Giuseppe Rossi: Ác quỷ chấn thương cản bước đôi chân thiên thần

Tác giả Góc Khán Đài - Thứ Năm 04/05/2017 17:04(GMT+7)

Lần đầu tiên trong lịch sử, Celta Vigo góp mặt trong trận bán kết cúp châu Âu đêm nay và đối thủ của họ là đại diện đến từ nước Anh - Manchester United. Tuy nhiên, họ sẽ không có được sự phục vụ của cầu thủ hiểu đội bóng Anh nhất.
Giuseppe Rossi: Ác quỷ chấn thương cản bước đôi chân thiên thần
Rất nhiều người sẽ không để ý, thậm chí không hề biết rằng tiền đạo đó đang trú chân tại miền quê Tây Bắc Tây Ban Nha cảnh sắc hùng vĩ nhưng nhuốm màu trầm buồn. Cảnh buồn người có vui đâu bao giờ, dường như chính sự sắp đặt lại cực kì hợp lí cho anh, một tài năng tài hoa nhưng bạc phận.
Chấn thương là một phần không thể tránh khỏi của thể thao nói chung và bóng đá nói riêng. Thierry Henry trong một buổi phỏng vấn hậu giải nghệ đã cảm tạ Chúa trời khi suốt hơn 15 năm chơi bóng chuyên nghiệp, anh không dính chấn thương nào nghiêm trọng. Không phải ai cũng may mắn như Henry, rất nhiều những cái tên đã phải bỏ lỡ giấc mơ trở thành cầu thủ đẳng cấp thế giới. Marco van Basten, Sebastian Deisler và cụ thể ở đây là Giuseppe Rossi, người chắc chắn sẽ có được sự nghiệp huy hoàng nếu không bởi vận đen ám ảnh từ những chấn thương dai dẳng.
Sinh năm 1987 tại New Jersey trong một gia đình gốc Ý định cư tại Mỹ, Rossi sở hữu bề ngoài ngây thơ và đậm chất lãng tử của Michael Corleone. Nếu cậu út nhà Corleone không tránh được nghiệp mafia của gia đình thì với Rossi, bóng đá đến như lẽ tất yếu khi anh mới 12 tuổi. Parma trong thời kì hoàng kim với bầu sữa của Tập đoàn Parmalat muốn xây dựng đội ngũ kế cận có nguồn gốc bản địa, nhưng kế hoạch này sớm phá sản bởi cuộc khủng hoảng của những chủ sở hữu.
Parma biến mất khỏi bản đồ bóng đá, tài năng của Rossi thì không dễ bị lãng quên. Manchester United và Sir Alex Ferguson cứu vớt Giuseppe và đưa anh đến với sự phổ biến của công chúng. Ngay trong lần đầu tiên ra mắt Quỷ đỏ tại Premier League, Rossi nhận bóng từ Wayne Rooney rồi tung ra cú sút chìm hiểm hóc bằng chân trái thuận khiến thủ môn đối phương hoàn toàn bó tay, giúp United thắng Sunderland chung cuộc 2-1. Lúc đó, Rossi mới 18 tuổi, chưa đá được chục trận cho đội U21 MU.
Giuseppe Rossi và Sir Alex
Nổi danh sớm là thế, nhưng cuộc sống tại một CLB lớn luôn không dễ dàng. Sự có mặt của một loạt những tên tuổi hàng đầu như Ruud van Nistelrooy, Carlos Tevez hay Cristiano Ronaldo đã hạn chế cơ hội ra sân của Giuseppe Rossi. Chuyển tới Villarreal để có thêm cơ hội ra sân là quyết định tất yếu của tiền đạo người Ý. 3 mùa đầu tiên với thành tích không đến nỗi nào với lần lượt 13, 15 và 17 bàn, Rossi có cho mình mùa giải 2010-11 đột phá với 32 bàn trên mọi mặt trận cho Tàu ngầm vàng. Đội chủ sân El Madrigal kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 4 trên BXH La Liga, nhưng lại không đánh dấu được thành công bằng danh hiệu cụ thể nào khi chỉ đi tới bán kết Europa League và tứ kết Copa del Rey. Giuseppe Rossi với cái chân trái ma thuật trở thành báu vật của Villarreal và là cầu thủ được săn đón nhất của mùa hè năm 2011.
Tuy nhiên, sự hào hoa của Rossi dường như luôn khiến anh bị ảnh hưởng bởi tình cảnh xung quanh. Giống như sự thành công không trọn vẹn của CLB chủ quản Villarreal, Rossi dính chấn thương ngay ở tháng đầu tiên của mùa giải mới. Đứt dây chằng đầu gối, số 21 buộc phải ngồi ngoài 6 tháng. Sau những nỗ lực hồi phục, Rossi trở lại, nhưng nó chỉ kéo dài trong vài phút trên sân tập. Anh lại ngã xuống. Dây chằng lỏng lẻo của Rossi đổ bệnh thêm nữa, lần này còn nặng hơn, 10 tháng ngồi ngoài là chẩn đoán của các bác sĩ. Giấc mơ Euro của anh chấm dứt. Đội bóng chủ quản Villarreal không có được sự phục vụ của chân sút số 1 lập tức xuống hạng chỉ sau 1 mùa giành vé dự Champions League. Mọi thứ đổi thay quá nhanh chỉ sau 12 tháng.
Giuseppe Rossi vs Xabi Alonso
Nhốt mình suốt 14 tháng ở phòng hồi phục để tránh lặp lại sự vội vàng đáng tiếc trong quá khứ, Rossi tái xuất mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chuyển về cố hương để khoác áo Fiorentina, Rossi được trả về chơi ở vị trí tiền đạo lùi sở trường. Tại đây, kĩ thuật và khả năng hoạt động rộng của anh có điều kiện phát huy tối đa. 14 bàn thắng sau 18 trận đấu đầu tiên của Serie A trong đó có cú hattrick vào lưới đối thủ truyền kiếp Juventus đánh dấu sự trở lại của Rossi lẫn đế chế La Fiola. "Một thiên tài của bóng đá," Vincenzo Montella - HLV trưởng lúc đó của Fio và cũng từng là một tiền đạo lùi trứ danh cảm thán. Cesare Prandelli - HLV trưởng ĐTQG lẫn giới mộ điệu nước này đều nín thở để chứng kiến bộ đôi Giuseppe Rossi - Mario Balotelli dẫn dắt hàng công Azzurri tại mùa hè Brazil.
Dẫu vậy, vâng, cụm từ không ai mong muốn, như các bạn có thể đoán được, bi kịch không buông tha cho Rossi. Điều duy nhất còn lại ở mùa giải này khiến các CĐV phải nín thở là chứng kiến cú tắc bóng thô bạo của Leandro Rinaudo khiến Rossi phải ôm đầu gối phải hét lên trong đau đớn. Tiếng thét chấm dứt mùa giải, tiếng thét kết liễu hi vọng Serie A, tiếng thét chấm dứt hi vọng World Cup. Cái đầu gối vốn đã yếu ớt của Rossi nay lại càng lỏng lẻo. Phẫu thuật lần 1 không thành công, phẫu thuật lần 2 mới vá víu một phần vấn đề. Rốt cuộc, 3 lần trên bàn mổ và 18 tháng ngồi ngoài mới có thể giúp anh đứng vững.
Giuseppe Rossi nằm trên sân vì chấn thương khiến anh đau đớn
Tổng cộng, Rossi phải nghỉ thi đấu tới 30 tháng, tương đương 2.5 năm trong khoảng thời gian 2011-15, thời điểm đỉnh cao nhất trong cuộc đời cầu thủ. Trở lại sân cỏ với tư cách của một bệnh binh thất cơ lỡ vận, Fiorentina không còn mặn mà với anh nữa, mảnh đất Tây Ban Nha lại giang tay đón chào, Rossi trở lại với nơi mình từng có những kỉ niệm tươi đẹp nhất. Levante rồi lần lượt Celta Vigo là bến đỗ cho anh thể hiện bản thân. 10 bàn thắng sau 33 trận là thành tích không hề tệ với một cái tên tưởng chừng đã bị quên lãng, nhưng, vâng, từ không ai muốn thấy, "nó" lại đến.
Chấn thương như một con quỷ cứ đeo bám lấy thiên thần Rossi. Nó ác độc ở chỗ, mỗi khi Giuseppe tưởng chừng sẽ trở lại, hay chuẩn bị bước lên nấc thang tiếp theo của sự nghiệp, nó lại xuất hiện và huỷ hoại chàng trai tội nghiệp. Bốn chấn thương dai dẳng trước đây ở đầu gối phải chưa đánh gục được Rossi, con quỷ quyết định tung ra đòn knockout. 9/4/2017, Giuseppe Rossi đứt dây chằng đầu gối trái, chân thuận của anh. Bốn lần trước, anh đau đớn nhưng không chảy nước mắt. Lần này, Rossi đã ôm mặt khóc nức nở ngay trước mặt các đồng đội. Người đàn ông ấy đã trải qua quá nhiều đau khổ. Anh đau, anh khóc, không chỉ bởi chấn thương, mà còn là sự bất lực mình không thể điều khiển. Nếu như những thương tổn trước đây mới tàn phá thân thể của chàng trai New Jersey, thì ca bệnh mới nhất này rất có thể sẽ huỷ diệt ý chí chiến đấu và chấm dứt luôn sự nghiệp của anh.
Khoác áo Celta Vigo chẳng được lâu thì chấn thương lại ập đến
Bóng đá là môn thể thao vua, đại diện cao cả cho cái đẹp. Tuy nhiên, nếu như biết đến những hào quang lấp lánh, hãy cũng chú ý đến hiện thực tăm tối mà nó đem lại với cầu thủ như Rossi, như Van Basten, như Deisler. Những cầu thủ tài hoa, nhưng kém may mắn. Tối nay tại Balaidos, khi hai đội bóng Rossi từng khoác áo đụng độ nhau, có ai nhớ đến anh?

HOÀNG BÁCH (TTVN)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Nếu Atletico Madrid vẫn chỉ là "trạm trung chuyển", thì chúng ta đã quá hẹp hòi khi nói về một CLB lớn

Mỗi lần một cầu thủ hàng đầu của Atlético Madrid được liên hệ với Barcelona, Real Madrid hay một đội bóng giàu có ở Premier League, một cách diễn giải quen thuộc lại xuất hiện. Atlético chỉ là nơi đủ tốt để một cầu thủ chứng minh năng lực, nhưng chưa phải nơi đủ tầm vóc để anh ta ở lại. Câu chuyện Julián Álvarez trong mùa hè 2026 chỉ là phiên bản mới nhất của một quan niệm đã tồn tại từ rất lâu.

Trent Alexander-Arnold: Khi người con Liverpool rời đi, cả một hệ thống cũng phải xây lại

Với một bộ phận CĐV Liverpool, điều khiến họ khó chấp nhận nhất nằm ở chính con người mà Trent từng đại diện tại Anfield. Trent sinh ra ở Liverpool, gia nhập học viện CLB từ năm 6 tuổi rồi vươn mình thành một trong những hậu vệ phải đặc biệt nhất bóng đá hiện đại. Anh cùng Liverpool giành Premier League, Champions League và gần như mọi danh hiệu lớn ở cấp CLB. Nhưng quan trọng hơn cả, Trent là một “Scouser” đứng trên sân đại diện cho thành phố của mình.

Premier league cuối cùng cũng "giác ngộ": Đối với một thủ môn quan trọng nhất vẫn là khả năng cứu thua

Một trong những bài học quan trọng nhất được đúc kết từ các mùa giải Premier League gần đây lại là một điều quá đỗi cơ bản đến mức đáng lẽ chẳng cần phải nói thẳng ra: Nếu muốn tránh cảnh xuống hạng, tốt nhất là bạn nên có một thủ môn biết cách ngăn quả bóng đi vào lưới.

Sự tàn nhẫn của Mikel Arteta biến Arsenal thành nhà vô địch

Có một lập luận đang ngày càng trở nên rõ ràng ở Arsenal. Thứ đưa đội bóng này tiến lên không phải một cá nhân nào, mà là sự tàn nhẫn của Mikel Arteta. Nghe có vẻ khắc nghiệt, thậm chí lạnh lùng, nhưng đó lại có thể là phẩm chất quan trọng nhất giúp Arsenal chuyển mình.

Raphinha xé màn đêm, Barca mở đại tiệc

Barcelona đã bắt đầu hành trình bảo vệ ngôi vương La Liga bằng chuyến làm khách đến sân Manuel Martinez Valero của Elche. Trước đối thủ chiếu dưới, đội bóng xứ Catalunya kiểm soát phần lớn diễn biến, tạo ra sự khác biệt bằng cường độ, tốc độ, khả năng tăng nhịp đúng thời điểm, và giành chiến thắng theo kiểu “bàn tay nhỏ”.

Unai Emery và nghệ thuật tìm kiếm sự tĩnh lặng từ thói quen chơi cờ vua

Thay vì lựa chọn những quán bar sôi động hay những vũ trường ồn ào, Unai Emery thường mở ứng dụng cờ vua trên điện thoại để “giải trí” với những đối thủ xa lạ. Với nhà cầm quân người Tây Ban Nha, đây không chỉ là một hình thức thư giãn mà còn giúp ông rèn luyện sự tập trung, tư duy logic cũng như tinh thần kỷ luật để áp dụng vào môi trường bóng đá đỉnh cao.

Trent Alexander-Arnold: "Liverpool sẽ luôn là nhà của tôi"

Hậu vệ người Anh thừa nhận anh đã phải đối mặt với những lời lăng mạ, đe dọa trên mạng, chịu những tiếng la ó khi trở lại Anfield và đau lòng khi bức tranh tường tôn vinh mình bị phá hoại. Dù vậy, sau tất cả, Trent khẳng định tình yêu dành cho đội bóng thời thơ ấu chưa bao giờ thay đổi: anh vẫn xem mọi trận đấu của Liverpool và luôn coi thành phố này là nhà.