đối thủ chiếu dưới, đội bóng xứ Catalunya kiểm soát phần lớn diễn biến, tạo ra sự khác biệt bằng cường độ, tốc độ, khả năng tăng nhịp đúng thời điểm, và giành chiến thắng theo kiểu “bàn tay nhỏ”.

Unai Emery và nghệ thuật tìm kiếm sự tĩnh lặng từ thói quen chơi cờ vua

Thay vì lựa chọn những quán bar sôi động hay những vũ trường ồn ào, Unai Emery thường mở ứng dụng cờ vua trên điện thoại để “giải trí” với những đối thủ xa lạ. Với nhà cầm quân người Tây Ban Nha, đây không chỉ là một hình thức thư giãn mà còn giúp ông rèn luyện sự tập trung, tư duy logic cũng như tinh thần kỷ luật để áp dụng vào môi trường bóng đá đỉnh cao.

Trent Alexander-Arnold: "Liverpool sẽ luôn là nhà của tôi"

Hậu vệ người Anh thừa nhận anh đã phải đối mặt với những lời lăng mạ, đe dọa trên mạng, chịu những tiếng la ó khi trở lại Anfield và đau lòng khi bức tranh tường tôn vinh mình bị phá hoại. Dù vậy, sau tất cả, Trent khẳng định tình yêu dành cho đội bóng thời thơ ấu chưa bao giờ thay đổi: anh vẫn xem mọi trận đấu của Liverpool và luôn coi thành phố này là nhà.

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis không cần quá nhiều động tác để tạo ra ảnh hưởng. Cầu thủ người Hy Lạp có cách chơi trực diện, xử lý nhanh và gọn gàng. Khả năng đọc tình huống, chọn vị trí và di chuyển thông minh giúp Tzolis luôn biết cách xuất hiện ở những điểm nóng, mở ra những tình huống tấn công khó lường.