Gennaro Gattuso: Khi xỏ giày, khoác áo thi đấu tôi không phân biệt được đâu là đối thủ nữa (P1)

Tác giả CG - Thứ Ba 01/05/2018 00:14(GMT+7)

 Sự nghiệp của Gennaro Gattuso có thể nói gói gọn bằng hình ảnh của những cơn thịnh nộ khi thi đấu cho câu lạc bộ và đội tuyển quốc gia. Như huấn luyện viên đương nhiệm của AC Milan thừa nhận, mỗi khi “con thú bên trong cơ thể thoát ra ngoài”, những người xung quanh mà đặc biệt là các đồng đội sẽ phải nhận những “hậu quả” rất khó lường. Chúng tôi xin gửi tới quý độc giả bài phỏng vấn của ký giả Martin Mazur với Gattuso trên tạp chí FourFourTwo để hiểu thêm về cựu tiền vệ có lối chơi dũng mãnh này.
 
Gennaro Gattuso: Khi xỏ giày, khoác áo thi đấu tôi không phân biệt được đâu là đối thủ nữa
Tôi nhớ rằng lần đầu tiên thấy một ai đó mất bình tĩnh thì người đó chính là mẹ tôi, và khi ấy tôi mới 8 hoặc 9 tuổi. Tôi đã dán một tấm poster của tiền vệ đội tuyển Italia, Salvatore Bagni, lên tường ở phòng ngủ. Đó là một tấm hình quảng cáo - ông ấy đi dòng sản phẩm mới nhất của Dr Martens. Ông là thần tượng lớn của tôi.
 
Điều tôi thích nhất ở ông đó là khi thi đấu, ông luôn kéo tất xuống tới tận mắt cá chân chứ không kéo lên đầu gối như những người khác. Đó là điều lạ lùng thu hút sự chú ý của một cậu bé, nhưng tôi yêu việc ông luôn thi đấu mà chẳng cần phải bảo hộ đôi chân chắc khoẻ của mình.
 
Mẹ tôi bảo tôi phải gỡ tấm poster đó xuống. Khi tôi cố bóc nó, một phần mảng sơn trên tường bị bong ra. Và bà ấy tặng tôi một cái tát.
Gattuso
THI ĐẤU THEO CÁCH RIÊNG MÌNH
 
Tôi không bao giờ muốn mất cái gì cả thậm chí là một quân bài với bạn bè. Đó là tính cách và tôi luôn cảm thấy bị thôi thúc để đạt được thành công với những gì mình làm. Đó cũng là một phần DNA của tôi, chẳng cần bàn cãi gì nữa. Tôi thừa hưởng điều đó từ cha mình và các chú. Mà thực tế ra thì tất cả mọi thành viên trong gia đình tôi,… họ đều giống như thế.
 
Là một cầu thủ, tôi có cách thi đấu của riêng mình. Không phải lúc nào tôi cũng làm theo lời khuyên của người khác - tôi chơi bóng theo cách của tôi. Tôi sẽ cân trọng lượng và ăn cùng một loại thức ăn mỗi ngày là cơm trắng và ức gà. Tôi không động vào một ly rượu vang hay bất cứ thứ gì khác ngoài nước khoáng trong nhiều năm. Và tôi cũng chạy bộ vào mỗi tối.
 
Trước mỗi trận đấu, tôi như một kẻ điên. Tôi sẽ thức suốt đêm xem phim hay TV sau đó đi ngủ vào buổi chiều trước khi trận đấu bắt đầu. Có lẽ đó là lý do vì sao tôi không bao giờ có bạn cùng phòng vì tôi sẽ gây ảnh hưởng tới mọi người. Tôi vẫn còn nhớ khi Milan đối đầu Inter ở bán kết Champions League năm 2003, tôi phải ngủ ở sofa trong 2 tuần trước đó. Tôi quá đỗi phấn khích.
 
Nesta, Zambrotta và Gattuso (từ phải qua) cùng rời Milan
Gần đây tôi quyết định không đá bóng với bạn bè của mình nữa vì tôi với họ lúc nào cũng có những tranh cãi thật ngớ ngẩn. Điều này cũng giống câu chuyện giữa tôi với ban huấn luyện của Milan hay các đồng đội cũ. Tôi luôn cố gắng tránh cãi nhau với họ vì khi tôi xỏ giày và mặc áo vào rồi, tôi sẽ không còn phân biệt được ai là đối thủ nữa. Và tôi sẽ không nhận thức được mình đang làm gì. Sau đó tôi nghĩ “Mình đã là điều này, mình đã nói điều kia ư” và cảm thấy thật xấu hổ.
 
Vì thế tốt hơn hết là tôi tránh nó đi và thay vào đó đi dạo một mình. Bất cứ khi nào trong chân có một quả bóng, con thú ẩn bên trong tối sẽ lại thoát ra ngoài.
 
KHUNG THÀNH LÀ NHỮNG THÙNG NHIÊN LIỆU
 
Từ thời điểm lần đầu tiên tôi thi đấu cho một đội bóng năm 12 tuổi, bóng đá đã trở thành một lối thoát. Lúc đó, chúng tôi chỉ có thể thi đấu với những thùng nhiên liệu của các con tàu làm khung thành. Chúng tôi đá bóng trên bãi biển, xung quanh là các ngư dân, với đá và vỏ ốc dưới chân. Điều đó đã bổ sung thêm một phần vào phong cách thi đấu của tôi.
 
Đó là một tuổi thơ thật đẹp. Tôi đã thi đấu ở San Siro, ở Wembley, Maracana hay La Bombonera mỗi ngày vì lũ chúng tôi đặt tên cho các bãi biển hay con phố bằng tên các sân vận động nổi tiếng nhất.
 
Bây giờ thì nhiều thứ đã thay đổi. Trẻ con phải ở trường cho đến 5 giờ chiều vì bố mẹ chúng vẫn làm việc và do đó đám trẻ cũng không được chơi với bố mẹ nhiều như chúng tôi. Ở miền Bắc nước Ý, việc đá bóng trên phố thậm chí còn khó khăn hơn và nếu bạn không gia nhập một trường dạy bóng đá nào đó thì sẽ chẳng có nhiều trận bóng để đá.
 
Gennaro Gattuso
Nhưng vào năm ngoái, một điều rất hay đã diễn ra. Tôi gửi Francesco - cậu con trai 10 tuổi của tôi - tới Calabria. 6 tuần sau khi tôi trở lại, nó trở nên rất phấn khích và hào hứng kể cho tôi nghe tất cả những điều nó đã được làm - cũng giống như những gì tôi được trải qua khi bằng tuổi con. Giống như thể tôi được quay trở lại quá khứ vậy, dù tôi chẳng thể nào trở lại được ngày đó nhưng cũng rất vui.
 
Trong những lúc khó khăn, đơn giản là tôi sẽ nhắm mắt lại và nghĩ về quá khứ, về những bãi biển và ký ức của ngày đó. Tôi sống trên những con phố cho đến năm 11 tuổi rưỡi, không phải do tôi không có gia đình mà vì đó là cách duy nhất để tập luyện thể thao và kết bạn. Nhà chúng tôi không quá khá giả, mọi người làm việc cả ngày nhưng tiền thì rất ít. Tất cả những thứ đám trẻ chúng tôi có thể làm là ra ngoài, đá bóng và làm những trò tinh nghịch. Chúng tôi chẳng có gì cả nhưng điều đó không thành vấn đề. Vì thế tôi đoán cũng giống như nhiều thứ khác, động lực và khát khao thành công của tôi có lẽ đã có từ khi tôi còn nhỏ.
 
 
Lược dịch từ bài viết “Gennaro Gattuso: The day Gazza tricked me at Rangers - but not in the way you’d expect” trên FourFourTwo. 
 
CG (Trên Đường Pitch)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Hãy gạt cảm xúc sang một bên, Man Utd cần phải cân nhắc kĩ lưỡng về Michael Carrick

Có lẽ tôi chẳng cần phải dẫn chuyện vòng vo làm gì. Lần đầu tiên Manchester United sa thải một vị chiến lược gia người Bồ Đào Nha khó tính trong bối cảnh đội bóng này đang kém 2 bậc so với nhóm dự Champions League, họ đã bổ nhiệm một cựu cầu thủ mang tính biểu tượng nhưng chưa có kinh nghiệm huấn luyện ở thế giới bóng đá đỉnh cao làm thuyền trưởng tạm quyền... và sau đó thắng 14/19 trận tiếp theo.

Ký ức bóng đá: Đã từng có cái tên tiệm cận Gerrard và Lampard tại Premier league

Trong kỷ nguyên Premier League, khi nói về hình mẫu của một tiền vệ trung tâm toàn diện, đại đa số chúng ta đều nhớ về bộ đôi Steven Gerrard và Frank Lampard. Suốt nhiều năm liền, họ từng là biểu tượng của giải đấu với bộ kỹ năng chơi bóng ấn tượng. Từ tư duy bóng đá, tố chất thủ lĩnh, khả năng dẫn dắt lối chơi của toàn đội, dứt điểm, kiến tạo và thậm chí cả sút phạt, mọi thứ đều gần như hoàn hảo. Ấy thế mà vẫn có người đã từng tiệm cận với trình độ của cả hai huyền thoại trên.

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Là một phần trong chiến dịch quảng bá cho cuốn sách Ánh sáng trong đêm tối do Roberto Baggio chắp bút cùng cô con gái Valentina và tác giả/nhà báo thể thao nổi tiếng Matteo Marani, bộ đôi phóng viên Aldo Cazzullo và Carlos Passerini của tờ Corriere Della Sera đã có một cuộc phỏng vấn độc quyền với huyền thoại người Italy, nội dung trải dài từ quả luân lưu nghiệt ngã trong trận chung kết World Cup 1994, ký ức về Maradona, người đồng đội xuất sắc nhất, cho đến những ca phẫu thuật đầy ám ảnh.

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Xét một cách tổng quát, Marcus Rashford đã có một mùa giải tương đối thành công theo dạng cho mượn từ Barcelona, ngay cả khi anh không phải là nhân tố được HLV Hansi Flick ưu tiên sử dụng. Thế nhưng vì sao tiền đạo người Anh chưa chắc đã được giữ lại Camp Nou sau khi mùa giải năm nay khép lại?

Có đáng không khi Perez muốn tái hợp Jose Mourinho?

Suốt tất cả những năm tháng ấy, 9 năm chỉ có một danh hiệu, 11 năm không thật sự tiến gần tới chức vô địch quốc nội, 12 năm không thắng nổi một trận nào ở vòng knock out Champions League, hy vọng mong manh về cuộc tái hợp với Real Madrid vẫn lẩn khuất đâu đó như một ngọn lửa cũ chưa tắt hẳn.