World Cup 2026 có thể là danh hiệu cuối cùng mà Lionel Messi và Cristiano Ronaldo cùng cạnh tranh trong sự nghiệp.
Họ là hai trong số những cầu thủ vĩ đại nhất từng chơi bóng. Cuộc đối đầu giữa họ đã vượt ra ngoài khuôn khổ bóng đá và trở thành một biểu tượng kéo dài suốt nhiều thập kỷ. Dù đã gần như không còn đối đầu trực tiếp trên sân trong tám năm qua, những cuộc so sánh giữa Messi và Ronaldo vẫn chưa bao giờ dừng lại và có lẽ sẽ còn tiếp diễn, bất kể phần còn lại trong sự nghiệp hay cuộc sống của họ sẽ diễn ra như thế nào.
Đó là cuộc cạnh tranh của những danh hiệu, những bàn thắng và cả những sự ganh đua. Thậm chí, nó còn tạo nên một "cuộc chiến văn hóa" trong thế giới bóng đá.
Đây là câu chuyện về hai GOAT (Greatest Of All Time – Cầu thủ vĩ đại nhất mọi thời đại) của bóng đá. Có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ được chứng kiến một cuộc cạnh tranh như thế này thêm một lần nữa.
Mọi chuyện bắt đầu vào ngày 23/4/2008, khi Barcelona của Messi tiếp đón Manchester United của Ronaldo trong trận bán kết lượt đi UEFA Champions League trên sân Camp Nou.
Xét đến những gì hai cầu thủ này sau đó đã làm được trong sự nghiệp, lần đầu tiên họ đối đầu trên sân lại không thực sự báo hiệu về một cuộc cạnh tranh vĩ đại sắp diễn ra.
Cristiano Ronaldo, sinh năm 1985, đá hỏng một quả phạt đền ngay ở phút thứ ba. Lionel Messi, sinh năm 1987, bị thay ra sau khoảng một giờ thi đấu. Trận đấu khép lại với tỷ số hòa 0-0.
Đó cũng là trận đấu duy nhất không có bàn thắng trong tổng số 36 lần Messi và Ronaldo chạm trán nhau ở cấp độ câu lạc bộ và đội tuyển quốc gia.
Ở thời điểm đó, Ronaldo mới 23 tuổi nhưng đã là ứng viên sáng giá cho danh hiệu Quả bóng Vàng, trong khi Messi đang nổi lên như siêu sao mới của Barcelona.
Khi bắt tay nhau trước giờ bóng lăn, tạo nên một bức ảnh đã trở thành biểu tượng, nhiều người tin rằng đó là lần đầu tiên họ gặp mặt trực tiếp.
Hai cầu thủ này khác nhau như thế nào khi còn trẻ?
Diego Forlán từng sát cánh cùng Ronaldo trong những năm đầu sự nghiệp tại Manchester United. Sau đó, ông thi đấu ở La Liga trong màu áo Villarreal và Atletico Madrid, đúng vào giai đoạn chứng kiến hiện tượng mang tên Messi bùng nổ và cuộc cạnh tranh giữa hai người bắt đầu hình thành.
Chia sẻ với The Athletic, Forlán nói về Ronaldo:
"Cristiano luôn muốn theo đuổi sự hoàn hảo. Cậu ấy muốn trở thành người giỏi nhất. Bạn có thể nhận ra rất sớm rằng cậu ấy sẽ trở thành một cầu thủ quan trọng. Nhưng khi mới bắt đầu, Cristiano chỉ tập trung vào rê bóng, phô diễn kỹ thuật và thực hiện đủ mọi động tác xử lý đẹp mắt.
Sau đó, cậu ấy chuyển thành một tiền đạo thực thụ và ghi bàn từ đó đến nay, rất rất nhiều bàn thắng.
Chỉ khi thay đổi cách chơi, Cristiano mới trở thành một sát thủ, ghi nhiều bàn thắng đến vậy và trở thành cầu thủ vĩ đại như hiện tại.
Messi thì khác. Cậu ấy gần như vẫn là mẫu cầu thủ như thuở ban đầu. Điều thay đổi duy nhất là theo thời gian và kinh nghiệm, cậu ấy ghi được nhiều bàn thắng hơn.
Messi luôn rất khó lường, cực kỳ xuất sắc, chuyền bóng tuyệt vời và có khả năng định đoạt trận đấu đáng kinh ngạc. Hai kiểu cầu thủ khác nhau, nhưng đều mang đến cùng một kết quả: rất nhiều bàn thắng."
Quay trở lại năm 2008, sau lần đối đầu đầu tiên ấy, Manchester United của Ronaldo thắng Barcelona 1-0 ở trận bán kết lượt về trên sân Old Trafford nhờ bàn thắng duy nhất của Paul Scholes.
Một tháng sau, Manchester United lên ngôi vô địch Champions League. Cũng trong năm đó, Ronaldo vượt qua Messi để lần đầu tiên giành Quả bóng Vàng, phần thưởng xứng đáng sau khi ghi tới 42 bàn thắng sau 49 trận cho câu lạc bộ. Messi xếp ở vị trí thứ hai.
"Manchester United có chất lượng ở mọi vị trí. Nhưng nếu phải chọn ra một cái tên, tôi sẽ chọn Ronaldo," Messi chia sẻ vào năm sau đó, trước khi hai người gặp nhau trong trận chung kết Champions League 2009.
"Cậu ấy là mẫu cầu thủ mà tôi sẵn sàng bỏ tiền để đến sân xem thi đấu.
Tôi và cậu ấy là hai mẫu cầu thủ hoàn toàn khác nhau, nhưng Ronaldo thật phi thường, rất đặc biệt. Sẽ không hề dễ dàng để ngăn cản cậu ấy."
Cũng vào khoảng thời gian đó, Ronaldo nói:
"Messi là một cầu thủ rất giỏi. Nhưng những sự so sánh thì chẳng bao giờ hữu ích cả. Tôi không thích điều đó."
Nhưng rồi anh sẽ phải quen với những sự so sánh ấy.
Năm đó, Barcelona vô địch Champions League, còn Messi giành Quả bóng Vàng. Ronaldo xếp thứ hai.
Cuộc cạnh tranh chính thức bắt đầu.
Mối kình địch giữa họ được định hình, ngày càng trở nên mãnh liệt và trở thành chủ đề được nhắc đến nhiều nhất của bóng đá thế giới trong giai đoạn từ năm 2009 đến 2018, khi Messi khoác áo Barcelona còn Ronaldo thi đấu cho Real Madrid.
Hai cầu thủ xuất sắc nhất thế giới chơi cho hai câu lạc bộ lớn nhất thế giới. Họ liên tục phá vỡ mọi kỷ lục, đối đầu nhau tới 30 lần trên sân cỏ và luôn hiểu rằng, nếu mình không giành được La Liga, Champions League, Chiếc giày Vàng hay Quả bóng Vàng, thì rất có thể người còn lại sẽ làm được điều đó.
Ngoài những trận El Clasico, họ chỉ chạm trán nhau thêm sáu lần, gồm ba trận giữa Barcelona và Manchester United, một trận giữa Barcelona và Juventus, cùng hai trận đấu giữa đội tuyển Bồ Đào Nha và Argentina.
Đó là đỉnh cao.
Đó là điều chưa từng có trong lịch sử.
Đó là lịch sử được viết nên qua từng mùa giải, khi hai siêu sao không chỉ cạnh tranh các danh hiệu cá nhân mà còn ganh đua ở mọi danh hiệu lớn nhất của bóng đá.
Mỗi màn trình diễn xuất sắc của người này dường như ngay lập tức đòi hỏi một lời đáp trả từ người kia. Những cú hat trick, những siêu phẩm và những khoảnh khắc định đoạt trận đấu xuất hiện với tần suất dày đặc đến mức trở thành điều gần như quen thuộc, tạo nên cảm giác rằng không ai trong số họ chấp nhận để đối phương vượt lên quá xa.
Sự đối lập trong tính cách càng khiến cuộc cạnh tranh trở nên cuốn hút hơn.
Thiên tài trầm lặng, chơi bóng theo bản năng của Messi tạo nên sự tương phản rõ rệt với ý chí không ngừng vươn lên, nền tảng thể chất phi thường và niềm tin tuyệt đối vào bản thân của Ronaldo.
Người hâm mộ gần như buộc phải chọn một chiến tuyến. Truyền thông thì nhìn mọi thành tựu của họ qua lăng kính của cuộc đối đầu ấy, biến mỗi trận El Clasico thành một sự kiện toàn cầu, thu hút hàng trăm triệu khán giả theo dõi.
Cuộc cạnh tranh giữa họ đạt đến đỉnh cao trong giai đoạn từ năm 2011 đến 2014, khi Barcelona và Real Madrid là hai thế lực thống trị bóng đá châu Âu dưới thời Pep Guardiola, Jose Mourinho và sau đó là Carlo Ancelotti. Trong khoảng thời gian ấy, các danh hiệu ở La Liga cũng như đấu trường châu Âu thường được định đoạt bởi khoảnh khắc tỏa sáng của một trong hai siêu sao.
La Liga cũng nhờ đó trở thành giải đấu đáng xem nhất thế giới.
Diego Forlán chia sẻ:
"Điều đó đã tạo nên dấu ấn để La Liga được xem là giải đấu số một. Hai cầu thủ xuất sắc nhất thế giới cùng khoác áo hai câu lạc bộ lớn nhất. Ngay cả Premier League khi đó cũng không thể nói rằng họ sở hữu điều tương tự.
Họ không chỉ gặp nhau ở La Liga. Họ còn đối đầu ở Cúp Nhà vua Tây Ban Nha, trong các trận chung kết và rất nhiều trận đấu khác. Có lẽ chỉ duy nhất một trận chung kết Champions League là họ chưa từng chạm trán nhau.
Hãy thử tưởng tượng xem. Các sân vận động luôn kín chỗ mỗi khi diễn ra El Clasico, còn lượng khán giả theo dõi qua truyền hình thì đã vươn tầm toàn cầu."
Trong chín mùa giải đó, Messi và Ronaldo cùng nhau giành 8 chức vô địch La Liga (ngoại lệ duy nhất là Atletico Madrid đăng quang năm 2014), 8 danh hiệu Pichichi (Vua phá lưới La Liga, ngoại lệ duy nhất là Luis Suarez vào năm 2016), 6 chức vô địch Champions League và 7 Cúp Nhà vua Tây Ban Nha. Đồng thời, cả hai cũng lần lượt xô đổ kỷ lục ghi bàn mọi thời đại của Barcelona và Real Madrid.
Ở thời điểm ấy, Ashley Cole được xem là một trong những hậu vệ trái xuất sắc nhất thế giới và từng nhiều lần đối đầu với cả Messi lẫn Ronaldo trong giai đoạn đỉnh cao của họ.
Cole cũng được đánh giá là một trong số ít hậu vệ có thành tích đối đầu khá tốt với cả hai. Tuy nhiên, như ông chia sẻ với The Athletic, việc ngăn cản một trong hai người gần như là nhiệm vụ bất khả thi.
"Tôi vẫn luôn nhắc đến thống kê rằng Messi chưa từng ghi bàn vào lưới bất kỳ đội bóng nào mà tôi thi đấu.
Với tôi, Messi là cầu thủ xuất sắc nhất thế giới. Cậu ấy quá khó lường, cực kỳ thông minh và xử lý mọi tình huống vô cùng tinh quái."
"Bạn không thể cho Messi dù chỉ một giây để thở. Và khi cố gắng ngăn cậu ấy ngay từ khâu nhận bóng, điều đó gần như là bất khả thi.
Cậu ấy có thể đi bóng sang trái, sang phải, rất khỏe, rất mạnh mẽ và cực kỳ bùng nổ. Messi sở hữu mọi phẩm chất mà một hậu vệ biên ngại phải đối đầu nhất.
Cậu ấy luôn di chuyển vào những vị trí gần như không thể kèm nổi, ở khoảng trống giữa hàng tiền vệ và hàng phòng ngự, hoặc giữa trung vệ và hậu vệ biên.
Với cả đội, điều duy nhất chúng tôi có thể làm là cố gắng kiểm soát cậu ấy, hạn chế tối đa những tình huống Messi có bóng ở khu vực cấm địa. Tại Chelsea, chúng tôi đã phần nào làm được điều đó. Ở trận bán kết Champions League năm 2012, Messi đá hỏng một quả phạt đền và đó cũng là chút may mắn giúp chúng tôi tiến đến chức vô địch tại Munich.
Còn với Ronaldo, mỗi lần đối đầu đều là một cuộc chiến và chúng tôi đã có rất nhiều cuộc chiến như vậy. Nhưng tôi luôn nói điều này: nếu chỉ có một mình tôi đối đầu với Messi hoặc Ronaldo trên sân, thì chỉ có thể nói là 'tạm biệt' thôi, bởi họ đơn giản quá xuất sắc ở những gì họ làm tốt nhất, từ việc ngoặt sang trái đến ngoặt sang phải.
Họ đều hiểu rất rõ cách kéo hậu vệ biên vào đúng vị trí mà họ mong muốn. Vì thế, không bao giờ có chuyện chỉ một người có thể kèm được họ. Cả tập thể phải cùng nhau tìm cách vô hiệu hóa điểm mạnh của họ, còn tôi thì cố gắng phát huy tối đa điểm mạnh của mình trong hệ thống của cả đội."
Khi Ronaldo rời Tây Ban Nha để gia nhập Juventus vào năm 2018, cuộc cạnh tranh giữa anh và Messi đã định hình cả một kỷ nguyên mới của bóng đá.
Cùng nhau, họ phá vỡ hàng loạt kỷ lục ghi bàn, đồng thời không ngừng thúc đẩy đối phương vươn tới những đỉnh cao chưa từng có, tạo nên một chuẩn mực mà có lẽ sẽ không bao giờ được lặp lại.
Chuẩn mực phi thường ấy được phản ánh rõ nhất qua số lượng Quả bóng Vàng mà hai người giành được.
Trước hết, hãy nhìn vào một chút bối cảnh.
Trước khi Messi và Ronaldo xuất hiện, kỷ lục về số lần giành Quả bóng Vàng thuộc về ba huyền thoại Michel Platini, Johan Cruyff và Marco van Basten, với 3 lần mỗi người.
Để thấy rõ hơn sự khác biệt, hãy nhìn vào Kylian Mbappe, người được xem là cầu thủ xuất sắc nhất của bóng đá thế giới ở thời điểm hiện tại.
Anh là chân sút vĩ đại nhất lịch sử Paris Saint Germain, đồng thời cũng là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất lịch sử đội tuyển Pháp. Mbappe còn là người ghi nhiều bàn thắng nhất trong các trận đấu thuộc vòng knock out World Cup. Thậm chí, anh hoàn toàn có thể khép lại kỳ World Cup lần này với tư cách cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất trong lịch sử các vòng chung kết World Cup.
Mbappe mới 27 tuổi.
Nhưng anh chưa từng giành Quả bóng Vàng.
Trong khi đó, Cristiano Ronaldo đã giành 5 Quả bóng Vàng.
Còn Lionel Messi sở hữu tới 8 Quả bóng Vàng.
Thật khó để tưởng tượng bất kỳ ai có thể vượt qua những con số mà họ đã thiết lập, đặc biệt là kỷ lục của Messi.
Trong giai đoạn từ 2008 đến 2021, Messi và Ronaldo giành toàn bộ các danh hiệu Quả bóng Vàng, ngoại trừ chiến thắng của Luka Modric vào năm 2018.
Ronaldo là người mở đầu với Quả bóng Vàng năm 2008. Sau đó, Messi đáp trả bằng chuỗi 4 Quả bóng Vàng liên tiếp từ năm 2009 đến 2012, một kỳ tích chưa từng có trong lịch sử.
Ronaldo thu hẹp khoảng cách khi giành danh hiệu vào các năm 2013 và 2014. Messi lấy lại vị thế số một năm 2015, trước khi Ronaldo khép lại giai đoạn thống trị ấy bằng hai Quả bóng Vàng liên tiếp vào các năm 2016 và 2017.
Với cả hai, chiến thắng dường như là điều duy nhất có ý nghĩa.
Khi gần như chắc chắn Luka Modric sẽ giành Quả bóng Vàng 2018, cả Messi lẫn Ronaldo đều không tham dự lễ trao giải, dù Ronaldo là người về nhì.
Modric sau đó bày tỏ sự thất vọng:
"Đó là lựa chọn của họ. Nhưng điều đó có hợp lý không?
Có vẻ như những lá phiếu và các giải thưởng này chỉ có ý nghĩa khi họ là người chiến thắng.
Điều đó là không công bằng với các cầu thủ khác, với những người đã bầu chọn cho họ suốt 10 năm qua, cũng như không công bằng với bóng đá và người hâm mộ.
Tuy nhiên, mỗi người sẽ hành động theo cách mà họ cho là đúng."
Có lẽ không sân khấu nào phản ánh rõ cuộc cạnh tranh giữa Messi và Ronaldo hơn Quả bóng Vàng, bởi đây là giải thưởng buộc người ta phải đặt họ lên bàn cân để so sánh trực tiếp.
Mỗi bàn thắng, mỗi danh hiệu và mỗi màn trình diễn xuất sắc của người này đều được cân đo cùng thành tích của người kia, khiến những cuộc tranh luận và sự cạnh tranh giữa họ ngày càng trở nên mãnh liệt.
Họ đã tạo ra khoảng cách quá lớn so với phần còn lại của bóng đá thế giới. Giành Quả bóng Vàng không còn đơn thuần là được công nhận là cầu thủ xuất sắc nhất hành tinh, mà còn đồng nghĩa với việc chứng minh rằng mình đã xuất sắc hơn đối thủ còn lại.
Liệu có thể cảm nhận được sự thất vọng của người thua cuộc trong những buổi lễ trao Quả bóng Vàng?
Diego Forlán là một trong những người đã nhiều lần trực tiếp có mặt tại các lễ trao giải ấy.
Ông chia sẻ:
"Tôi nghĩ đó là sự thất vọng hơn là cảm giác cay cú.
Bởi cả hai đều muốn trở thành người giỏi nhất, nhưng mỗi năm chỉ có một người chiến thắng, dù sau này cả hai đều giành được Quả bóng Vàng rất nhiều lần.
Và giữa họ luôn tồn tại sự tôn trọng dành cho nhau, cho dù nhiều người vẫn luôn cố gắng tìm kiếm những góc nhìn tiêu cực về cuộc cạnh tranh đó.
Tôi không nghĩ Cristiano hay Lionel cảm thấy vui khi người còn lại chiến thắng. Nhưng tôi tin điều đó lại càng thôi thúc họ nỗ lực nhiều hơn để trở nên xuất sắc hơn nữa.
Nếu không có người kia, có lẽ cả hai đã không thể vươn tới đẳng cấp như chúng ta từng chứng kiến."
"Messi ghi ba bàn vào lưới Algeria tại World Cup và chỉ cần nhìn gương mặt của Ronaldo vào ngày hôm sau là đủ hiểu mọi chuyện.
Bạn biết đấy, anh ấy muốn ghi bốn bàn. Hoặc muốn vô địch World Cup. Thật sự đó là một cuộc cạnh tranh tuyệt vời.
Nó giống như thứ nhiên liệu mà cả hai đều cần. Họ cho nhau lý do để không ngừng theo đuổi sự hoàn hảo."
Những con số mà Messi và Ronaldo tạo ra, cũng như những kỷ lục họ phá vỡ, gần như vượt ngoài sức tưởng tượng.
Trong lịch sử bóng đá nam, chỉ có 27 cầu thủ ghi được từ 500 bàn thắng trở lên cho câu lạc bộ và đội tuyển quốc gia cộng lại.
Trong số đó có những ngôi sao đương đại như Robert Lewandowski, Harry Kane, Karim Benzema, cùng các huyền thoại bất tử như Alfredo Di Stefano, Eusebio và Gerd Muller.
Để thấy rõ vị thế của Messi và Ronaldo trong ngôi đền những chân sút vĩ đại nhất lịch sử, hãy nhìn vào bảng xếp hạng.
Đứng thứ năm là Ferenc Puskás với 725 bàn thắng.
Xếp thứ tư là Romário với 756 bàn.
Đứng thứ ba là Pelé, người trong nhiều thập kỷ được xem là GOAT thực sự của bóng đá, với 762 bàn thắng.
Trong khi đó...
Lionel Messi đã ghi 917 bàn thắng.
Cristiano Ronaldo đã ghi 975 bàn thắng.
Đó thậm chí còn không phải một cuộc cạnh tranh sít sao.
Tám câu lạc bộ và hai đội tuyển quốc gia đã được hưởng lợi từ khả năng săn bàn phi thường của họ, nổi bật nhất là Barcelona và Real Madrid.
Kỷ lục 672 bàn thắng của Messi cho Barcelona có lẽ sẽ không bao giờ bị phá vỡ. Anh ghi nhiều hơn 440 bàn so với người đứng thứ hai trong lịch sử câu lạc bộ là César Rodríguez, người có 232 bàn.
Ở phía bên kia, Ronaldo là chân sút vĩ đại nhất lịch sử Real Madrid, ghi nhiều hơn 96 bàn so với người xếp sau là Karim Benzema, người có 354 bàn thắng.
Cả hai cũng đều là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất trong lịch sử đội tuyển quốc gia của mình và rất có thể những kỷ lục ấy sẽ còn tồn tại trong thời gian rất dài.
Messi ghi nhiều hơn gấp đôi bất kỳ cầu thủ nào khác trong lịch sử đội tuyển Argentina.
Còn Ronaldo ghi nhiều hơn gấp ba bất kỳ cầu thủ nào khác từng khoác áo đội tuyển Bồ Đào Nha.
Điều đáng kinh ngạc là trong suốt hai thập kỷ qua, cả hai duy trì hiệu suất ghi bàn gần như tương đồng qua từng mùa giải.
Ngoại lệ nổi bật nhất là năm 2012, khi Messi ghi tới 91 bàn thắng cho Barcelona và đội tuyển Argentina trong một năm dương lịch, thiết lập kỷ lục thế giới mới, vượt qua cột mốc 85 bàn mà Gerd Muller lập được vào năm 1972.
Điều đáng nói hơn cả là Messi chỉ cần 69 trận đấu để ghi được 91 bàn thắng ấy.
Đỉnh cao ghi bàn của Ronaldo trong những năm gần đây là 54 bàn sau 59 trận cho Al Nassr và đội tuyển Bồ Đào Nha trong năm 2023. Còn mùa giải bùng nổ nhất trong sự nghiệp của anh là năm 2013, khi ghi 69 bàn sau 59 trận cho Real Madrid và đội tuyển quốc gia.
Đội bóng mà Ronaldo ghi nhiều bàn thắng nhất là Sevilla, với 27 bàn.
Điều thú vị là Sevilla cũng giữ một vai trò rất đặc biệt, nhưng không mấy dễ chịu, trong cuộc cạnh tranh này. Đây cũng chính là đối thủ mà Messi ghi nhiều bàn thắng nhất, với 38 lần lập công. Đứng thứ hai trong danh sách "nạn nhân" yêu thích của cả hai đều là Atletico Madrid.
Ở cấp độ đội tuyển quốc gia, Luxembourg là đối thủ bị Ronaldo chọc thủng lưới nhiều nhất với 11 bàn, xếp ngay sau là Hungary với 9 bàn.
Trong khi đó, Messi ghi nhiều bàn nhất vào lưới Bolivia với 11 bàn, tiếp theo là Ecuador và Venezuela, cùng có 7 bàn.
Năm 2023, Ronaldo từng nói:
"Cuộc cạnh tranh đó đã kết thúc rồi. Nó từng rất tuyệt và khán giả rất thích điều đó.
Những người yêu mến Cristiano Ronaldo không nhất thiết phải ghét Messi, và ngược lại. Di sản vẫn sẽ còn mãi, nhưng tôi không còn nhìn nhận đó là một cuộc cạnh tranh nữa."
Sự nghiệp của Messi và Ronaldo sẽ còn được tôn vinh, nghiên cứu và đánh giá rất lâu sau khi tất cả những người đang đọc bài viết này vào năm 2026 không còn trên cõi đời.
Trong nhiều thập kỷ, thậm chí nhiều thế kỷ tới, người ta vẫn sẽ tiếp tục phân tích những thành tựu phi thường và cuộc cạnh tranh khốc liệt giữa họ.
Họ chưa bao giờ là bạn thân và cũng không cần phải như vậy. Nhưng giữa hai người luôn tồn tại sự tôn trọng dành cho nhau, dù đôi khi điều đó có phần miễn cưỡng.
Năm ngoái, Messi chia sẻ:
"Sự cạnh tranh giữa chúng tôi chỉ diễn ra trên sân cỏ.
Ngoài sân, cả hai đều là những con người bình thường.
Chúng tôi không phải bạn bè vì không có nhiều thời gian ở bên nhau, nhưng luôn đối xử với nhau bằng sự tôn trọng rất lớn.
Tôi vô cùng ngưỡng mộ Cristiano, cũng như sự nghiệp mà anh ấy đã có và vẫn đang tiếp tục xây dựng, bởi anh ấy vẫn đang thi đấu ở đẳng cấp cao nhất."
Ít nhất theo những gì họ công khai chia sẻ, cả hai có thể đều cho rằng cuộc cạnh tranh ấy đã khép lại sau khi rời châu Âu để chuyển sang khoác áo Inter Miami và Al Nassr.
Và quả thực, trên sân cỏ, việc Messi và Ronaldo cùng xuất hiện trong một trận đấu đã trở nên vô cùng hiếm hoi.
Kể từ khi Ronaldo rời Real Madrid vào năm 2018, trận El Clasico cuối cùng của họ là trận hòa 2-2 vào tháng 5 năm đó, với việc cả hai đều ghi bàn. Sau đó, họ chỉ còn gặp nhau đúng một lần, trong chiến thắng 3-0 của Juventus trước Barcelona trên sân Camp Nou năm 2020, trận đấu diễn ra trên sân không khán giả vì đại dịch và Ronaldo lập một cú đúp.
Nếu đó thực sự là lần đối đầu chính thức cuối cùng giữa họ thì rõ ràng đó không phải một cái kết xứng đáng.
Nhưng chúng ta cũng nên nhớ rằng mình đã quá may mắn khi được chứng kiến chín năm huy hoàng ở Tây Ban Nha, nơi Messi và Ronaldo đối đầu nhau tới 30 lần trong màu áo Barcelona và Real Madrid.
Nếu phải tìm một cuộc cạnh tranh cá nhân tương đương trong lịch sử bóng đá, có lẽ chỉ còn cuộc tranh luận giữa Pelé và Diego Maradona, vốn từng được xem là cuộc tranh cãi về GOAT trước khi Messi và Ronaldo xuất hiện.
Nhưng Pelé giải nghệ vào năm 1977, đúng năm Maradona ra mắt đội tuyển Argentina. Hai huyền thoại ấy chưa từng đối đầu nhau trên sân.
Messi và Ronaldo chính là điều gần nhất mà bóng đá từng có.
Vậy cuối cùng, ai là người chiến thắng trong cuộc cạnh tranh giữa Messi và Ronaldo?
Và liệu điều đó có thực sự quan trọng?
Có lẽ câu hỏi thứ hai không còn nhiều ý nghĩa, bởi cuộc tranh luận ấy chắc chắn sẽ còn kéo dài rất lâu nữa.
Còn về người chiến thắng, không có một kết luận rõ ràng.
Messi có lẽ nổi bật hơn ở cả điểm khởi đầu lẫn giai đoạn cuối sự nghiệp. Anh là thần đồng gây chấn động khi mới xuất hiện và cũng được cho là duy trì đẳng cấp cao hơn ở những năm gần đây. Minh chứng là kể từ khi Ronaldo ghi bàn gần nhất tại World Cup, vào lưới Ghana năm 2022, Messi đã ghi thêm 11 bàn ở đấu trường này, trước khi Ronaldo chấm dứt chuỗi đó bằng cú đúp vào lưới Uzbekistan.
Messi sở hữu nhiều Quả bóng Vàng hơn.
Nhưng đó là giải thưởng được quyết định bằng lá phiếu của các nhà báo, và với tất cả sự tôn trọng, đó vẫn là một sự đánh giá mang tính chủ quan.
Trong khi đó, Ronaldo ghi nhiều bàn thắng hơn một cách không thể phủ nhận và đang tiến rất gần cột mốc 1.000 bàn thắng cho câu lạc bộ và đội tuyển quốc gia, một thành tựu cá nhân có thể được xem là vĩ đại bậc nhất, thậm chí là vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá.
Không tồn tại một quan điểm chung tuyệt đối và chính điều đó làm nên vẻ đẹp của môn thể thao này.
Ngoài yếu tố chuyên môn, cuộc tranh luận còn chịu ảnh hưởng bởi nhiều khía cạnh khác như chính trị, tâm lý và xã hội.
Bạn có thể là một người yêu Messi.
Hoặc là một người yêu Ronaldo.
Một nghiên cứu gần đây do Đại học Công nghệ Nanyang (Singapore) thực hiện trên hơn 10.000 người tại 26 quốc gia cho thấy những người có xu hướng tự do thường yêu thích Messi, còn những người có tư tưởng bảo thủ lại nghiêng về Ronaldo. Xu hướng này đặc biệt rõ ở nhóm người trẻ tuổi.
Một phát hiện thú vị khác là những người có mức độ tự tin cao thường là người hâm mộ Ronaldo.
Phó Giáo sư Saifuddin nhận định:
"Messi và Ronaldo xây dựng hai hình ảnh công chúng rất khác nhau.
Messi thường gắn liền với hình ảnh điềm tĩnh và đặt tập thể lên trên hết, trong khi Ronaldo nổi tiếng bởi việc luôn công khai tham vọng và không ngần ngại tôn vinh những thành tựu cá nhân.
Con người thường bị thu hút bởi cầu thủ có hình ảnh phù hợp với những giá trị mà họ theo đuổi."
Nếu Bồ Đào Nha đứng đầu bảng tại World Cup lần này, Messi và Ronaldo đã có thể gặp nhau ở vòng tứ kết.
Nhưng cuối cùng, Bồ Đào Nha chỉ xếp nhì bảng, đồng nghĩa với việc kịch bản duy nhất để họ tái ngộ là trận chung kết.
Nếu điều đó xảy ra, đó sẽ là cái kết đẹp nhất có thể cho cuộc cạnh tranh vĩ đại này.
Tuy nhiên, ngay cả khi họ không bao giờ đối đầu thêm lần nào nữa, cuộc cạnh tranh ấy vẫn sẽ còn mãi.
Nó sẽ tồn tại sau khi họ ngừng ghi bàn.
Sau khi họ treo giày.
Không chỉ trong những kỷ lục mà họ để lại, mà có lẽ cả ở những gì họ sẽ làm sau khi giải nghệ.
Biết đâu một ngày nào đó, cả hai sẽ sở hữu hai câu lạc bộ tại Mỹ và đối đầu nhau trong trận chung kết MLS Cup.
Hoặc cùng trở thành bình luận viên, để rồi người hâm mộ lại tranh luận xem ai đưa ra những góc nhìn sắc sảo hơn.
Hay biết đâu, tại World Cup 2034, Messi dẫn dắt Argentina còn Ronaldo ngồi trên băng ghế chỉ đạo của Bồ Đào Nha.
Về bản chất, cuộc cạnh tranh ấy sẽ không bao giờ thực sự kết thúc.
Nhưng có lẽ nó cũng sẽ không bao giờ vượt qua được chín năm huy hoàng khi hai cầu thủ xuất sắc nhất lịch sử khoác áo hai câu lạc bộ lớn nhất thế giới, cùng thi đấu trong một quốc gia, một giải đấu và tạo nên cuộc đối đầu cấp câu lạc bộ vĩ đại nhất mà bóng đá từng chứng kiến.
Và những lời cuối cùng nên thuộc về chính họ.
Messi:
"Đó là một cuộc cạnh tranh thể thao tuyệt đẹp. Tôi tin rằng cả hai chúng tôi sẽ còn được nhớ đến trong một thời gian rất dài."
Ronaldo:
"Chúng tôi đã thay đổi lịch sử bóng đá."