Gareth Barry: Tấm gương bền bỉ ở Premier League

Tác giả Elflaco - Thứ Năm 01/03/2018 08:12(GMT+7)

Zalo
Đầu tháng 5/1998, vòng áp chót Premier League. Sân Hillsborough. Phút 48 trận đấu giữa chủ nhà Sheffield Wednesday và Aston Villa, Ban huấn luyện đội khách ra dấu xin thay người. Rời sân là tiền vệ Ian Taylor, một cựu cầu thủ Sheffield.Wed nhưng từ vài năm qua là ngôi sao hàng đầu của Aston Villa. Vào thay Taylor là một gã trai mặt búng ra sữa với kiểu đầu “bổ luống” chuẩn mốt những năm cuối thập niên 90. Đấy là trận ra mắt của chàng tiền vệ mới bước sang tuổi 17 được 2 tháng và Aston Villa thắng chung cuộc với tỉ số 3-1.
 
Gareth Barry: Tam guong ben bi o Premier League
Gareth Barry: Tấm gương bền bỉ ở Premier League
Trận đấu nêu trên sẽ chẳng có gì đáng nhớ, bởi vốn dĩ Aston Villa không phải là một CLB có lượng fan đông đảo ở Anh hay trên Thế giới. Thậm chí, nó cũng không là gì trong dòng chảy bóng đá vốn đầy biến động của Premier League trong rất nhiều năm sau đó. Cho đến khi chàng trai có trận ra mắt năm ấy vượt qua Ryan Giggs một trong những huyền thoại vĩ đại bậc nhất của giải đấu để trở thành cầu thủ có số lần ra sân ở Premier League nhiều nhất lịch sử. Chàng trai năm ấy, nhân vật mà chúng ta đang nói tới, hôm nay vừa bước sang tuổi 37, trong mùa giải thứ 21 của anh ở Premier League. Và anh là Gareth Barry.
 
Có lẽ không có bất kì ai hiện diện trong trận Sheffield.Wed – Aston Villa cách đây 20 năm, từ hàng vạn CĐV trên khán đài Hillsborough đến BHL của 2 đội, từ Ian Taylor đến chính Gareth Barry, nghĩ rằng nó sẽ trở thành một cột mốc mang tính lịch sử của Premier League sau này. Cho đến ngày 25/9/2017, khi Barry, với tư cách là thủ quân West Brom, sải những bước chạy trên mặt cỏ Emirates của Arsenal, chơi trận thứ 633 tại Premier League. Trận ấy, West Brom thua 0-2 nhưng Barry thì đi vào lịch sử của giải đấu khi chính thức vượt qua kỉ lục 632 trận của Giggs.
 
Giờ thì Barry đã phá sâu kỉ lục của chính mình. Sau 24 lần ra sân ở Premier League 2017/18 cho West Brom, anh đã có cả thảy 652 trận ở hạng đấu cao nhất bóng đá Anh. 12 cái tên đứng sau Barry trong danh sách những cầu thủ chơi nhiều trận nhất ở Premier League, từ Giggs đến Paul Scholes, từ Frank Lampard đến Steven Gerrard đều đã treo giày. John Terry, Jermain Defoe, Wayne Rooney, Michael Carrick và James Milner là những cầu thủ đã chơi xấp xỉ 500 trận tại Premier League vẫn còn đang thi đấu. Người trẻ nhất trong số này, Milner, với 475 trận ở Premier League cũng đã 32 tuổi. Carrick sẽ treo giày khi mùa giải 2017/18 này khép lại trong khi Terry đang chơi cho đội bóng cũ của Barry – Aston Villa ở giải hạng Nhất. Tức để chạm tới con số hiện tại của Barry, những Milner, Rooney hay Defoe – vốn chỉ kém Barry 1 năm tuổi cần phải chơi trên 30 trận trong 5 mùa giải nữa.
 
Nói thế để thấy rằng, kỉ lục mà Barry đang sở hữu chắc chắn sẽ tồn tại rất rất lâu nữa. Và thậm chí nó sẽ trở thành một cột mốc mà không cầu thủ nào của Premier League có thể với tới trong kỉ nguyên bóng đá hiện đại. Bởi một lẽ đơn giản, Barry có lẽ là số 1 ở khả năng duy trì sự ổn định trong toàn bộ sự nghiệp. Barry chưa bao giờ được coi là ngôi sao của Premier League, ở bất kì CLB nào mà anh khoác áo nhưng anh chắc chắn là tấm gương tiêu biểu của sự bền bỉ. Barry hiếm khi khiến người ta phải trầm trồ bởi những pha bóng ngẫu hứng hay những bàn thắng đẹp bởi toàn bộ sự nghiệp của mình ở Premier League, qua 21 mùa giải, anh chỉ có vỏn vẹn 53 pha lập công và trong 4 năm qua anh cũng chỉ ghi đúng 3 bàn. Nhưng Barry ấy đích thị là một “cỗ máy” gần như tiệm cận sự vĩnh cửu. Tính từ mùa giải 2012/13 tới nay, Barry dù chơi ở vị trí tiền tiền vệ phòng ngự, chỉ chịu vỏn vẹn đúng 4 chấn thương – đa số đều là chấn thương nhẹ chỉ cần 1-2 tuần để hồi phục.
 
Nếu như Giggs lập kỉ lục ghi bàn ở tất cả 22 mùa giải mà huyền thoại Man Utd góp mặt thì Barry là cầu thủ duy nhất của Premier League có 19 mùa liền chơi trên 30 trận, từ 1998/99 đến hết mùa trước. Trong 5 giải VĐQG hàng đầu châu Âu, cũng không cầu thủ nào còn đang thi đấu sánh ngang với Barry ở hạng mục tương tự. Thành tích này của Barry sẽ là 20 mùa liên tiếp nếu anh có tên trong danh sách thi đấu của West Brom ít nhất 6/11 vòng đấu cuối cùng. West Brom đang đứng chót BXH Premier League và chẳng có gì ngạc nhiên khi kinh nghiệm và bản lĩnh của Barry, người đang đeo băng thủ quân West brom, sẽ là thứ tài sản giá trị nhất trong nỗ lực trụ hạng của CLB này.
 
Trong 21 mùa ở Premier League, qua 652 trận đấu, từ Aston Villa tới Man City, qua Everton và giờ là West Brom, Barry chỉ có duy nhất 1 lần trở thành nhà vô địch của giải đấu. Mùa 2011/12, Barry là thành viên quan trọng trong đội hình Man City lần đầu đăng quang Premier League. 17 mùa giải khoác áo những CLB tầm trung nên việc Barry kém duyên với những danh hiệu lớn là điều không quá ngạc nhiên. Ngoài chức vô địch Premier League 2011/12, anh cũng chỉ sở hữu thêm chiếc cúp FA 2011, cũng ở Man City. Thậm chí vào cuối mùa này, nếu West Brom không thể cải thiện được vị trí hiện tại, thì đầu tiên trong sự nghiệp Barry sẽ biết thế nào là cảm giác của một cầu thủ thuộc biên chế một đội bóng rớt hạng!
 
Nhưng bóng đá nói chung và Premier League nói riêng đâu chỉ gói gọn trong những CLB danh tiếng, đâu chỉ là chuyện của những bàn thắng đẹp, của các ngôi sao hàng đầu chiếm trọn các dòng tít chính, của những vụ chuyển nhượng với mức giá trên trời. Bóng đá đáng yêu và đáng nhớ là vì ở đâu đó vẫn còn những cầu thủ bình thường nhưng không tầm thường như Barry. Những người không bao giờ được xếp vào hàng ngũ “vedette”, hiếm khi hiện diện trong danh sách bầu chọn cho giải thưởng cá nhân danh giá nhưng luôn là một phần không thiếu trong lịch sử đầy biến động của môn túc cầu. Barry không phải là một ngôi sao, chưa bao giờ là người xuất sắc nhất nhưng anh là Một, là Duy Nhất. Là kỉ lục gia xưa nay hiếm, theo cách của riêng anh!
 
Một bài viết của Elflaco (Trên Đường Pitch)
Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Nếu Atletico Madrid vẫn chỉ là "trạm trung chuyển", thì chúng ta đã quá hẹp hòi khi nói về một CLB lớn

Mỗi lần một cầu thủ hàng đầu của Atlético Madrid được liên hệ với Barcelona, Real Madrid hay một đội bóng giàu có ở Premier League, một cách diễn giải quen thuộc lại xuất hiện. Atlético chỉ là nơi đủ tốt để một cầu thủ chứng minh năng lực, nhưng chưa phải nơi đủ tầm vóc để anh ta ở lại. Câu chuyện Julián Álvarez trong mùa hè 2026 chỉ là phiên bản mới nhất của một quan niệm đã tồn tại từ rất lâu.

Trent Alexander-Arnold: Khi người con Liverpool rời đi, cả một hệ thống cũng phải xây lại

Với một bộ phận CĐV Liverpool, điều khiến họ khó chấp nhận nhất nằm ở chính con người mà Trent từng đại diện tại Anfield. Trent sinh ra ở Liverpool, gia nhập học viện CLB từ năm 6 tuổi rồi vươn mình thành một trong những hậu vệ phải đặc biệt nhất bóng đá hiện đại. Anh cùng Liverpool giành Premier League, Champions League và gần như mọi danh hiệu lớn ở cấp CLB. Nhưng quan trọng hơn cả, Trent là một “Scouser” đứng trên sân đại diện cho thành phố của mình.

Premier league cuối cùng cũng "giác ngộ": Đối với một thủ môn quan trọng nhất vẫn là khả năng cứu thua

Một trong những bài học quan trọng nhất được đúc kết từ các mùa giải Premier League gần đây lại là một điều quá đỗi cơ bản đến mức đáng lẽ chẳng cần phải nói thẳng ra: Nếu muốn tránh cảnh xuống hạng, tốt nhất là bạn nên có một thủ môn biết cách ngăn quả bóng đi vào lưới.

Sự tàn nhẫn của Mikel Arteta biến Arsenal thành nhà vô địch

Có một lập luận đang ngày càng trở nên rõ ràng ở Arsenal. Thứ đưa đội bóng này tiến lên không phải một cá nhân nào, mà là sự tàn nhẫn của Mikel Arteta. Nghe có vẻ khắc nghiệt, thậm chí lạnh lùng, nhưng đó lại có thể là phẩm chất quan trọng nhất giúp Arsenal chuyển mình.

X
top-arrow