Fabio Grosso: Vì sao lại là tôi?

Tác giả bu3hlinh - Chủ Nhật 30/11/2025 15:30(GMT+7)

Fabio Grosso nhớ mình đã buột miệng trả lời như vậy với Marcello Lippi, khi HLV tuyển Italy thông báo rằng anh sẽ là người thực hiện quả luân lưu thứ 5.

 

Trước trận chung kết ở Đức năm 2006, hậu vệ trái người vùng Abruzzo không nằm trong danh sách 5 cầu thủ được chọn nếu trận đấu phải giải quyết sau phút 120. Những cái tên mà HLV trưởng Azzurri nghĩ đến ban đầu là Andrea Pirlo, Marco Materazzi, Daniele De Rossi, Alessandro Del Piero và Francesco Totti. Dù Totti đã rời sân trong hiệp 2 vẫn còn đó những phương án nghe hợp lý hơn nhiều như Luca Toni, Vincenzo Iaquinta hay đội trưởng Fabio Cannavaro... cho một trách nhiệm lớn như thế.

Sau này, Grosso giải thích vì sao anh lại ngạc nhiên đến vậy khi được Lippi đề nghị nhận đá quả penalty thứ năm. Trước đêm Berlin, lần gần nhất anh sút phạt đền là từ năm 2001 khi còn chơi ở Serie C2, hạng đấu thứ tư trong hệ thống bóng đá Italy. Con số đó nói lên rất nhiều điều về sự nghiệp khiêm tốn của một cầu thủ chạy cánh trái từng phải lăn lộn ở các hạng dưới trong màu áo Chieti rồi từ từ đi lên qua Perugia và Palermo.

Tuy nhiên, Lippi lập tức đáp lại câu hỏi của Grosso. Ông quả quyết với học trò rằng “vì cậu là người của những phút cuối cùng”, ám chỉ bàn thắng anh ghi vào lưới Đức ở phút chót hiệp phụ trận bán kết, cùng quả phạt đền mà anh mang về cho đội nhà, cũng ở những phút bù giờ tại vòng 1/8 gặp Australia.

Về lý thuyết, trận chung kết ở Berlin hoàn toàn có thể khép lại trước lượt sút thứ năm, nhưng định mệnh dường như muốn Grosso một lần nữa khẳng định mình là nhân vật then chốt của hành trình kỳ diệu đó trên đất Đức. Bốn cầu thủ Italy sút trước anh đều thực hiện thành công trong khi David Trezeguet, người từng đá hỏng quả penalty khiến Juventus của Lippi mất chức vô địch Champions League năm 2003, lại sút bóng dội xà. “Khi thấy Trezeguet bước lên chấm phạt đền, tôi đã nghĩ cậu ấy còn nợ tôi một điều gì đó”, HLV người Viareggio kể lại sau này và mỉm cười.

 

Lúc này, Italy chỉ còn thiếu cú ấn định của người đã thay Totti trong danh sách 5 cầu thủ sút luân lưu. Và với truyền thống bất lợi của Italy trong những trận lớn phải phân định bằng hiệp phụ hay penalty, ít nhất cho đến thời điểm ấy, không ai dám chắc điều gì. Trong bối cảnh cả thế giới dồn mắt về phía mình, lại phải gánh trên vai hy vọng và ước mơ của cả một đất nước, làm sao Grosso, một cầu thủ gần như chẳng có chút kinh nghiệm nào trên chấm 11 m, có thể tung ra một cú sút hoàn hảo đến vậy, đưa bóng bay căng và vào góc trái khung thành Fabien Barthez?

“Tôi cố giữ cho mình bình tĩnh bằng mọi cách”, cựu hậu vệ trái tuyển Italy nhớ lại. “Trong những khoảnh khắc như thế, kinh nghiệm gần như không còn nhiều ý nghĩa. Dĩ nhiên cậu phải có kỹ thuật, nhưng trên hết là phải tự đưa mình vào một trạng thái tinh thần đặc biệt trong những giây trước khi bắt đầu chạy đà”.

“Tôi sẽ luôn nhớ rằng mình đã chấm dứt một lời nguyền, lời nguyền đè nặng lên Italy ở các giải đấu lớn, nhất là những trận kết thúc bằng hiệp phụ hoặc penalty. Từ trận chung kết World Cup ở Mỹ năm 1994, tứ kết World Cup 1998 tại Pháp, cho đến cái kết đầy ám ảnh ở Euro 2000, rồi cả Italy 1990 và World Cup tại Nhật Bản và Hàn Quốc. Trước trận đấu cuối cùng ở Đức 2006, chúng tôi có chút lo lắng, nhưng đã giữ được cái đầu lạnh và thầy Lippi đã giúp chúng tôi tìm lại niềm tin nơi chính mình.”

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Alejandro Echevarria là ai mà khiến Xavi mất ghế ở Camp Nou

Cựu HLV Barcelona Xavi Hernandez đã gây tranh cãi khi nói rằng Alejandro Echevarria mới là người có ảnh hưởng lớn thật sự phía sau hậu trường Barça. Xavi cũng cho rằng đó là một trong những lý do khiến ông mất ghế ở Camp Nou. Vì phát biểu này, cái tên Echevarria lại bị chú ý mạnh bởi từ lâu ông đã được xem là nhân vật rất quyền lực ở Barça dù không có chức danh chính thức.

Khi nào Arteta cho Rice và Zubimendi nghỉ ngơi?

Trước trận Brighton, Declan Rice và Martin Zubimendi đã chạy tổng cộng 596 km. Cả hai là “máy cày” của tuyến giữa Arsenal từ đầu mùa tới nay. Khối lượng công việc rất lớn còn đóng góp thì khổng lồ. Dữ liệu của Premier League cho thấy không có cầu thủ nào chạy nhiều hơn Zubimendi. Ở mùa đầu tiên chơi bóng tại Anh, tiền vệ 27 tuổi đã chạy hơn 311 km, tương đương 193 dặm.

Julian Alvarez và Man City: Rời xa nhau là bão tố

Đã có những sự tranh luận gay gắt sau khi Manchester City bán Julian Alvarez ở mùa hè 2024 với mức giá 75 triệu euro, cộng thêm 20 triệu euro phụ phí phát sinh trong tương lai. Rất nhiều ý kiến cho rằng thương vụ này đáng lẽ không nên xảy ra, dù là phía tiền đạo người Argentina hay Man City.

Hành trình của Michael Carrick: Từ Newcastle United tới Manchester United

Sẽ có những người không xem Carrick là một Geordie chính hiệu (Fan của Newcastle United thường tự hào gọi mình là Geordies), bởi sự nghiệp cầu thủ của anh gắn liền với West Ham United, Tottenham Hotspur và Manchester United, còn Manchester đã là nơi anh sinh sống suốt 20 năm qua.