Gianluigi Buffon: Biểu tượng của một thế hệ

Tác giả CG - Thứ Năm 03/08/2023 13:41(GMT+7)

Sau gần 30 năm lăn lộn trên sân cỏ, Gianluigi Buffon đã nói lời chia tay sự nghiệp quần đùi áo số, khép lại hành trình bóng đá của một “cây trường sinh”.

 

Mùa hè 1993, U16 Italy tham dự vòng chung kết U16 Euro tại Thổ Nhĩ Kỳ. Về cơ bản, một giải đấu trẻ như vậy sẽ không có quá nhiều thứ khiến khán giả nhớ tới. Đội hình của U16 Italy tham dự giải đấu năm đó cũng chỉ có 2 gương mặt sau này được góp mặt ở đội tuyển quốc gia là Francesco Totti và Gianluigi Buffon. Cả 2 đều sẽ trở thành những huyền thoại bóng đá, nhưng nhìn chung đây không phải giải đấu mà người ta sẽ nhắc đến nhiều trong sự nghiệp của họ. Tuy nhiên, thủ thành người Italy vẫn khiến người ta phải nhớ đến mình vào lúc đó.

Ở vòng tứ kết, U16 Italy đánh bại U16 Tây Ban Nha trên chấm luân lưu với 2 pha cứu thua của Buffon, trước khi thủ môn trẻ này tiếp tục tỏa sáng ở loạt luân lưu tại trận bán kết với 3 pha cản phá các cú dứt điểm của cầu thủ U16 Tiệp Khắc. 

Cùng ngày, tay vợt 16 tuổi Maria Francesca Bentivoglio lọt vào tứ kết giải quần vợt Italy mở rộng. Sáng hôm sau, trang bìa tờ nhật báo La Gazzetta dello Sport sử dụng dòng tiêu đề cho 2 ngôi sao thể thao thiếu niên: “Bentivoglio and Buffon, Italy xin hoan hô các bạn”. Nhưng khác với Bentivoglio, người 1 năm sau đã giải nghệ và sau đó trở thành bác sĩ, Buffon đã đi một con đường dài hơi hơn với thể thao trước khi quyết định dừng lại ở tuổi 45.

 

Gianluigi Buffon là một người có tinh thần chiến đấu rất cao, thậm chí có phần hiếu thắng. Trong cuộc trả lời câu hỏi của độc giả tờ FourFourTwo, huyền thoại Fabio Cannavaro kể lại câu chuyện vào năm 1996 ở một trận thua của Parma, Buffon liên tục khiển trách đồng đội sau mỗi tình huống thủng lưới. Khi trận đấu kết thúc, Cannavaro và cựu hậu vệ Roberto Mussi phải kéo thủ môn trẻ sang một bên để nhắc nhở rằng bóng đá là trò chơi tập thể và anh không thể chỉ trích đồng đội mọi thứ. 

16 năm sau, khi Buffon đã là thủ thành của Juventus, anh là tâm điểm của sự chú ý với một tình huống được xem là thay đổi cục diện cuộc đua Scudetto mùa giải đó. Khi ấy AC Milan đang trên hành bảo vệ chức vô địch Serie A trong khi Juventus bám đuổi ở vị trí thứ 2. Trong cuộc chạm trán giữa 2 đội trên sân San Siro ở lượt về, thời điểm Milan đang dẫn trước 1-0, họ đã suýt chút nữa nâng tỷ số lên 2-0 khi Sulley Muntari đánh đầu cận thành đưa bóng vào lưới của Juventus. Buffon nỗ lực vươn đôi tay đẩy trái bóng ra ngoài dù những góc quay chậm cho thấy bóng đã đi qua vạch vôi. Lúc đó, VAR hay công nghệ goal-line chưa xuất hiện trong bóng đá và bàn thắng không được công nhận. Một tình huống ghi bàn hợp lệ của Milan đã bị tước bỏ, sau đó Juventus gỡ hòa 1-1 chung cuộc và họ lội ngược dòng trước chính đối thủ trong cuộc đua Scudetto để là nhà vô địch vào cuối mùa giải.

Khi được hỏi về sai lầm của trọng tài, Buffon cho biết khoảnh khắc ấy anh không nhận ra trái bóng đã qua vạch cầu môn hay chưa vì tình huống diễn ra quá nhanh. Tuy nhiên, điều khiến thủ môn người Italy bị chỉ trích sau đó chính là lời khẳng định: “Nếu tôi có nhận ra bóng đã qua vạch vôi đi chăng nữa, chắc chắn tôi cũng không nói với trọng tài”.

Đến năm 2018, Buffon phải nhận thẻ đỏ trực tiếp vì gọi trọng tài Michael Oliver là người “không có trái tim” khi cho Real Madrid hưởng phạt đền ở những phút bù giờ cuối cùng của trận bán kết lượt về UEFA Champions League. Ngọn lửa khát khao chiến đấu, khát khao chiến thắng của Buffon luôn ngùn ngụt đến mức không ít lần khiến anh trở thành tâm điểm của sự tranh cãi. 

Không ai muốn chấp nhận thất bại và với Buffon, tinh thần đó càng trở nên dữ dội hơn nữa. HLV Antonio Conte từng kể câu chuyện đã nhận được tin nhắn vào lúc nửa đêm từ Buffon sau trận hòa 1-1 giữa Juventus và Lecce năm 2012 mà bàn thua của Bianconeri xuất phát từ sai lầm của thủ thành người Italy: “Em thà bị rách dây chằng còn hơn là mắc sai lầm như vậy”.

 

Nhưng có lẽ một phần nhờ khát khao chiến thắng đôi khi đến mức cực đoan như thế, Buffon đã duy trì được động lực thi đấu đáng nể đến tận độ tuổi U50. Dù thế nào đi chăng nữa, Gianluigi Buffon vẫn là một huyền thoại của bộ môn thể thao mà anh đã gắn bó đến mức “sống chết” với nó. 

Trong thế hệ của mình, Gigi là một trong những thủ môn xuất sắc nhất thế giới. Ở tuổi 23, anh đã là người gác đền đắt giá nhất lịch sử thời điểm đó. Tại đội tuyển quốc gia, anh là bức tường thành vững chãi trước khung gỗ giúp Italy lên ngôi vô địch World Cup 2006, giải đấu mà anh chỉ phải nhận duy nhất 1 bàn thua suốt cả chiến dịch từ một pha phản lưới nhà của đồng đội. Ở Juventus, anh là người chỉ huy của hàng phòng ngự xuất sắc bậc nhất thập niên 2010. Như chính lời hứa với bản thân từ ngày bắt đầu sự nghiệp, Buffon đã chiến đấu bằng mọi giá để bảo vệ khung gỗ của mình trước bất kể đối thủ nào.

Và không thể không nhắc đến giá trị tô điểm cho di sản của anh trở nên vĩ đại chính là sự chung thủy trong giông tố. Ngày Juventus bị giáng xuống Serie B, Buffon là một trong vài trụ cột đã ở lại để cùng đội bóng chiến đấu lên Serie A. Là nhà vô địch thế giới với tương lai rộng mở, anh hoàn toàn có quyền rời đi để sự nghiệp của mình trơn tru hơn, nhưng người đàn ông ấy đã nghe theo tiếng gọi của trái tim và lựa chọn con đường khó. Để rồi từ đó, anh đã là biểu tượng bất diệt trong lịch sử Bianconeri.

 

Gigi có những sự tranh cãi, sự nghiệp của anh có những nỗi tiếc nuối, nhưng anh là biểu tượng cho một thế hệ bóng đá của lòng thủy chung và sự gắn bó. Anh đã chiến đấu bằng tất cả những gì có thể để tôn vinh chiếc logo trên ngực áo và sống trọn vẹn với tình yêu của đời mình.

 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis không cần quá nhiều động tác để tạo ra ảnh hưởng. Cầu thủ người Hy Lạp có cách chơi trực diện, xử lý nhanh và gọn gàng. Khả năng đọc tình huống, chọn vị trí và di chuyển thông minh giúp Tzolis luôn biết cách xuất hiện ở những điểm nóng, mở ra những tình huống tấn công khó lường.

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Khi Arsenal bỏ ra 34 triệu bảng để đưa Christos Tzolis rời Club Brugge, phản ứng của thị trường không hẳn là sự phấn khích. Trong một mùa hè mà giá cầu thủ ngày càng bị đẩy lên quá cao, mức phí dành cho một cầu thủ 24 tuổi đến từ giải VĐQG Bỉ khiến nhiều người cảm thấy hoài nghi. Ngay cả các Gooners cũng chẳng phải ngoại lệ.

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Người Tây Ban Nha có câu: “Từ một đám cưới sẽ dẫn đến một đám cưới khác” (“De una boda sale otra boda”). Tuy nhiên, vào mùa hè này, một đám cưới lại dẫn đến việc Rodri đặt bút ký hợp đồng chuyển từ Manchester City sang khoác áo Barcelona. Nhà đương kim vô địch La Liga đã đánh bại sự cạnh tranh gay gắt từ đại kình địch Real Madrid để hoàn tất thương vụ có tổng giá trị lên tới 76,5 triệu euro này (đã bao gồm cả các điều khoản phụ phí).

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khoác lên mình chiếc áo số 7 - số áo trước đó của huyền thoại Antoine Griezmann, đồng nghĩa Lee Kang-in nhận được rất nhiều kỳ vọng. Người hâm mộ Atletico Madrid không nhất thiết đòi hỏi anh trở thành Grizzy thứ hai, nhưng muốn thấy chiếc áo ấy tiếp tục thuộc về một cầu thủ có thể tạo ra những khoảnh khắc khiến Riyadh Air Metropolitano bùng nổ. Và ngay ở trận chính thức đầu tiên, Lee đã mang đến sự khác biệt.

Rodri: Từ trại hè Connecticut đến chức vô địch World Cup - Chuyện một cậu bé ám ảnh với bóng đá

Ba mươi thiếu niên của trại hè ngồi túm tụm quanh một chiếc TV được lắp ráp vội vàng, dõi theo cảnh Tây Ban Nha nâng cao chiếc cúp vàng World Cup. Một trong số đó đã không thể kìm nén được sự vui sướng tột độ - và 16 năm sau, chính cậu bé ấy cũng sẽ bước lên cầm lấy và giương cao chiếc cúp đó, với tư cách là đội trưởng của ĐTQG Tây Ban Nha.

William Gallas: Khi cá tính trở thành giới hạn cho một tài năng

Có những cầu thủ được nhớ đến bởi những danh hiệu. Có những người được nhắc tới nhờ tài năng. Và cũng có những cái tên trở thành một phần lịch sử bóng đá bởi cá tính quá mạnh, đến mức những câu chuyện bên ngoài sân cỏ đôi khi lấn át cả sự xuất sắc trên sân cỏ. William Gallas thuộc nhóm cuối cùng.