Gennaro Gattuso: Khi xỏ giày, khoác áo thi đấu tôi không phân biệt được đâu là đối thủ nữa (P1)

Tác giả CG - Thứ Ba 01/05/2018 00:14(GMT+7)

 Sự nghiệp của Gennaro Gattuso có thể nói gói gọn bằng hình ảnh của những cơn thịnh nộ khi thi đấu cho câu lạc bộ và đội tuyển quốc gia. Như huấn luyện viên đương nhiệm của AC Milan thừa nhận, mỗi khi “con thú bên trong cơ thể thoát ra ngoài”, những người xung quanh mà đặc biệt là các đồng đội sẽ phải nhận những “hậu quả” rất khó lường. Chúng tôi xin gửi tới quý độc giả bài phỏng vấn của ký giả Martin Mazur với Gattuso trên tạp chí FourFourTwo để hiểu thêm về cựu tiền vệ có lối chơi dũng mãnh này.
 
Gennaro Gattuso: Khi xỏ giày, khoác áo thi đấu tôi không phân biệt được đâu là đối thủ nữa
Tôi nhớ rằng lần đầu tiên thấy một ai đó mất bình tĩnh thì người đó chính là mẹ tôi, và khi ấy tôi mới 8 hoặc 9 tuổi. Tôi đã dán một tấm poster của tiền vệ đội tuyển Italia, Salvatore Bagni, lên tường ở phòng ngủ. Đó là một tấm hình quảng cáo - ông ấy đi dòng sản phẩm mới nhất của Dr Martens. Ông là thần tượng lớn của tôi.
 
Điều tôi thích nhất ở ông đó là khi thi đấu, ông luôn kéo tất xuống tới tận mắt cá chân chứ không kéo lên đầu gối như những người khác. Đó là điều lạ lùng thu hút sự chú ý của một cậu bé, nhưng tôi yêu việc ông luôn thi đấu mà chẳng cần phải bảo hộ đôi chân chắc khoẻ của mình.
 
Mẹ tôi bảo tôi phải gỡ tấm poster đó xuống. Khi tôi cố bóc nó, một phần mảng sơn trên tường bị bong ra. Và bà ấy tặng tôi một cái tát.
Gattuso
THI ĐẤU THEO CÁCH RIÊNG MÌNH
 
Tôi không bao giờ muốn mất cái gì cả thậm chí là một quân bài với bạn bè. Đó là tính cách và tôi luôn cảm thấy bị thôi thúc để đạt được thành công với những gì mình làm. Đó cũng là một phần DNA của tôi, chẳng cần bàn cãi gì nữa. Tôi thừa hưởng điều đó từ cha mình và các chú. Mà thực tế ra thì tất cả mọi thành viên trong gia đình tôi,… họ đều giống như thế.
 
Là một cầu thủ, tôi có cách thi đấu của riêng mình. Không phải lúc nào tôi cũng làm theo lời khuyên của người khác - tôi chơi bóng theo cách của tôi. Tôi sẽ cân trọng lượng và ăn cùng một loại thức ăn mỗi ngày là cơm trắng và ức gà. Tôi không động vào một ly rượu vang hay bất cứ thứ gì khác ngoài nước khoáng trong nhiều năm. Và tôi cũng chạy bộ vào mỗi tối.
 
Trước mỗi trận đấu, tôi như một kẻ điên. Tôi sẽ thức suốt đêm xem phim hay TV sau đó đi ngủ vào buổi chiều trước khi trận đấu bắt đầu. Có lẽ đó là lý do vì sao tôi không bao giờ có bạn cùng phòng vì tôi sẽ gây ảnh hưởng tới mọi người. Tôi vẫn còn nhớ khi Milan đối đầu Inter ở bán kết Champions League năm 2003, tôi phải ngủ ở sofa trong 2 tuần trước đó. Tôi quá đỗi phấn khích.
 
Nesta, Zambrotta và Gattuso (từ phải qua) cùng rời Milan
Gần đây tôi quyết định không đá bóng với bạn bè của mình nữa vì tôi với họ lúc nào cũng có những tranh cãi thật ngớ ngẩn. Điều này cũng giống câu chuyện giữa tôi với ban huấn luyện của Milan hay các đồng đội cũ. Tôi luôn cố gắng tránh cãi nhau với họ vì khi tôi xỏ giày và mặc áo vào rồi, tôi sẽ không còn phân biệt được ai là đối thủ nữa. Và tôi sẽ không nhận thức được mình đang làm gì. Sau đó tôi nghĩ “Mình đã là điều này, mình đã nói điều kia ư” và cảm thấy thật xấu hổ.
 
Vì thế tốt hơn hết là tôi tránh nó đi và thay vào đó đi dạo một mình. Bất cứ khi nào trong chân có một quả bóng, con thú ẩn bên trong tối sẽ lại thoát ra ngoài.
 
KHUNG THÀNH LÀ NHỮNG THÙNG NHIÊN LIỆU
 
Từ thời điểm lần đầu tiên tôi thi đấu cho một đội bóng năm 12 tuổi, bóng đá đã trở thành một lối thoát. Lúc đó, chúng tôi chỉ có thể thi đấu với những thùng nhiên liệu của các con tàu làm khung thành. Chúng tôi đá bóng trên bãi biển, xung quanh là các ngư dân, với đá và vỏ ốc dưới chân. Điều đó đã bổ sung thêm một phần vào phong cách thi đấu của tôi.
 
Đó là một tuổi thơ thật đẹp. Tôi đã thi đấu ở San Siro, ở Wembley, Maracana hay La Bombonera mỗi ngày vì lũ chúng tôi đặt tên cho các bãi biển hay con phố bằng tên các sân vận động nổi tiếng nhất.
 
Bây giờ thì nhiều thứ đã thay đổi. Trẻ con phải ở trường cho đến 5 giờ chiều vì bố mẹ chúng vẫn làm việc và do đó đám trẻ cũng không được chơi với bố mẹ nhiều như chúng tôi. Ở miền Bắc nước Ý, việc đá bóng trên phố thậm chí còn khó khăn hơn và nếu bạn không gia nhập một trường dạy bóng đá nào đó thì sẽ chẳng có nhiều trận bóng để đá.
 
Gennaro Gattuso
Nhưng vào năm ngoái, một điều rất hay đã diễn ra. Tôi gửi Francesco - cậu con trai 10 tuổi của tôi - tới Calabria. 6 tuần sau khi tôi trở lại, nó trở nên rất phấn khích và hào hứng kể cho tôi nghe tất cả những điều nó đã được làm - cũng giống như những gì tôi được trải qua khi bằng tuổi con. Giống như thể tôi được quay trở lại quá khứ vậy, dù tôi chẳng thể nào trở lại được ngày đó nhưng cũng rất vui.
 
Trong những lúc khó khăn, đơn giản là tôi sẽ nhắm mắt lại và nghĩ về quá khứ, về những bãi biển và ký ức của ngày đó. Tôi sống trên những con phố cho đến năm 11 tuổi rưỡi, không phải do tôi không có gia đình mà vì đó là cách duy nhất để tập luyện thể thao và kết bạn. Nhà chúng tôi không quá khá giả, mọi người làm việc cả ngày nhưng tiền thì rất ít. Tất cả những thứ đám trẻ chúng tôi có thể làm là ra ngoài, đá bóng và làm những trò tinh nghịch. Chúng tôi chẳng có gì cả nhưng điều đó không thành vấn đề. Vì thế tôi đoán cũng giống như nhiều thứ khác, động lực và khát khao thành công của tôi có lẽ đã có từ khi tôi còn nhỏ.
 
 
Lược dịch từ bài viết “Gennaro Gattuso: The day Gazza tricked me at Rangers - but not in the way you’d expect” trên FourFourTwo. 
 
CG (Trên Đường Pitch)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

"Here we go" đã dần mất uy tín như thế nào?

Một cầu thủ nổi tiếng ở Ngoại hạng Anh gần đây được Fabrizio Romano khẳng định chắc chắn sẽ rời CLB trong mùa hè. Với vị thế của người được xem như “ông vua tin chuyển nhượng”, thông tin từ Romano lập tức lan ra toàn cầu, gần như trước cả khi những người liên quan có cơ hội lên tiếng phủ nhận.

Desire Doue: Không hổ danh “Cậu bé Vàng”

Kỹ thuật nhưng không màu mè, trực diện nhưng không hấp tấp, giàu tính sáng tạo nhưng vẫn phục vụ cấu trúc chung, Desire Doue đang cho thấy sự trưởng thành vượt xa tuổi 21. Trước Aston Villa, chủ nhân của danh hiệu Golden Boy 2025 đã có màn trình diễn rực rỡ, giúp Paris Saint-Germain giành Siêu Cúp châu Âu.

Matthijs de Ligt tuổi 27: Từ thần đồng Ajax đến sự nghiệp dang dở vì chấn thương

Matthijs de Ligt hôm nay chính thức bước sang tuổi 27. Ở độ tuổi mà một trung vệ đáng lẽ ra phải bước vào giai đoạn đẹp nhất sự nghiệp, De Ligt lại đang đứng trước một câu hỏi không dễ trả lời, rằng điều gì đã xảy ra với cầu thủ từng được xem là tương lai của bóng đá Hà Lan?

Sự trỗi dậy thần tốc của Yan Diomande: Từ cậu bé lang bạt thử việc đến bom tấn của Real Madrid

Yan Diomande đã trở thành cầu thủ đắt giá nhất lịch sử Real Madrid. Đây là câu chuyện về cuộc hành trình phi thường đã đưa cậu trai 19 tuổi này từ một trường trung học ở Mỹ trở thành một siêu sao được CLB giàu thành tích nhất bóng đá châu Âu sẵn sàng chi mạnh để săn đón chỉ trong vòng 2 năm. 

Khó hiểu với lựa chọn của Mohamed Salah

Tất cả mọi người đều biết quãng thời gian của Mohamed Salah tại Liverpool đã đi đến hồi kết từ tám tháng trước. Sau cùng, anh đã lên tiếng bên dưới một chiếc xe buýt tại Elland Road. Salah bị chính câu lạc bộ đẩy vào hoàn cảnh ấy. Anh tuyên bố rằng “có ai đó muốn đẩy tôi đi khỏi Liverpool” - những lời lẽ đầy tính kích động, tương phản với nụ cười và cách nói chuyện đáng yêu của anh. 

17 ngày làm việc tại ĐT Italia của Paolo Maldini: "Thật đáng tiếc, thực sự rất đáng tiếc!"

Paolo Maldini đã thẳng thắn chia sẻ về quãng thời gian ngắn ngủi giữ chức giám đốc kỹ thuật của Liên đoàn Bóng đá Italia (FIGC), cho rằng cách mọi chuyện diễn ra là “thật đáng tiếc”. Ông cũng tiết lộ những gì Pep Guardiola và Carlo Ancelotti từng nói với mình, kể về nỗ lực bất thành trong việc bổ nhiệm Andrea Pirlo, đồng thời cảnh báo FIGC sẽ không đi đúng hướng nếu dành toàn bộ sự tập trung cho việc tái thiết đội tuyển Italia.