Felipe Scolari: "Tôi vẫn chờ ngày trở lại Premier League" (P2)

Tác giả Fussballgott - Thứ Hai 04/05/2020 18:40(GMT+7)

Ở tuổi 71, Scolari vẫn hy vọng có thể quay lại với bóng đá nhưng không có gì phải hấp tấp. Trong hoàn cảnh hiện tại lại càng không. Tuy nhiên một khi ông quay lại, chắc chắn Scolari sẽ mang đến kinh nghiệm và năng lượng tích cực tích lũy sau thời gian thư giãn trên bãi biển.

 
Brazil đã đánh bại tuyển Anh ở vòng tứ kết, lần đầu tiên trong chuỗi ba chiến thắng của Scolari trước Sven-Goran Eriksson. Hai chiến thắng sau đó xảy đến khi ông dẫn dắt tuyển Bồ Đào Nha. Mỗi trận đấu đều có những sự kiện chấn động.
 
Năm 2002, đó là bàn gỡ hòa khét tiếng của Ronaldinho. “Cậu ấy không chủ đích ghi bàn đâu, chỉ muốn tạt vào thôi” – Felipao rất quả quyết. “Seaman di chuyển về phía trước 2 bước và bóng vào lưới vậy thôi”.
 
Tại Lisbon sau đấy 2 năm tới lượt những quả penalty. Helder Postiga thực hiện thành công cú panenka nhưng Ricardo mới là người hùng với màn tháo gang tay. “Tôi không rõ Ricardo muốn làm gì. Tôi hoàn toàn không hiểu. Mọi người đều bối rối. Tôi không biết linh cảm của cậu ấy mách bảo rằng làm vậy để bắt luân lưu tốt hơn sao nhưng quả thật khi tháo găng ra, cậu ấy đã ngăn được đối phương. Còn đích thân thực hiện cú sút sau cùng. Đôi khi làm HLV, anh phải phó thác để cầu thủ làm theo ý mình”.
 
Có lẽ ấn tượng với những trận thắng kể trên, FA đã quyết định mời Scolari về dẫn dắt năm 2006. “Họ muốn tôi ký hợp đồng ngay trước World Cup 2006. Điều đó thật sự bất khả thi. Tôi đang là HLV của Bồ Đào Nha sao lại đi ký hợp đồng với một đội tuyển khác? Thật không phải. (Nếu vào một tình huống khác) Tôi sẽ vinh hạnh ký ngay”.
 
Trong trận đấu diễn ra trên sân Gelsenkirchen, Wayne Rooney bị đuổi sau một tình huống có sự góp mặt của người đồng đội Cristiano Ronaldo ở Manchester United. Scolari bênh vực rằng ngày nay nghệ thuật hắc ám không còn là điều gì quá bí mật. Nhưng liệu ông có chỉ đạo cầu thủ của mình chủ động làm tiền đạo trẻ mất kiểm soát? “Không, không, không. Chúng tôi không đủ trí tưởng tượng để hình dung đối phương lại hành xử như thế” – Scolari giải thích nhưng cảm giác không thuyết phục lắm. “Nhưng trong số những cầu thủ trên sân, Chúng tôi biết hết. Chúng tôi biết ai là người dễ bùng nổ hơn cả”.
 
Scolari dành sự tôn trọng cho Eriksson nhưng kèm theo một ít bất đồng. “Năm 2002, tuyển Anh vẫn chơi bóng theo kiểu cũ kỹ. Rót rất nhiều bóng dài qua đầu. Trong mấy năm qua, tuyển Anh đã cho thấy họ có thể thi đấu một cách tinh vi hơn. Họ có cơ hội tốt hơn so với trong quá khứ. Năm 2018, họ thi đấu tốt, thể hiện ra những cải thiện đáng kể. Các CLB đều đã điều chỉnh tư duy của mình. Cơ sở hạ tầng được phát triển mới. Tôi thấy ngày càng nhiều cầu thủ Anh có kỹ thuật tốt”.
 
Cơ hội ở tuyển Anh không thành nhưng Scolari được trao một cơ hội làm việc khác ở thành phố London vào tháng bảy năm 2008. Tỷ phú Roman Abramovich của Chelsea mang ông về thay thế Avram Grant. Lúc đầu, mọi việc tiến triển thuận lợi. Đội bóng áo xanh đứng đầu bảng xếp hạng vào cuối tháng mười một. Nhưng đến tháng hai năm 2009, Scolari nhận trát sa thải sau hàng loạt kết quả kém cỏi. Đó chỉ là phần nổi của hàng loạt nguyên nhân bên trong. “Chelsea có vài vấn đề với cầu thủ chấn thương và bên trong phòng thay đồ. Phong cách lãnh đạo của tôi đã mâu thuẫn với một hoặc hai cầu thủ…Anelka và Drogba”.
 
Vấn đề xảy ra từ khi Scolari thậm chí còn chưa đặt chân đến Stamford Bridge.
 
“Đội ngũ y tế đã cho rằng nên để Drogba đến Cannes nghỉ ngơi vào giữa mùa hè năm đó. Tôi thì cho rằng lẽ ra cậu ấy nên ở lại London. Tôi cũng thích đến Cannes vào hè lắm chứ nhưng ở đó một, hai tháng mới đã”.
 
“Khi cậu ấy quay lại, tôi phải tính toán để cả Drogba lẫn Anelka có thể cùng ra sân. Anelka khi đó đang dẫn đầu danh sách ghi bàn của giải đấu. Tôi gọi cậu ta lên và Anelka nói: ‘Tôi chỉ đá vị trí đó thôi’. Vậy đó. Cậu ấy thiếu một chút thiện chí, một chút tôn trọng để tác chiến cùng với Drogba. Cả hai đều rất giỏi nhưng phải làm điều gì đó khác với thói quen bình thường, một trong hai phải lùi về khi mất bóng. Đó là khởi đầu của sự kết thúc. Sau này khi tôi gặp lại Drogba ở Nga năm 2018. Chúng tôi nói chuyện cởi mở về thời gian đó. Không ai có ý đồ xấu cả. Nhưng chuyện đã xảy ra và tôi đánh mất một cơ hội hiếm có trong đời người như thế”.
 
 
“Tôi vẫn muốn làm việc ở Anh, CLB nào cũng được. Tôi thấy bóng đá ở đó thật tuyệt vời. Khi làm khách ở Portsmouth hay Sunderland, sân vận động của họ có 20 nghìn người thì 19 nghìn đã ủng hộ đội nhà. Tôi nghĩ điều đó rất đẹp. (Trái ngược với Brazil, bóng đá Anh) không ủng hộ đội bóng lớn, họ luôn ủng hộ đội nhà”.
 
Lại một World Cup nữa. Tròn một thập niên sau giải đấu ở Nhật Bản và Hàn Quốc, Scolari quay lại với ghế chỉ đạo Selecao. Ban đầu, mọi thứ thật rực rỡ. Sau khi giành Confederations 2013 ngay tại Maracana, đội bóng được tiếp thêm sự tự tin và cả đất nước say sưa với những dự đoán sáng sủa. Một năm sau, điều không tưởng đã xảy đến.
 
Liệu niềm tin đã đặt nhầm chỗ? Hay đó là liều thuốc độc kết liễu họ? Lần đầu tiên Scolari tỏ vẻ muốn lảng tránh, lưỡng lự trước vào vấn đề chính. “Tôi không biết điều đó đã xảy đến thế nào. Tôi chỉ có thể nói chúng tôi đã giữ y cách thi đấu và giành chiến thắng trước đó”.

“Trong trận bán kết, chúng tôi đã có khoảnh khắc mất cân bằng”, Scolari nói xong. Ông chỉnh lại cổ áo rồi đính chính:

“Nhiều khoảnh khắc mất cân bằng. Và chúng tôi đã thua. (Họ nói) đội thua vì ảo tưởng mình mạnh hơn’. Không hề. Chúng tôi thua vì mắc quá nhiều sai lầm còn người Đức tận dụng triệt để. Đó dĩ nhiên là thảm họa tồi tệ về mặt hình ảnh vì diễn ra ngay trước mắt người Brazil”.
 
Trước đó, Julio Cesar và David Luiz đem theo chiếc áo của Neymar, người vắng mặt vì chấn thương - khoảnh khắc báo hiệu cầu thủ đã để sự xúc động làm mất tập trung. “Dĩ nhiên chỉ trích khi sự đã rồi lúc nào không dễ nhưng nếu chúng tôi thắng, đó là cử chỉ hào hùng. Không phải lý do, họ chỉ muốn nhắn gửi tới người bạn đang vắng mặt. Nó không phải sự biện minh thích đáng”.
 
“Chúng tôi thua vì chúng tôi chơi tồi, bởi đã mất tập trung trong rất nhiều thời điểm. Chúng tôi bị đánh bại vì chất lượng của tuyển Đức, vì không tạo ra cơ hội để thể hiện bản thân và gây ra khó khăn cho người Đức. Tôi không tìm thấy sự bất thường nào để biện minh cho thất bại”.
 
“Trong 10, 15 phút đấu, thế trận vẫn cân bằng. Mọi thứ cân bằng cho đến lúc bàn đầu tiên diễn ra. Sau đó chúng tôi để lọt lưới 3 bàn trong 7 phút. Đó là một cú pane tập thể”. Pane là một từ trong tiếng Bồ Đào Nha mô tả máy móc hay động cơ bị sự cố không thể hoạt động. “Hết người này tới người khác mắc lỗi. Chúng tôi không thể ngăn chặn tuyển Đức giành lấy ưu thế. Họ là một đội xuất chúng. Mọi thứ chỉ có vậy”.
 
“Đây là quả bom nặng ký nhất, là thảm họa lớn nhất mà Selecao từng nếm trải. Năm 1950, họ cũng để thua, cũng là một thảm họa tồi tệ nhưng với tỉ số chỉ 1-2 thôi. Số bàn thua rất khác biệt”. 
 
Scolari cho thấy ông vẫn còn bị day dứt bởi thất bại.
 
“Tôi chính là người liên quan trực tiếp nhất với thảm họa. Cho đến tận ngày hôm nay điều đó cũng không thay đổi. Tôi xin nhận lấy hết mọi trách nhiệm. Khi Brazil vô địch 2002, tôi không phải người hùng. Tập thể là những người hùng. (Năm 2014) tôi nghĩ báo chí sẽ hiểu Brazi đã thua (trên tư cách tập thể) nhưng không phải”.
 
Một tháng sau, Scolari quay lại công việc huấn luyện với Gremio, nơi ông đã có một giai đoạn gắn bó huy hoàng hồi giữa năm 1990. Ban đầu ông định dành thời gian để “suy ngẫm và tổ chức lại” mọi thứ, nhưng Gremio muốn một bàn tay vững chắc để quản trị đội bóng đi qua giai đoạn tái cấu trúc tài chính đồng thời thúc đẩy những tài năng trẻ sáng giá như Everton và Arthur, những người hiện đã khoác lên mình chiếc áo đội tuyển. Với Scolari, đắm mình vào công việc ở nơi ông từng ủng hộ nhiệt thành khi còn bé cũng là phương thuốc tốt nhất.
 
Scolari cũng gặt hái những thành công ở Trung Quốc với Guangzhou Evergrande trước khi quay lại Brazil 2018 để dẫn dắt Palmeiras đến chức vô địch Serie A Brazil. Đây là danh hiệu thứ 24 ở cấp CLB của ông sau tròn 3 thập niên. Năm ngoái, đội bóng bị loại khỏi Copa Libertadores. Một nhóm ultras đã gửi thư dọa giết cho Scolari, nhưng sau hằng ấy năm, nó không mảy may khiến ông lay động. “Tôi không bận tâm”, ông cười khúc khích. “Anh không thể bị dọa bởi những kẻ chỉ mạnh mẽ khi đi thành nhóm, yếu ớt khi một mình”.
 
Ở tuổi 71, Scolari vẫn hy vọng có thể quay lại với bóng đá nhưng không có gì phải hấp tấp. Trong hoàn cảnh hiện tại lại càng không. Tuy nhiên một khi ông quay lại, chắc chắn Scolari sẽ mang đến kinh nghiệm và năng lượng tích cực tích lũy sau thời gian thư giãn trên bãi biển. “Tôi theo dõi Premier League. Tôi cũng xem những trận đấu ở Brazil. Tôi dành thời gian để đánh giá các trận đấu, các đội bóng và bàn thắng được ghi. Một khi trở lại, tôi sẽ làm tốt nhất từ trước giờ”.
 
Theo Joshua Law | The Guardian
 
Các CLB Ngoại hạng Anh quyết tâm hoàn thành mùa giải
Các đội bóng tại Ngoại hạng Anh rất quyết tâm hoàn thành trọn vẹn mùa giải này dù tình hình dịch bệnh vẫn chưa được kiểm soát.
Ngoại hạng Anh được xúi hủy giải giống như Hà Lan
Just Spee, chủ tịch Liên đoàn bóng đá Hà Lan (KNVB) cho biết rất nghi ngờ khả năng Ngoại hạng Anh có thể kết thúc mùa giải 2019-20.
 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Hãy gạt cảm xúc sang một bên, Man Utd cần phải cân nhắc kĩ lưỡng về Michael Carrick

Có lẽ tôi chẳng cần phải dẫn chuyện vòng vo làm gì. Lần đầu tiên Manchester United sa thải một vị chiến lược gia người Bồ Đào Nha khó tính trong bối cảnh đội bóng này đang kém 2 bậc so với nhóm dự Champions League, họ đã bổ nhiệm một cựu cầu thủ mang tính biểu tượng nhưng chưa có kinh nghiệm huấn luyện ở thế giới bóng đá đỉnh cao làm thuyền trưởng tạm quyền... và sau đó thắng 14/19 trận tiếp theo.

Ký ức bóng đá: Đã từng có cái tên tiệm cận Gerrard và Lampard tại Premier league

Trong kỷ nguyên Premier League, khi nói về hình mẫu của một tiền vệ trung tâm toàn diện, đại đa số chúng ta đều nhớ về bộ đôi Steven Gerrard và Frank Lampard. Suốt nhiều năm liền, họ từng là biểu tượng của giải đấu với bộ kỹ năng chơi bóng ấn tượng. Từ tư duy bóng đá, tố chất thủ lĩnh, khả năng dẫn dắt lối chơi của toàn đội, dứt điểm, kiến tạo và thậm chí cả sút phạt, mọi thứ đều gần như hoàn hảo. Ấy thế mà vẫn có người đã từng tiệm cận với trình độ của cả hai huyền thoại trên.

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Là một phần trong chiến dịch quảng bá cho cuốn sách Ánh sáng trong đêm tối do Roberto Baggio chắp bút cùng cô con gái Valentina và tác giả/nhà báo thể thao nổi tiếng Matteo Marani, bộ đôi phóng viên Aldo Cazzullo và Carlos Passerini của tờ Corriere Della Sera đã có một cuộc phỏng vấn độc quyền với huyền thoại người Italy, nội dung trải dài từ quả luân lưu nghiệt ngã trong trận chung kết World Cup 1994, ký ức về Maradona, người đồng đội xuất sắc nhất, cho đến những ca phẫu thuật đầy ám ảnh.

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Xét một cách tổng quát, Marcus Rashford đã có một mùa giải tương đối thành công theo dạng cho mượn từ Barcelona, ngay cả khi anh không phải là nhân tố được HLV Hansi Flick ưu tiên sử dụng. Thế nhưng vì sao tiền đạo người Anh chưa chắc đã được giữ lại Camp Nou sau khi mùa giải năm nay khép lại?

Có đáng không khi Perez muốn tái hợp Jose Mourinho?

Suốt tất cả những năm tháng ấy, 9 năm chỉ có một danh hiệu, 11 năm không thật sự tiến gần tới chức vô địch quốc nội, 12 năm không thắng nổi một trận nào ở vòng knock out Champions League, hy vọng mong manh về cuộc tái hợp với Real Madrid vẫn lẩn khuất đâu đó như một ngọn lửa cũ chưa tắt hẳn.

Bruno Fernandes: "Chơi ở vị trí của tôi phải thật liều!"

Tờ Opta Analyst đã có một buổi trò chuyện độc quyền với đội trưởng Bruno Fernandes của Manchester United để “mổ xẻ” mùa giải 2025/26 rực rỡ của anh, và lý do vì sao chúng ta cần đặt các con số thống kê được ghi nhận ở ngôi sao người Bồ Đào Nha vào đúng bối cảnh thì mới có thể hiểu hết giá trị thực sự của anh.