Eric Cantona: Là người hùng ngổ ngáo hay là kẻ điên đáng yêu?

Tác giả Elflaco - Thứ Năm 24/05/2018 16:27(GMT+7)

Gã trai giúp việc không thoát khỏi cám dỗ nhục dục từ chính bà chủ của mình trong… bộ phim dán mác 18+ “You and The Night”. Tay cảnh sát dữ tợn nhưng cũng đầy mưu trí trong quá trình điều tra những vụ án giết người hàng loạt ở “Swich”. Tên tội phạm Makarov trốn khỏi nhà tù để rồi trở thành… “phụ tá” cho một nữ cảnh sát điều tra vụ án và cuối phim bắn chết trong “De Force”. Hay vai diễn… chính mình trong bộ phim tài liệu ăn khách, từng được đề cử giải Cành cọ Vàng, “Looking for Eric” năm 2009. 

Eric Cantona: Là người hùng ngổ ngáo hay là kẻ điên đáng yêu?
Eric Cantona của bóng đá, trong những năm tháng không thể nào quên tại Manchester United, vốn dĩ đã là một cái tên gây tranh cãi. Dĩ nhiên, người ta không tranh cãi về tài năng của Eric bởi đơn giản anh là 1 trong những cầu thủ xuất sắc nhất trong thế hệ của mình, thậm chí xứng đáng được coi là người cùng Sir Alex Fegurson “đặt nền móng” cho đến chế thành công của United. Thứ ở Eric khiến dư luận bị chia rẽ chính là phong cách của anh. Ngạo nghễ và khác người.
 
Các CĐV United dĩ nhiên tự hào vì CLB có một Eric như thế, người không chỉ tạo ra rất nhiều siêu phẩm bàn thắng mà quan trọng hơn đấy là người – mà sự hiện diện của anh ta trên sân  - tạo ra thứ xung lực mạnh mẽ khiến các đồng đội xung quanh chơi hay hơn, nhiệt huyệt hơn. Nói Cantona, trong 4 năm rưỡi khoác áo United, hệt như một đấng quân vương quyền lực với tài kinh bang tế thế dẫn dắt “Vương triều Quỷ đỏ” thống trị bóng đá Anh, kể cũng chẳng có gì là quá lời.
 
Nhưng cũng chính Cantona của thứ bóng đá đầy say mê và ma thuật ấy, Cantona với cái cổ áo dựng thẳng đứng không lẫn vào đâu được, tay đại đầu lĩnh dẫn dắt “Bầy Quỷ đỏ” gồm toàn những anh chàng mới ra ràng như Scholes, Giggs, Beckham, Butt hay Neville, lại là Cantona hắc ám với đầy rẫy những pha trả đũa đối thủ trên sân, là Cantona của cú kungfu tại Selhurst Park 1995, hình ảnh đã trở thành một phần lịch sử Premier League.
Ta không phải là người thường, ta là Cantona!
Cantona là nghệ sĩ. Là đấu sĩ. Là anh hùng. Là kẻ điên. Tất cả những gì về Cantona – cầu thủ, Cantona – con người đã được đặc tả qua cú kungfu ấy. Với nhiều người, đấy là một hình ảnh xấu xí của một cầu thủ ngôi sao đáng ra phải là tấm gương cho thế hệ trẻ. Với những người khác, đấy là phản ứng rất đàn ông, rất chất của một người không cam chịu trước sự sỉ nhục của bất kì ai. Nhưng với Cantona, người đời nghĩ về anh, tung hô anh hay phát xét anh, không bao giờ là thứ gì đó đáng bận tâm. Quan trọng nhất, vẫn luôn là anh nghĩ gì về chính mình.
 
Cantona nhận án phạt siêu khủng (cho đến giờ vẫn là kỉ lục đối với 1 cầu thủ ở Premier League) vì cú kungfu nổi tiếng và tai tiếng kể trên. 120 giờ lao động công ích, 9 tháng treo giò. Nhưng trong bất kì cuộc phỏng vấn nào, khi cánh phóng viên gợi lại câu chuyện cũ, Cantona luôn khẳng định anh chưa từng hối hận với cú kungfu ấy. Và nếu điều tương tự xảy ra ở một thời điểm khác, một màu áo khác, một hoàn cảnh khác thì Cantona vẫn sẽ là Cantona như thế. Kungfu!
 
Erik Bielderman, cây viết gạo cội của chuyên mục bóng tờ L’Euquipe từng nhận xét thế này về Cantona: “Eric là gã đàn ông đơn giản nhất để hiểu. Nhưng lại là người phức tạp nhất trong các mối quan hệ. Ở Eric, luôn tồn tại 2 thái cực, trái ngược nhau: Trắng và Đen. Không có lờ lờ. Không có xam xám. Không có khoảng giữa. Bạn yêu hoặc ghét Eric. Bạn ủng hộ hoặc chống lại Eric. Và tất nhiên, Eric cũng chỉ Yêu hoặc Ghét bạn. Bạn có thể giữ thái đội trung dung lập lờ với tất thảy, trừ Cantona. Anh ta buộc bạn phải chọn”.
 
Thực ra cũng có lúc Cantona - cầu thủ vô cùng mỏi mệt. Như giai đoạn anh phải về Pháp để ở ẩn trước làn sóng tấn công như thể muốn bức tử anh sau vụ kungfu tại Selhurst Park. Cantona thậm chí còn muốn “nghỉ chơi” luôn với bóng đá Anh trong khi tay đại diện của anh thì đang tất tả đàm phán cho một chuyến xê dịch tới Inter. Nhưng Sir Alex xuất hiện tại Pháp, gặp Cantona và hỏi trỏng lỏn cậu học trò đáng yêu, đáng thương mà cũng đáng trách của mình duy nhất một câu: “Này chàng trai, còn muốn ở lại United nữa không?”. Cantona nói có. Đơn giản vì với anh Sir Alex chẳng khác nào tri kỉ và tình yêu dành cho United, bất chấp bao nhiêu biến cố vẫn vẹn nguyên như thở ban đầu. 
 
“King Eric” trở lại. Những màn trình diễn để đời trên sân cỏ, từ đôi chân của Eric, lại tiếp diễn. Như chưa bao giờ bị ngắt quãng. Và đỉnh cao chính bàn thắng không thể nào quên giúp United đánh bại Liverpool trong trận chung kết cúp FA năm 1996.
 
Sự nghiệp của Eric là thành công hay dang dở. Eric là ngôi sao không thực sự gặp thời hay những gì tinh túy nhất của anh đã dành trọn vẹn cho Old Trafford. Mỗi người sẽ có cho mình một góc nhìn riêng. Nhưng với Eric của bóng đá, của Old Trafford, của United, thì anh đã chiến hết mình, yêu hết mình cho tới tận những ngày cuối cùng khoác trên người màu áo đỏ. Anh chia tay United khi mới 31 tuổi – cái tuổi hiện tại của siêu sao dương đại Lionel Messi. 
Cantona và Sir Alex
Nhưng ngày Cantona chia tay “Quỷ đỏ” cũng là ngày anh đặt luôn dấu chấm hết cho sự nghiệp cầu thủ đầy sắc màu của mình. Con người Cantona là thế. Chỉ có Đen và Trắng. Chỉ có Yêu và Ghét. Anh yêu United trong từng thớ thịt, từng nhịp đập con tim, từng hơi thở nên làm sao anh có thể khoác lên mình màu áo 1 đội bóng khác. Quyết định treo giày năm 1997 của Cantona từng được người đời nói tới là bởi anh đã chán bóng đá và muốn thực sự theo đuổi 1 niềm đam mê khác – nghiệp diễn viên. Đúng nhưng chưa đủ, Cantona nghỉ đá bóng cũng là cách anh thể hiện tình yêu duy nhất của mình với United. Theo cách rất dị. Rất Cantona.
 
Nghiệp diễn của Eric thành công, thất bại, hay hoặc dở cũng là thứ tạo ra sự tranh cãi hệt như quãng đời cầu thủ của anh. Những vai diễn của Cantona trong ngần ấy năm sau khi chia tay bóng đá rất đa dạng, đa diện, khi nội tâm sâu sắc lúc sỗ sàng dung tục: từ cảnh sát tới tù vượt ngục, từ nghệ sĩ đến gã trai dấn thân vào mối tình bất chính… Và chúng có lẽ cũng phản ánh những góc cạnh khác nhau của chính con người – bóng đá Cantona, thứ từng khiến chúng ta bao lần chấp chới với những cung bậc cảm xúc dị thường cùng gã trai ngổ ngáo với cái cổ áo luôn dựng thẳng ấy. Trong những tháng ngày xưa cũ…

ELFLACO (TTVN)
 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Nếu Atletico Madrid vẫn chỉ là "trạm trung chuyển", thì chúng ta đã quá hẹp hòi khi nói về một CLB lớn

Mỗi lần một cầu thủ hàng đầu của Atlético Madrid được liên hệ với Barcelona, Real Madrid hay một đội bóng giàu có ở Premier League, một cách diễn giải quen thuộc lại xuất hiện. Atlético chỉ là nơi đủ tốt để một cầu thủ chứng minh năng lực, nhưng chưa phải nơi đủ tầm vóc để anh ta ở lại. Câu chuyện Julián Álvarez trong mùa hè 2026 chỉ là phiên bản mới nhất của một quan niệm đã tồn tại từ rất lâu.

Trent Alexander-Arnold: Khi người con Liverpool rời đi, cả một hệ thống cũng phải xây lại

Với một bộ phận CĐV Liverpool, điều khiến họ khó chấp nhận nhất nằm ở chính con người mà Trent từng đại diện tại Anfield. Trent sinh ra ở Liverpool, gia nhập học viện CLB từ năm 6 tuổi rồi vươn mình thành một trong những hậu vệ phải đặc biệt nhất bóng đá hiện đại. Anh cùng Liverpool giành Premier League, Champions League và gần như mọi danh hiệu lớn ở cấp CLB. Nhưng quan trọng hơn cả, Trent là một “Scouser” đứng trên sân đại diện cho thành phố của mình.

Premier league cuối cùng cũng "giác ngộ": Đối với một thủ môn quan trọng nhất vẫn là khả năng cứu thua

Một trong những bài học quan trọng nhất được đúc kết từ các mùa giải Premier League gần đây lại là một điều quá đỗi cơ bản đến mức đáng lẽ chẳng cần phải nói thẳng ra: Nếu muốn tránh cảnh xuống hạng, tốt nhất là bạn nên có một thủ môn biết cách ngăn quả bóng đi vào lưới.

Sự tàn nhẫn của Mikel Arteta biến Arsenal thành nhà vô địch

Có một lập luận đang ngày càng trở nên rõ ràng ở Arsenal. Thứ đưa đội bóng này tiến lên không phải một cá nhân nào, mà là sự tàn nhẫn của Mikel Arteta. Nghe có vẻ khắc nghiệt, thậm chí lạnh lùng, nhưng đó lại có thể là phẩm chất quan trọng nhất giúp Arsenal chuyển mình.

Raphinha xé màn đêm, Barca mở đại tiệc

Barcelona đã bắt đầu hành trình bảo vệ ngôi vương La Liga bằng chuyến làm khách đến sân Manuel Martinez Valero của Elche. Trước đối thủ chiếu dưới, đội bóng xứ Catalunya kiểm soát phần lớn diễn biến, tạo ra sự khác biệt bằng cường độ, tốc độ, khả năng tăng nhịp đúng thời điểm, và giành chiến thắng theo kiểu “bàn tay nhỏ”.

Unai Emery và nghệ thuật tìm kiếm sự tĩnh lặng từ thói quen chơi cờ vua

Thay vì lựa chọn những quán bar sôi động hay những vũ trường ồn ào, Unai Emery thường mở ứng dụng cờ vua trên điện thoại để “giải trí” với những đối thủ xa lạ. Với nhà cầm quân người Tây Ban Nha, đây không chỉ là một hình thức thư giãn mà còn giúp ông rèn luyện sự tập trung, tư duy logic cũng như tinh thần kỷ luật để áp dụng vào môi trường bóng đá đỉnh cao.

Trent Alexander-Arnold: "Liverpool sẽ luôn là nhà của tôi"

Hậu vệ người Anh thừa nhận anh đã phải đối mặt với những lời lăng mạ, đe dọa trên mạng, chịu những tiếng la ó khi trở lại Anfield và đau lòng khi bức tranh tường tôn vinh mình bị phá hoại. Dù vậy, sau tất cả, Trent khẳng định tình yêu dành cho đội bóng thời thơ ấu chưa bao giờ thay đổi: anh vẫn xem mọi trận đấu của Liverpool và luôn coi thành phố này là nhà.