Giải mã Luiz Felipe Scolari, chiến lược gia thiên tài của bóng đá Brazil (P1)

Tác giả Góc Khán Đài - Thứ Sáu 08/02/2019 20:40(GMT+7)

Triết lý ban đầu của Scolari, vốn dựa nhiều vào sự thực dụng và mạnh bạo, giúp ông giành được chức vô địch đầu tiên ở thập niên 90. Và cũng nhờ lối chơi độc đáo đó mà ông có được chỗ đứng trong làng bóng đá Brazil

Phần 1:

Gần đây, khái niệm "Triết lý Sarri" (Sarrism) ngày càng phổ biến hơn nhờ công của người khai sinh ra nó, Maurizio Sarri, một HLV người Italia lập dị với một lối chơi đôi công, tốc độ và thiên về kiểm soát bóng, một định nghĩa được quyển từ điển tiếng Italia, Treccani, thêm vào nhiều năm trước.
Ở bờ bên kia Đại Dương, có thể nói rằng, một HLV già hơn HLV người Tuscan tới 10 tuổi, cũng có được một triết lý bóng đá riêng của mình. Và người đó không ai khác, chính là Luiz Felipe Scolari, người mang trong mình một "Triết lý Scolari" (Scolarismo) rất riêng.
Cựu HLV Chelsea và Bồ Đào Nha là một hậu vệ khét tiếng thời còn thi đấu. Ở vị trí trung vệ cho Caxias RS, Scolari được biết đến bởi thể lực sung mãn hơn là kỹ thuật. Những gì các tài liệu thời đó ghi lại được đã cho thấy được hình ảnh của một cầu thủ cứng rắn, người sau đó đã đem tính cách này của mình vào sự nghiệp cầm quân.
Triết lý bóng đá có phần thô cứng và trực diện này của ông được áp dụng ngay sau khi ông trở thành HLV,  bắt đầu vào năm 1982 ở CSA-AL. Mỉa mai thay, giới mộ điệu khi đó lại bị mê hoặc bởi Jogo Bonito của Brazil ở World Cup năm 1982 ở TBN. Một điều trái ngược hoàn toàn với lối chơi của Scolari.
Triết lý ban đầu của Scolari, vốn dựa nhiều vào sự thực dụng và mạnh bạo, giúp ông giành được chức vô địch đầu tiên ở thập niên 90. Và cũng nhờ lối chơi độc đáo đó mà ông có được chỗ đứng trong làng bóng đá Brazil. Scolari, dù có như thế nào đi nữa, cũng rất độc đáo ở quê nhà.
Felipao, như người ta vẫn thường gọi, coi bóng đá xấu xí là một cách giành chiến thắng. Và ở thời nay, triết lý đó có thể được so sánh với Jose Mourinho. Criciuma, Grêmio và Palmeiras, ba đội bóng từng được Felipao dẫn dắt ở thập niên 90, có ba điểm chung: hàng phòng ngự vững chắc, lối tấn công thực tế và một tinh thần vững chắc không gì suy suyển nổi.
Sự kết hợp độc đáo này giúp họ có được những trận thắng sát nút, cũng như một phòng truyền thống dày đặc cup. Và trên con đường trở thành một trong những HLV tuyệt vời nhất bên ngoài Châu Âu, Scolari đã hai lần nâng Copa Libertadores: với Gremio vào năm 1995 và Palmeiras vào năm 1999. Cùng với đó hai Cup Brazil và một danh hiệu HLV Nam Mỹ của năm
Scolari thường ra sân với một đội hình 4-4-2 cổ điển với các hậu vệ dâng cao (Rivarola, Roque Junior và Junior Baiano), các hậu vệ thường gia tăng sức ép ở mọi thời điểm (Acre, Junior và Roger), các tiền vệ phòng ngự chắc chắn (Cesar Sampaio, Dinho) và hai tiền vệ công đầy sáng tạo (Alex, Carlos Miguel), một cầu thủ đánh chặn (như Mario Jardel hay Oseas) và một tiền đạo nhanh nhẹ (Paulo Nunes). Lối chơi của họ rất bình thường và có phần dễ đoán, một lối chơi dựa nhiều vào các mảng phòng ngự, luân chuyển bóng và phản công nhanh.
Một dấu ấn khác của Scolari trong thời kỳ này đó là những hành động lạ của ông, điều mà cả thế giới sau này đều chứng kiến. Đối với ông, phòng thay đồ là một nơi linh thiêng, và ở mọi đội bóng ông đã đi qua, ông đều truyền tư tưởng này vào cầu thủ. Kể cả ở Chelsea, khi mọi thứ dần trở nên xấu đi, ông vẫn giữ được một tinh thần đoàn kết cao trong nội bộ đội bóng.
Thế nhưng, ông lại cực kỳ kín kẽ với cánh phóng viên, điều này khiến ông trở thành một trò  đùa trong mắt họ khi luôn lo sợ những tin tức không hay của các cầu thủ bị lộ ra ngoài. Rõ ràng, mối quan hệ của ông với cánh phóng viên không hề tốt một tí nào. Và có lẽ đó là lý do vì sao ông không bao giờ nhận được sự trân trọng mà ông đáng được hưởng. Và không có gì phải bàn cãi khi nói rằng, Felipão chính là HLV xuất sắc nhất của Brazil trong 25 năm qua.
Đến năm 2001, khi đã có trong tay 2 Libertardores và một thành tích xuất sắc ở đấu trường quốc nội, Scolari được bổ nhiệm vào chiếc ghế nóng ở ĐT Brazil. Và đúng một năm sau, cái tên của ông trở thành bất tử trong lòng NHM Selecao.
Ở World Cup trên đất Nhật Bản và Hàn Quốc, Scolari chuyển đổi từ đội hình 4-4-2 quen thuộc sang một đội hình 3-5-2 mới mẻ với hai hạt nhân là Rivaldo và Ronaldo cùng ngôi sao trẻ đang lên Ronaldinho. Với việc những ngôi sao một thời như Djalminha, Marcio Amoroso và Giovane Eiber phải vắng mặt, rõ ràng đây là một canh bạc tất tay của Big Phil.
Và canh bạc này đã đem về một món hời cho Scolari khi bộ ba này đóng góp 15 bàn trong số 18 bàn thắng của Selecao ở giải đấu này. Họ có được một hàng phòng ngự vững chắc với các trung vệ Lucio, Edmilson và Roque Junior, cùng với Cafu và Roberto Carlos ở hai bên cánh.
Với một hàng thủ vững chắc, Scolari có đủ tự tin để thi triển một lối đá phóng khoáng hơn, tự do hơn. Đội hình Brazil năm đó được NHM Selecao gọi một cách trìu mến là "Gia đình Scolari" (Familia Scolari), vì họ xem Selecao là một gia đình với một người cha là Scolari, một người luôn biết cách truyền cảm hứng và tạo thêm sinh khí cũng như gia cố sự đoàn kết trong bất cứ đội bóng nào ông từng dẫn dắt, một thứ tinh thần vẫn được các học trò của ông nhớ đến cho tới tận ngày nay.
Có lẽ một trong những yếu tố rõ nét nhất tạo nên Scolarismo đến từ quyết định để nhà vô địch 1994 Romario ở nhà, một quyết định dựa trên bản năng của Scolari, dù cánh báo chí và NHM gây sức ép lên ông. Và nhờ vậy, ông đã vươn tới thành công ở kỳ World Cup năm đó. (còn nữa)
Scolari từng cùng tuyển Bồ Đào Nha về nhì ở Euro 2004, vào tứ kết Euro 2008 và bán kết World Cup 2006.
Lược dịch từ bài viết: "Deciphering Luiz Felipe Scolari, Brazilian football’s most decorated and enduring manager" của Fábio Felice đăng trên These Football Times.

KDNX (TTVN)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Bradley Barcola chính là cứu cánh cho Liverpool của Andoni Iraola

Có lẽ việc thay thế Salah vốn dĩ chưa bao giờ là chuyện đơn giản. Cách Liverpool hoạt động trên thị trường chuyển nhượng mùa hè này càng cho thấy điều đó. Ngay từ thời điểm tại Leeds tháng 12/2025, khi ngôi sao người Ai Cập nói rằng mình đã bị “ném xuống gầm xe buýt” và cáo buộc CLB không giữ lời hứa, Liverpool thực tế đã nhận được lời cảnh báo đủ sớm để chuẩn bị người kế nhiệm. 

Lionel Messi và tháng nghiệt ngã nhất sự nghiệp của anh

Những tán cây sycamore nghiêng ngả trong gió, hàng rào mắt cáo rung lên lạch cạch. Một ngày tháng Bảy lạnh giá ở Arroyo Seco, giữa mùa đông Argentina, luồng gió từ sông Paraná thổi qua khiến những khán giả ngồi trên khán đài sân Antonio Di Giacomo phải co ro trong cái rét. Dưới sân là một trận đấu thuộc hạng tư bóng đá Argentina.

Man City và khoảng trống khổng lồ Rodri để lại

Người ta đang nói rất nhiều về việc Real Madrid có thể phải trả giá đắt vì để hụt Rodri vào tay Barcelona trong mùa hè này. Sự xuất hiện của chủ nhân danh hiệu Quả bóng vàng World Cup 2026 biến Barcelona trở thành một phiên bản thu nhỏ của đội tuyển Tây Ban Nha, đồng thời khiến cán cân quyền lực tại La Liga tiếp tục nghiêng mạnh về phía đội bóng xứ Catalonia. Nhưng Real Madrid không phải đội bóng duy nhất chịu ảnh hưởng bởi sự xuất hiện của Rodri tại Camp Nou.

Rayan Cherki: Nét lãng mạn giữa buổi giao thời của Man City

Giữa buổi giao thời tại Manchester City, Rayan Cherki đang trình diễn thứ bóng đá vừa mềm mại vừa ngang tàng, khi một nhịp chạm có thể xé toạc cấu trúc phòng ngự đối phương và một khoảnh khắc ngẫu hứng có thể làm đổi hướng cả trận đấu.

Nếu Atletico Madrid vẫn chỉ là "trạm trung chuyển", thì chúng ta đã quá hẹp hòi khi nói về một CLB lớn

Mỗi lần một cầu thủ hàng đầu của Atlético Madrid được liên hệ với Barcelona, Real Madrid hay một đội bóng giàu có ở Premier League, một cách diễn giải quen thuộc lại xuất hiện. Atlético chỉ là nơi đủ tốt để một cầu thủ chứng minh năng lực, nhưng chưa phải nơi đủ tầm vóc để anh ta ở lại. Câu chuyện Julián Álvarez trong mùa hè 2026 chỉ là phiên bản mới nhất của một quan niệm đã tồn tại từ rất lâu.

Trent Alexander-Arnold: Khi người con Liverpool rời đi, cả một hệ thống cũng phải xây lại

Với một bộ phận CĐV Liverpool, điều khiến họ khó chấp nhận nhất nằm ở chính con người mà Trent từng đại diện tại Anfield. Trent sinh ra ở Liverpool, gia nhập học viện CLB từ năm 6 tuổi rồi vươn mình thành một trong những hậu vệ phải đặc biệt nhất bóng đá hiện đại. Anh cùng Liverpool giành Premier League, Champions League và gần như mọi danh hiệu lớn ở cấp CLB. Nhưng quan trọng hơn cả, Trent là một “Scouser” đứng trên sân đại diện cho thành phố của mình.

Premier league cuối cùng cũng "giác ngộ": Đối với một thủ môn quan trọng nhất vẫn là khả năng cứu thua

Một trong những bài học quan trọng nhất được đúc kết từ các mùa giải Premier League gần đây lại là một điều quá đỗi cơ bản đến mức đáng lẽ chẳng cần phải nói thẳng ra: Nếu muốn tránh cảnh xuống hạng, tốt nhất là bạn nên có một thủ môn biết cách ngăn quả bóng đi vào lưới.

Sự tàn nhẫn của Mikel Arteta biến Arsenal thành nhà vô địch

Có một lập luận đang ngày càng trở nên rõ ràng ở Arsenal. Thứ đưa đội bóng này tiến lên không phải một cá nhân nào, mà là sự tàn nhẫn của Mikel Arteta. Nghe có vẻ khắc nghiệt, thậm chí lạnh lùng, nhưng đó lại có thể là phẩm chất quan trọng nhất giúp Arsenal chuyển mình.