Gennaro Gattuso: Khi xỏ giày, khoác áo thi đấu tôi không phân biệt được đâu là đối thủ nữa (P2)

Tác giả CG - Thứ Ba 01/05/2018 00:14(GMT+7)

MÀU XANH CỦA RANGERS
 
Năm 12 tuổi, tôi gia nhập học viện của Perugia. Những tháng đầu tiên thật tệ, tôi cảm thấy cô đơn nhưng phải chịu đựng trong im lặng vì trong sâu thẳm tôi cố thuyết phục bản thân rằng đó là nơi phù hợp với mình. Chúng tôi đã vô địch gần như mọi giải trẻ mà đội tham dự và tôi thấy mình tiến bộ rất nhiều. Tôi cảm nhận khao khát thành công của mình lớn dần lên qua mỗi ngày.
 
Tuy nhiên, đây là một thời kỳ mà các cầu thủ trẻ không được thường xuyên thi đấu ở Serie A. Một vài huấn luyện viên thấy tôi đặc biệt và có tài năng nhưng tôi không nghĩ tới điều gì khác ngoài tập luyện chăm chỉ: chạy, đạp xe, tập gym và chiến đấu để được đá.
 
Pirlo Gattuso
Sau đó tôi được triệu tập vào đội tuyển U18 Italia. Tôi thi đấu tại một giải ở Pháp với sự xuất hiện của các tuyển trạch viên từ các câu lạc bộ khắp châu Âu. Một tuyển trạch viên từ Rangers đã xem tôi chơi bóng và cảm thấy thích thú. Không lâu sau đó, tôi tới Glasgow khi mới chỉ 19 tuổi.
 
Glasgow là nơi đầu tiên tôi cảm thấy mình giống một cầu thủ chuyên nghiệp. Khi thi đấu cho Perugia, thực sự tôi cảm thấy mình thiếu sức mạnh tinh thần để ra sân và đá với nỗi sợ mắc sai lầm. Đôi chân tôi run lên, cảm xúc lấn át. Nhưng khi tới Scotland, mọi thứ hoàn toàn khác. Tôi hiểu rằng tôi có thể thi đấu ở đẳng cấp cao và may mắn là tôi được thi đấu bên cạnh những cầu thủ xuất sắc như Brian Laudrup, Jonas Thern và Paul Gascoigne.
 
Về Gascoigne, nếu xét tới hành vi thì không phải lúc nào anh ấy cũng chuẩn mực. Nhưng Gascoigne thường cho tôi lời khuyên và thực sự giúp tôi ổn định ở Glasgow. Đó chính là Gascoigne. Anh ấy nổi tiếng vì những trò đùa giễu cợt, ví dụ như anh ấy chào đón tôi tới Rangers bằng cách “bĩnh” ra đôi tất của tôi. Tuy nhiên cũng có nhiều cử chỉ tốt của anh ấy mà không nhiều người biết.
 
Có một quy tắc tại Rangers từ thập niên 50 là mỗi ngày khi tới tập luyện, các cầu thủ phải mắc com lê và thắt cà vạt. 
 
Tôi khi đó vẫn còn thanh niên. Nếu may mắn, bạn sẽ thấy tôi mặc một chiếc áo vest suốt cả ngày Chủ nhật nhưng đó không phải phong cách của tôi. Vì thế, Paul đưa tôi đến một trong những hiệu may đắt nhất ở Glasgow và bảo tôi chọn 7 đến 8 bộ com lê. Anh ấy nói rằng thợ may đã có hợp đồng với câu lạc bộ, điều này có nghĩa các cầu thủ có thể chọn bất cứ bộ nào mà họ muốn và tiền sẽ được trả bằng lương hàng tháng cho đến hết mùa giải. Tôi chọn com lê, áo sơ mi, cà vạt và khi tính tiền thì chỗ đó vào khoảng 10.000 bảng.
 
Một thời gian sau, tôi phát hiện ra chẳng có hợp đồng nào giữa thợ may và câu lạc bộ cả. Đó chỉ là cách mà Paul lừa để giúp tôi. Anh ấy trả tiền bộ áo bằng tiền của mình. Đây chính là Paul Gascoigne không phải ai cũng biết. Giờ đây anh ấy đang sống không được ổn cho lắm, anh ấy nghiện rượu nhưng chúng tôi vẫn hay nói chuyện với nhau. Tôi sẽ luôn lưu giữ những ký ức về anh ấy và để mọi người biết rằng đó là một con người sống rất tình cảm. Anh ấy không bao giờ suy nghĩ theo lối mòn và luôn khiến cả phòng thay đồ phải bò lăn ra cười.
 
Tôi yêu quãng thời gian ở Rangers. Tôi yêu sự đam mê và căng thẳng trong mỗi trận derby Old Firm [trận đấu giữa Celtic và Rangers]. Những trận đấu đó thậm chí còn vượt khỏi khuôn khổ bóng đá. Với những cầu thủ địa phương, đặc biệt là Ally McCoist, thì điều này càng được thể hiện rõ.
 
Tôi vẫn nhớ HLV Walter Smith bắt đầu nói chuyện với tôi vài tuần trước một trận derby. Mỗi ngày, ông ấy lại nói: “Này Rino, đừng có điên quá nhé, đừng để bị nhận thẻ sớm quá.” Sau đó, trận đấu diễn ra và tôi phải nhận thẻ vàng sau khoảng 20 giây bóng lăn! Ở giờ nghỉ giữa hiệp, tôi quay trở lại phòng thay đồ, tức giận đá vào tủ khoá và rồi bị một vết cắt sâu ở mắt. Tôi muốn được thay ra vì gần như tôi không thể nhìn thấy gì nữa. Nhưng Smith bảo tôi khâu chỗ vết thương đó và trở lại sân. Đó là cách mà mọi người ở Rangers cảm nhận về trận đấu.
 
Lối chơi lăn xả làm nên thương hiệu của Gattuso
Ngày gia nhập Rangers, tôi đeo một cây thánh giá mà mẹ tặng và mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ. Tôi tự hỏi có chuyện quái gì mà bọn họ cứ nhìn mình như vậy. Tôi thật ngây thơ. Tôi không hiểu nó có ý nghĩa trong Thiên Chúa giáo như thế nào. Sau này tôi mới nhận ra nhưng không ai bảo tôi bỏ cây thánh giá đó ra cả.
 
Thành thực mà nói, điều khó chịu nhất đó là HLV Dick Advocaat muốn tôi thi đấu ở vị trí hậu vệ phải. Tôi không muốn đá hậu vệ phải, thực sự là rất bực. 

NGUYÊN TẮC BẤT DI BẤT DỊCH
 
Khi còn thi đấu, tôi không bao giờ xem các đoạn băng quay lại. Không bao giờ. Bây giờ khi đã giải nghệ, tôi thấy một vài khoảnh khắc mà mình mất bình tĩnh và tự hỏi “Đó thực sự là mình sao? Mình đã làm chuyện đó à?” Tôi gần như không nhận ra bản thân nữa.
 
Khi tôi nhìn bức hình mà tôi bóp cổ Joe Jordan trong khi đeo tấm băng đội trưởng có dòng chữ Respect (Tôn trọng), tôi phải bật cười vì không thể nào khóc nổi. Đó là sự cố chỉ diễn ra trong một giây nhưng chắc chắn không phải là một hình ảnh đúng mực.
 
Gennaro Gattuso: Khi xỏ giày, khoác áo thi đấu tôi không phân biệt được đâu là đối thủ nữa
Điều tương tự khi tôi thấy hình ảnh mình đang cãi nhau với Ronaldo, cầu thủ xuất sắc nhất thế giới trong một trận derby thành Milan hay như với Zlatan Ibrahimovic trong cuộc đối đầu với Ajax Amsterdam. Tôi có thể tiếp tục làm vậy nhưng rõ ràng là không nên…
 
Khi Ibrahimovic gia nhập Milan, chỉ một cái nhìn giữa chúng tôi là đủ để mọi xích mích được giải quyết. Chỉ cần nhìn nhau, chúng tôi hiểu cả hai cảm nhận bóng đá như thế nào, có lẽ là theo cùng một cách. Chúng tôi là hai cầu thủ khác nhau nhưng thái độ và khát khao muốn giành chiến thắng thì chắc chắn là giống. Chúng tôi rất hiểu nhau.
 
Là một cầu thủ bóng đá, bạn biết nếu ai đó đang muốn triệt hạ đối thủ hay đơn thuần sự máu lửa đó chỉ là một phần trong lối chơi. Tôi chưa bao giờ bước vào sân với ý nghĩ muốn làm hại cầu thủ đối phương. Tôi luôn nghĩ tới việc đoạt bóng trước tiên, đoạt lấy bóng mà không gây ra vấn đề gì. Đó là tư duy của tôi, luôn luôn là như vậy.
 
(Còn nữa)
 
Lược dịch từ bài viết “Gennaro Gattuso: The day Gazza tricked me at Rangers - but not in the way you’d expect” trên FourFourTwo. 
 
Một bài viết của CG - TTVN

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

"Here we go" đã dần mất uy tín như thế nào?

Một cầu thủ nổi tiếng ở Ngoại hạng Anh gần đây được Fabrizio Romano khẳng định chắc chắn sẽ rời CLB trong mùa hè. Với vị thế của người được xem như “ông vua tin chuyển nhượng”, thông tin từ Romano lập tức lan ra toàn cầu, gần như trước cả khi những người liên quan có cơ hội lên tiếng phủ nhận.

Desire Doue: Không hổ danh “Cậu bé Vàng”

Kỹ thuật nhưng không màu mè, trực diện nhưng không hấp tấp, giàu tính sáng tạo nhưng vẫn phục vụ cấu trúc chung, Desire Doue đang cho thấy sự trưởng thành vượt xa tuổi 21. Trước Aston Villa, chủ nhân của danh hiệu Golden Boy 2025 đã có màn trình diễn rực rỡ, giúp Paris Saint-Germain giành Siêu Cúp châu Âu.

Matthijs de Ligt tuổi 27: Từ thần đồng Ajax đến sự nghiệp dang dở vì chấn thương

Matthijs de Ligt hôm nay chính thức bước sang tuổi 27. Ở độ tuổi mà một trung vệ đáng lẽ ra phải bước vào giai đoạn đẹp nhất sự nghiệp, De Ligt lại đang đứng trước một câu hỏi không dễ trả lời, rằng điều gì đã xảy ra với cầu thủ từng được xem là tương lai của bóng đá Hà Lan?

Sự trỗi dậy thần tốc của Yan Diomande: Từ cậu bé lang bạt thử việc đến bom tấn của Real Madrid

Yan Diomande đã trở thành cầu thủ đắt giá nhất lịch sử Real Madrid. Đây là câu chuyện về cuộc hành trình phi thường đã đưa cậu trai 19 tuổi này từ một trường trung học ở Mỹ trở thành một siêu sao được CLB giàu thành tích nhất bóng đá châu Âu sẵn sàng chi mạnh để săn đón chỉ trong vòng 2 năm. 

Khó hiểu với lựa chọn của Mohamed Salah

Tất cả mọi người đều biết quãng thời gian của Mohamed Salah tại Liverpool đã đi đến hồi kết từ tám tháng trước. Sau cùng, anh đã lên tiếng bên dưới một chiếc xe buýt tại Elland Road. Salah bị chính câu lạc bộ đẩy vào hoàn cảnh ấy. Anh tuyên bố rằng “có ai đó muốn đẩy tôi đi khỏi Liverpool” - những lời lẽ đầy tính kích động, tương phản với nụ cười và cách nói chuyện đáng yêu của anh. 

17 ngày làm việc tại ĐT Italia của Paolo Maldini: "Thật đáng tiếc, thực sự rất đáng tiếc!"

Paolo Maldini đã thẳng thắn chia sẻ về quãng thời gian ngắn ngủi giữ chức giám đốc kỹ thuật của Liên đoàn Bóng đá Italia (FIGC), cho rằng cách mọi chuyện diễn ra là “thật đáng tiếc”. Ông cũng tiết lộ những gì Pep Guardiola và Carlo Ancelotti từng nói với mình, kể về nỗ lực bất thành trong việc bổ nhiệm Andrea Pirlo, đồng thời cảnh báo FIGC sẽ không đi đúng hướng nếu dành toàn bộ sự tập trung cho việc tái thiết đội tuyển Italia.