Emile Smith Rowe đang mang đến cho Arsenal những điều mà họ thiếu

Tác giả Nam Khánh - Thứ Sáu 08/01/2021 10:28(GMT+7)

Arsenal đã giành được chiến thắng thứ ba liên tiếp tại Premier League sau khi đánh bại West Brom vào thứ Bảy tuần trước; cầu thủ “cây nhà lá vườn” Emile Smith Rowe đã đóng một vai trò rất quan trọng trong sự khởi sắc gần đây của The Gunners, thay thế Mesut Ozil cung cấp khả năng sáng tạo.

Emile Smith Rowe đã thu hút những lời khen ngợi với pha kiến tạo giúp Bukayo Saka ghi bàn thắng thứ hai của Arsenal trước West Brom vào đêm thứ Bảy tuần trước, nhưng chính các khoảnh khắc từ trước đó của anh cũng đã tóm tắt một cách hoàn hảo về những gì mà tiền vệ này đang mang đến cho đội bóng của Mikel Arteta. 
Cầu thủ 20 tuổi đã nhận thấy một khoảng trống đang được mở ra trước mặt mình khi anh nhận bóng từ Hector Bellerin ở trung lộ bên phần sân của West Brom. Sử dụng má trong chân phải, anh đưa bóng đến cho Saka, đó là một pha xử lý đưa bóng vượt qua Romaine Sawyers và Conor Gallagher chỉ với một cú chạm, và lao nhanh về phía trước. 
Một cách bất ngờ, Arsenal đột ngột tăng tốc. Saka xoay người và chuyền cho Alexandre Lacazette, người sau đó đã đưa bóng vào đường chạy của Smith Rowe đang lao vào vòng cấm. Vòng cấm của West Brom đã bị xuyên phá. Smith Rowe thực hiện một đường chuyền khác cho người “bạn học” Saka và bóng được đưa vào lưới. Tỷ số được nâng thành 2-0 cho Arsenal. 

Đó là một bàn thắng tuyệt hảo được tạo nên bởi tập thể. Quả bóng đã đi qua chân 7 cầu thủ Arsenal từ khi bắt đầu được triển khai đến khi được đưa vào lưới West Brom. Nhưng chính Smith Rowe là người đã xuyên phá đối phương, tốc độ, nhãn quan và khả năng phán đoán của anh đã biến một đợt triển khai bóng tiềm năng thành một bàn thắng thật sự. 
Chúng chính là những phẩm chất mà Arsenal đã thiếu ở mùa giải này. 
Một cách rất thường xuyên trong nửa đầu mùa giải 2020/2021, The Gunners đã thi đấu vô cùng bế tắc và tẻ nhạt; những đường chuyền của họ là rất dễ đoán. Đoàn quân của Arteta đã cực kỳ chật vật trong việc tạo ra các cơ hội ghi bàn, chứ chưa nói đến chuyện tận dụng chúng. Trên thực tế, họ thậm chí còn tỏ ra rất kém cỏi trong việc đưa bóng vào khu vực 1/3 cuối sân đối phương. 
Sự thiếu vắng khả năng sáng tạo đã làm dấy lên những câu hỏi về quyết định loại bỏ Mesut Ozil. Chẳng phải chắc chắn rằng với những khả năng của mình, tiền vệ người Đức là một ứng cử viên hoàn hảo để giải quyết vấn đề sáng tạo của Arsenal hay sao? Tuy nhiên, thay vào đó, có vẻ như giải pháp dành cho The Gunners đang đến từ một chàng trai trẻ.  
Cho đến Boxing Day, Smith Rowe đã không chơi một phút nào ở Premier League mùa giải này, sự hiện diện của tiền vệ 20 tuổi chỉ giới hạn tại các đấu trường cúp sau khi anh bình phục chấn thương vai, và Arteta đã chọn sử dụng những cầu thủ dày dạn kinh nghiệm hơn cho những trận đấu có tầm quan trọng hơn. 
Tuy nhiên, kể từ đó, Smith Rowe đã đá chính 3 trận trong 1 tuần, và những màn trình diễn của anh ở đỉnh hàng tiền vệ đã giúp Arsenal có được lần đầu tiên giành 3 chiến thắng liên tiếp tại Premier League kể từ tháng Bảy.
Xu hướng chuyền bóng và di chuyển của Emile Smith Rowe
Sự tỏa sáng của Smith Rowe không phải là yếu tố duy nhất đằng sau sự khởi sắc gần đây của Arsenal, nhưng nó chắc chắn là một yếu tố đóng vai trò rất quan trọng. “Đội bóng đã chơi tốt hơn với một số 10 như Emile Smith Rowe,” Ozil viết trên Twitter của anh vào tối thứ Bảy tuần trước. “Một cầu thủ có khả năng tạo ra sự khác biệt,” anh bổ sung thêm. 
Lời ca ngợi của Ozil đã đến sau khi anh theo dõi những màn trình diễn xuất sắc của Smith Rowe trước Chelsea và Brighton, rồi tiếp đó là một trận đấu còn tuyệt vời hơn nữa tại Hawthorns. Ngoài việc đóng vai trò then chốt trong bàn thắng thứ hai, anh còn tham gia vào quá trình triển khai bóng trong bàn mở tỷ số của Kieran Tierney và có một cú dứt điểm trước khi Alexandre Lacazette ghi bàn thắng thứ ba. 
Tuy nhiên, cũng giống như 2 trận đấu trước đó, chính những đóng góp tổng thể của Smith Rowe đã mang đến nhiều lợi ích nhất cho Arsenal. 
Chàng trai trẻ sinh ra ở Croydon – một cầu thủ Arsenal từ năm 9 tuổi – đã chơi một cách tràn đầy tự tin, đẩy nhanh tốc độ trận đấu bằng những cách thức đơn giản nhưng hiệu quả. Một đường chuyền một chạm ở đây. Một pha “shoulder drop” (trụ, thả vai rồi đi bóng) ở kia. Anh di chuyển không ngừng. 
“Cậu ấy có thể tìm thấy khoảng trống trong một bốt điện thoại,” Danny Cowley, huấn luyện viên trưởng của Smith Rowe khi anh chơi theo dạng cho mượn ở Huddersfield Town vào mùa giải trước, nhận xét dí dỏm. 
Khả năng tìm kiếm khoảng trống đó đã đưa tiền vệ 20 tuổi xuất hiện trên khắp mặt sân. Thật vậy, sự đóng góp của anh tại Arsenal không chỉ là cung cấp khả năng sáng tạo trong vai trò số 10, mà còn là hoán đổi vị trí với các tiền đạo đồng đội, sẵn sàng nhận một đường chuyền ở bất kỳ đâu trên hàng công, sau đó thực hiện đường chuyền tiếp theo một cách cực nhanh và sắc bén.
Bản đồ chuyền bóng của Emile Smith Rowe cho thấy xu hướng thường xuyên dạt sang hai bên cánh của anh

Ví dụ hoàn hảo nhất về khả năng liên kết lối chơi đó vào trận đấu hôm thứ Bảy đã đến trong quá trình triển khai bóng cho bàn thắng thứ hai của Arsenal, nhưng vài phút sau, đã có thêm một ví dụ tuyệt vời khác xuất hiện, khi Smith Rowe trao bóng cho Tierney bên phía cánh trái Arsenal, sau đó lao vào vòng cấm và thực hiện một tình huống phối hợp với Lacazette, người cuối cùng đã tung ra một cú dứt điểm đầy nguy hiểm. 
Vào cuối trận đấu đó, Arsenal đã tung ra nhiều cú sút hơn bất kỳ trận đấu nào khác dưới thời Arteta tại Premier League (21), và được ghi nhận tổng số cú sút trúng đích cao nhất (12) kể từ cuộc đối đầu với Manchester United vào tháng 12 năm 2017.
“Tôi rất hài lòng với những gì chúng tôi đã làm được ở khu vực 1/3 cuối sân đối phương, chúng tôi đã chơi rất sống động,” Arteta chia sẻ sau trận đấu. “Các cầu thủ đã di chuyển một cách rất tích cực, thể hiện nguồn năng lượng dồi dào, có mục đích rõ ràng trong các pha bóng và tất cả mọi người đều hăng hái đóng góp cho khâu tấn công. Chúng tôi đã trở nên thanh thoát hơn và chúng tôi có thể tạo ra rất nhiều pha bóng sáng sủa ở khu vực đó.”
Phong cách thi đấu sẵn sàng đưa ra những quyết định táo bạo, mạo hiểm của Smith Rowe góp công rất lớn trong sự thay đổi đó. Chúng không phải lúc nào cũng thành công, nhưng anh đã mang đến sự kiên định và mục đích rõ ràng cho khâu tấn công của Arsenal. Kể từ Boxing Day, không một cầu thủ Arsenal nào thực hiện nhiều pha rê bóng hơn Smith Rowe, và chỉ có Tierney là kiến tạo ra nhiều cơ hội hơn tiền vệ này. 
Không kém phần quan trọng, không chỉ đang góp công lớn trong việc giúp cho khâu tấn công của Arsenal khởi sắc, Smith Rowe còn đang rất tích cực đóng góp cho khâu phòng ngự, tạo áp lực lên các cầu thủ đối phương, hăng hái tranh cướp bóng và, vào một thời điểm trong hiệp hai trận đấu ở Hawthorns, thậm chí còn đột ngột xuất hiện ở rìa vòng cấm Arsenal để thực hiện một pha đánh chặn quan trọng với một đường chuyền của Dara O'Shea. 

Sự cần mẫn của Smith Rowe là một trong những phẩm chất mà Arteta yêu thích nhất ở anh, và nó chắc chắn đã được thể hiện rất rõ ràng vào tối thứ Bảy tuần trước.
Cho đến khi được thay ra, Smith Rowe chính là cầu thủ di chuyển nhiều nhất bên phía Arsenal (10,1 km), theo dữ liệu được cung cấp bởi Premier League. Anh cũng là cầu thủ có nhiều pha chạy nước rút nhất (13) và thậm chí còn được ghi nhận là người có tốc độ trung bình cao nhất (7,71 km/h).  
Thật đáng tiếc khi Smith Rowe không thể nhận được những tràng pháo tay của một sân vận động đầy ắp khán giả khi được thay ra vào cuối trận đấu. Nhưng các bằng chứng gần đây cho thấy tiền vệ 20 tuổi sẽ có rất nhiều cơ hội để được tận hưởng điều đó. Emile Smith Rowe đã phải mất rất nhiều thời gian để được trao cho một cơ hội ở mùa giải này. Tuy nhiên, giờ đây, anh đang tỏa sáng rực rỡ để bám chặt lấy một suất thi đấu chính thức. 
Nguồn: Lược dịch từ bài viết “Emile Smith Rowe gives Arsenal the qualities they previously lacked” của tác giả Nick Wright, đăng tải trên Sky Sports.

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

James Milner: Tránh xa hào quang để thành huyền thoại

James Milner - cầu thủ lớn tuổi nhất Ngoại Hạng Anh 2025/26 đã tuyên bố treo giày ở tuổi 40, khép lại 24 năm thi đấu ở hạng đấu cao nhất nước Anh, với 658 trận đấu. Cầu thủ của Brighton, Liverpool, Man City, Newcastle, Aston Villa và Leeds đã trở thành một trong những biểu tượng của giải đấu, không phải nhờ sự khéo léo hay những khoảnh khắc thiên tài, mà nhờ vào sự bền bỉ về cả thể chất lẫn tinh thần.

Khvicha Kvaratskhelia: Từ cậu bé ngồi chờ táo lớn đến chức vô địch Champions League thứ hai liên tiếp

Khi còn nhỏ, Khvicha Kvaratskhelia thường ngồi chờ những quả táo lớn lên. Những mùa hè của cậu diễn ra ở Tsalenjikha, quê hương của gia đình nằm dưới chân dãy Caucasus hùng vĩ của Georgia. Giữa ngôi nhà và dòng sông là một khoảng cỏ xanh rộng lớn, được khép lại ở một đầu bằng cánh cổng sắt lớn. Đó là sân bóng hoàn hảo, ngoại trừ một chi tiết.

Bài toán hàng công Arsenal cho trận chung kết Champions league: Viktor Gyokeres hay Kai Havertz sẽ đá chính

Mùa giải tuyệt vời với Arsenal vẫn chưa kết thúc. Họ chỉ còn cách chức vô địch Champions League đầu tiên trong lịch sử 1 trận đấu nữa. Pháo thủ thành London sẽ tiến đến Budapest với mục tiêu không gì khác ngoài đánh bại Paris Saint-Germain. Nhưng trước khi hiện thực hóa tham vọng đó, HLV Mikel Arteta sẽ phải giải quyết bài toán cực kỳ quan trọng, rằng ai là người sẽ lĩnh xướng hàng công trong trận cầu sinh tử tới đây? Viktor Gyokeres hay Kai Havertz?

Bình minh của Mikel Arteta và ánh hoàng hôn dành cho Pep Guardiola

Cuộc sống là một vòng tuần hoàn. Nó là sự khởi đầu của một sớm bình minh và khép lại bằng ánh hoàng hôn đỏ rực. Con người ta khát khao sống chứ không đơn giản chỉ là tồn tại. Giống như Robert Louis Stevenson từng nói rằng: "Đừng đánh giá mỗi ngày bằng thành quả gặt hái được, mà bằng những hạt giống được gieo". 

Pep Guardiola đã tạo nên 3 cỗ máy vĩ đại ở Man City, nhưng tiếc thay ông đã thất bại ở "công trình" thứ tư

Khi Pep Guardiola đặt chân đến Manchester vào năm 2016, chẳng mấy ai tin ông sẽ ở lại đây cho đến tận năm 2026. Một triều đại kéo dài tận một thập kỷ dường như là điều không tưởng đối với một vị chiến lược gia từng có thời chỉ ký hợp đồng gia hạn từng năm một tại Barcelona - và thậm chí đã có lúc tỏ ra hối hận vì ở lại đến năm thứ tư - rồi sau đó rời Bayern chỉ sau ba mùa giải gắn bó.