Fabio Grosso: Vì sao lại là tôi?

Tác giả bu3hlinh - Chủ Nhật 30/11/2025 15:30(GMT+7)

Fabio Grosso nhớ mình đã buột miệng trả lời như vậy với Marcello Lippi, khi HLV tuyển Italy thông báo rằng anh sẽ là người thực hiện quả luân lưu thứ 5.

 

Trước trận chung kết ở Đức năm 2006, hậu vệ trái người vùng Abruzzo không nằm trong danh sách 5 cầu thủ được chọn nếu trận đấu phải giải quyết sau phút 120. Những cái tên mà HLV trưởng Azzurri nghĩ đến ban đầu là Andrea Pirlo, Marco Materazzi, Daniele De Rossi, Alessandro Del Piero và Francesco Totti. Dù Totti đã rời sân trong hiệp 2 vẫn còn đó những phương án nghe hợp lý hơn nhiều như Luca Toni, Vincenzo Iaquinta hay đội trưởng Fabio Cannavaro... cho một trách nhiệm lớn như thế.

Sau này, Grosso giải thích vì sao anh lại ngạc nhiên đến vậy khi được Lippi đề nghị nhận đá quả penalty thứ năm. Trước đêm Berlin, lần gần nhất anh sút phạt đền là từ năm 2001 khi còn chơi ở Serie C2, hạng đấu thứ tư trong hệ thống bóng đá Italy. Con số đó nói lên rất nhiều điều về sự nghiệp khiêm tốn của một cầu thủ chạy cánh trái từng phải lăn lộn ở các hạng dưới trong màu áo Chieti rồi từ từ đi lên qua Perugia và Palermo.

Tuy nhiên, Lippi lập tức đáp lại câu hỏi của Grosso. Ông quả quyết với học trò rằng “vì cậu là người của những phút cuối cùng”, ám chỉ bàn thắng anh ghi vào lưới Đức ở phút chót hiệp phụ trận bán kết, cùng quả phạt đền mà anh mang về cho đội nhà, cũng ở những phút bù giờ tại vòng 1/8 gặp Australia.

Về lý thuyết, trận chung kết ở Berlin hoàn toàn có thể khép lại trước lượt sút thứ năm, nhưng định mệnh dường như muốn Grosso một lần nữa khẳng định mình là nhân vật then chốt của hành trình kỳ diệu đó trên đất Đức. Bốn cầu thủ Italy sút trước anh đều thực hiện thành công trong khi David Trezeguet, người từng đá hỏng quả penalty khiến Juventus của Lippi mất chức vô địch Champions League năm 2003, lại sút bóng dội xà. “Khi thấy Trezeguet bước lên chấm phạt đền, tôi đã nghĩ cậu ấy còn nợ tôi một điều gì đó”, HLV người Viareggio kể lại sau này và mỉm cười.

 

Lúc này, Italy chỉ còn thiếu cú ấn định của người đã thay Totti trong danh sách 5 cầu thủ sút luân lưu. Và với truyền thống bất lợi của Italy trong những trận lớn phải phân định bằng hiệp phụ hay penalty, ít nhất cho đến thời điểm ấy, không ai dám chắc điều gì. Trong bối cảnh cả thế giới dồn mắt về phía mình, lại phải gánh trên vai hy vọng và ước mơ của cả một đất nước, làm sao Grosso, một cầu thủ gần như chẳng có chút kinh nghiệm nào trên chấm 11 m, có thể tung ra một cú sút hoàn hảo đến vậy, đưa bóng bay căng và vào góc trái khung thành Fabien Barthez?

“Tôi cố giữ cho mình bình tĩnh bằng mọi cách”, cựu hậu vệ trái tuyển Italy nhớ lại. “Trong những khoảnh khắc như thế, kinh nghiệm gần như không còn nhiều ý nghĩa. Dĩ nhiên cậu phải có kỹ thuật, nhưng trên hết là phải tự đưa mình vào một trạng thái tinh thần đặc biệt trong những giây trước khi bắt đầu chạy đà”.

“Tôi sẽ luôn nhớ rằng mình đã chấm dứt một lời nguyền, lời nguyền đè nặng lên Italy ở các giải đấu lớn, nhất là những trận kết thúc bằng hiệp phụ hoặc penalty. Từ trận chung kết World Cup ở Mỹ năm 1994, tứ kết World Cup 1998 tại Pháp, cho đến cái kết đầy ám ảnh ở Euro 2000, rồi cả Italy 1990 và World Cup tại Nhật Bản và Hàn Quốc. Trước trận đấu cuối cùng ở Đức 2006, chúng tôi có chút lo lắng, nhưng đã giữ được cái đầu lạnh và thầy Lippi đã giúp chúng tôi tìm lại niềm tin nơi chính mình.”

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khoác lên mình chiếc áo số 7 - số áo trước đó của huyền thoại Antoine Griezmann, đồng nghĩa Lee Kang-in nhận được rất nhiều kỳ vọng. Người hâm mộ Atletico Madrid không nhất thiết đòi hỏi anh trở thành Grizzy thứ hai, nhưng muốn thấy chiếc áo ấy tiếp tục thuộc về một cầu thủ có thể tạo ra những khoảnh khắc khiến Riyadh Air Metropolitano bùng nổ. Và ngay ở trận chính thức đầu tiên, Lee đã mang đến sự khác biệt.

Rodri: Từ trại hè Connecticut đến chức vô địch World Cup - Chuyện một cậu bé ám ảnh với bóng đá

Ba mươi thiếu niên của trại hè ngồi túm tụm quanh một chiếc TV được lắp ráp vội vàng, dõi theo cảnh Tây Ban Nha nâng cao chiếc cúp vàng World Cup. Một trong số đó đã không thể kìm nén được sự vui sướng tột độ - và 16 năm sau, chính cậu bé ấy cũng sẽ bước lên cầm lấy và giương cao chiếc cúp đó, với tư cách là đội trưởng của ĐTQG Tây Ban Nha.

William Gallas: Khi cá tính trở thành giới hạn cho một tài năng

Có những cầu thủ được nhớ đến bởi những danh hiệu. Có những người được nhắc tới nhờ tài năng. Và cũng có những cái tên trở thành một phần lịch sử bóng đá bởi cá tính quá mạnh, đến mức những câu chuyện bên ngoài sân cỏ đôi khi lấn át cả sự xuất sắc trên sân cỏ. William Gallas thuộc nhóm cuối cùng.

Christos Tzolis: Vũ khí mới trong tay Mikel Arteta

Tại Cardiff, Christos Tzolis mang đến sự thanh thoát trong từng pha xử lý, sắc bén ở thời khắc quyết định, đủ táo bạo để biến những khoảng trống nhỏ nhất thành cơ hội cho các đồng đội, qua đó góp công lớn giúp Arsenal đăng quang Siêu cúp Anh.

Lễ cưới giản dị của Ronaldo và Georgina: Đó là một giấc mơ

Đám cưới của Ronaldo và Georgina đã diễn ra vào một ngày mang tính biểu tượng: 11/8, đúng kỷ niệm 10 năm ngày họ gặp nhau lần đầu tại cửa hàng Gucci ở Madrid. Suốt nhiều tuần, internet tràn ngập những tin đồn: Danh sách khách mời nổi tiếng được đồn đoán trải dài từ Rio Ferdinand đến Rihanna.

"Here we go" đã dần mất uy tín như thế nào?

Một cầu thủ nổi tiếng ở Ngoại hạng Anh gần đây được Fabrizio Romano khẳng định chắc chắn sẽ rời CLB trong mùa hè. Với vị thế của người được xem như “ông vua tin chuyển nhượng”, thông tin từ Romano lập tức lan ra toàn cầu, gần như trước cả khi những người liên quan có cơ hội lên tiếng phủ nhận.

Desire Doue: Không hổ danh “Cậu bé Vàng”

Kỹ thuật nhưng không màu mè, trực diện nhưng không hấp tấp, giàu tính sáng tạo nhưng vẫn phục vụ cấu trúc chung, Desire Doue đang cho thấy sự trưởng thành vượt xa tuổi 21. Trước Aston Villa, chủ nhân của danh hiệu Golden Boy 2025 đã có màn trình diễn rực rỡ, giúp Paris Saint-Germain giành Siêu Cúp châu Âu.