Diego Simeone: Niềm tin cao nhất của người Atletico Madrid

Tác giả CG - Thứ Ba 05/04/2022 17:52(GMT+7)

Diego Simeone và Atletico Madrid chưa bao giờ là một đối thủ dễ chơi và dễ đoán, đặc biệt ở đấu trường châu Âu, ngay cả khi trong giai đoạn họ có chút sa sút đi chăng nữa.

 
Kể từ khi Diego Simeone trở thành HLV trưởng của Atletico Madrid vào năm 2011 và nhất là khi đội bóng của ông chấm dứt chuỗi thống trị của Real Madrid và Barcelona với chức vô địch LaLiga mùa giải 2013/2014, hình ảnh về một Atletico xù xì gai góc đã ăn sâu vào tiềm thức của người hâm mộ. 
 
Thời điểm đó, họ luôn chơi với một đội hình lùi sâu với cường độ cao và dựa vào những tình huống phản công, chuyển đổi trạng thái nhanh với hai mũi nhọn Diego Costa, David Villa trên hàng công. Atletico Madrid không ngần ngại nhường thế trận cho đối thủ, thường xuyên ít hơn đối phương – đặc biệt với những đội bóng lớn – và nhiều hơn về số pha phạm lỗi, tắc bóng.
 
Bóng đá Tây Ban Nha từ lâu nổi bật về khả năng kiểm soát bóng với đại diện tiêu biểu là Barcelona. Nhưng Atletico Madrid thời điểm đó là hình ảnh trái ngược. Xabi Alonso từng nói “tắc bóng là phương án cuối cùng, đó không phải một phẩm chất đáng để khao khát”. Nhưng đó lại là những phẩm chất đại diện cho một Atletico Madrid gai góc cũng như một Diego Simeone đầy toan tính và không thiếu cái chất của nghệ thuật hắc ám. Và vô hình trung nó trở thành một định kiến về chính nhà cầm quân người Argentina.
 
Trong cuộc họp báo trước trận đấu giữa Manchester City và Atletico Madrid, một phóng viên nói rằng “Pep chơi thứ bóng đá xuất sắc và Simeone chơi thứ bóng đá tệ hại, vì thế…” Đúng lúc đó, Pep Guardiola ngắt lời: “Sau khi theo dõi Atletico, tôi thấy có một sự hiểu lầm về cách mà Simeone xây dựng lối chơi. Nó thiên về tấn công hơn mọi người tưởng tượng. Ông ấy không muốn mạo hiểm triển khai bóng nhưng họ có năng lực tốt khi tiến đến 1/3 sân đối phương.
 
Tôi sẽ không nói một giây nào về cuộc tranh cãi ngu ngốc này. Mọi người đều cố gắng thắng trận đấu. Nếu họ thắng thì cách chơi của họ là đúng. Nếu chúng tôi thắng thì chúng tôi đúng. Thực sự là tôi không có định kiến về chiến thuật của đối thủ và không muốn nói về nó dù chỉ một giây”.
 
Định kiến chính là thứ tồn tại lâu năm ở Simeone và Atletico Madrid. Tất nhiên, phải có lý do mà chiến lược gia người Argentina là nhà cầm quân được trả lương cao nhất thế giới theo tiết lộ của tờ L’Equipe (3,3 triệu euro/tháng, người xếp thứ hai là 1,89 triệu euro/tháng). 11 năm El Cholo ở Atletico Madrid, có những lúc đội bóng này thi đấu cực kỳ thất vọng, nhưng tương lai của ông hiếm khi bị đặt trong trạng thái nguy hiểm dựa trên những thông tin về truyền thông tiết lộ. 
 
Đơn giản vì từ khi ông xuất hiện, đội bóng này bước sang một chương hoàn toàn mới. Gần 10 năm qua, ông đã đem về 7 danh hiệu cho CLB, trong đó có 2 chức vô địch LaLiga và 2 chức vô địch Europa League. Ngoài ra là 2 lần lọt vào chung kết Champions League.
 
Suốt chừng ấy năm, Real Madrid đã có 6 HLV trưởng khác nhau, trong đó Zinedine Zidane và Carlo Ancelotti đều đã từng đi và sau đó quay trở lại. Với Barcelona, họ có 8 HLV trưởng trong cùng giai đoạn. Với Atletico Madrid, Simeone vẫn ở đó. Và với những vị HLV có nhiều năm kinh nghiệm ở bóng đá châu Âu như Pep Guardiola, ông thừa hiểu năng lực và trình độ của Simeone.

Ảnh: Getty Images
 
Không lâu trước khi Diego Simeone trở thành HLV trưởng Atletico Madrid vào năm 2011, ông đã đến Barcelona để xem đội bóng của Pep Guardiola chơi thứ bóng đá xuất sắc của họ. Trong khi hầu hết mọi người sẽ bị cuốn hút bởi thứ bóng đá hào nhoáng đó thì Simeone lại tỏ ra dè dặt hơn. Có những thứ ông cảm thấy không thích ở cách chơi đó, và ông dần đúc rút ra cho mình những nguyên tắc riêng trước chuyến phiêu lưu ở Atletico Madrid.
 
Kể từ đó, El Cholo đã vụt sáng và xây dựng một sự nghiệp nữa ở Atletico Madrid sau những gì ông từng làm ở đây với tư cách cầu thủ. Nếu Guardiola đã xác lập và truyền cảm hứng về chiến thuật cho cả một thời kỳ thì Simeone nổi lên như một đại diện để khắc chế cách chơi đó. Trong sự nghiệp huấn luyện của cả hai, họ đã chạm trán nhau ba lần, trong đó có hai lần ở bán kết Champions League mùa giải 2015/2016 khi Bayern Munich đối đầu Atletico Madrid, mà kết quả chung cuộc Atletico là đội lọt vào chung kết.
 
Đó là những trận đấu mà Simeone đã chỉ đạo các cầu thủ Atletico Madrid khoá chặt không gian của Bayern. Trận lượt đi Atletico Madrid giành chiến thắng với tỷ số 1-0. Điều đó khiến Pep Guardiola càng đau đầu trước trận lượt về để làm thế nào có thể mở khoá hàng phòng ngự Atletico. Trận đấu lượt về Bayern Munich đã chơi thực sự áp đảo. Fernando Torres nói “trong toàn bộ sự nghiệp, đó là trận đấu tôi cảm thấy đối phương vượt trội hẳn so với mình”, Koke thừa nhận đó là “trận đấu tệ nhất tôi từng phải trải qua” trong khi Simeone cũng có cùng quan điểm: “tôi không thể tin vào những gì mình thấy. Chúng tôi không thể tiến quá nửa sân”.
 
Thế nhưng, dù Bayern Munich giành chiến thắng ở lượt về nhưng họ vẫn phải dừng bước vì luật bàn thắng sân khách. Dù Atletico Madrid có một trận đấu bị dồn ép đến nghẹt thở, nhưng họ đã để lại dấu ấn tích cực ở trận lượt đi. Và dù Atletico bị đối phương áp đảo hoàn toàn ở lượt về, Simeone vẫn nói rằng: “Phần sân của chúng tôi là một chiến hào, nhưng tôi không xấu hổ chút nào về việc chơi phòng ngự”.
 
Simeone và Atletico Madrid là như vậy. Mục tiêu của họ là chiến thắng, và suy cho cùng đó là thứ xác lập nên thành công. Chúng ta có thể thích bóng đá tấn công hơn, nhưng cũng không thể phủ nhận giá trị của bóng đá phòng ngự. Như Pep Guardiola nói trong bộ phim tài liệu “Simeone, Living Match by Match”: “Tôi không thể áp dụng cách của Simeone cho những đội bóng của mình, không bao giờ. Tuy nhiên tôi ngương mộ họ ở khả năng phản kháng, chống chọi và biết thời lựa chọn thời điểm như con ong biết lúc nào có thể đốt”.
 
Bởi thế, Diego Simeone và Atletico Madrid chưa bao giờ là một đối thủ dễ chơi và dễ đoán, đặc biệt ở đấu trường châu Âu, ngay cả khi trong giai đoạn họ có chút sa sút đi chăng nữa.
 
(Tổng hợp và bổ sung từ Independent)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Xếp hạng toàn bộ 155 thương vụ Premier league hè 2026: Từ tệ nhất đến tốt nhất

Premier League lại trải qua một mùa hè điên rồ khi 20 CLB chi khoảng 3,46 tỷ bảng để mang về 155 cầu thủ. The Athletic xếp hạng các thương vụ không chỉ dựa trên chất lượng cầu thủ, mà còn tính đến giá trị so với số tiền bỏ ra, tầm quan trọng với CLB mới và mức độ giải quyết nhu cầu cấp thiết của đội hình.

Jose Antonio Reyes: Nhớ về người hùng của Real Madrid thuở nào

Những ngày này đáng lẽ là dịp để người hâm mộ gửi những lời chúc mừng sinh nhật tới anh, người ta lại chỉ có thể hồi tưởng lại quá khứ và nhớ về một cầu thủ đã mãi mãi rời xa thế giới này. Jose Antonio Reyes đã qua đời, nhưng có những ký ức không bao giờ chết. Và trong rất nhiều chương đáng nhớ của sự nghiệp, có lẽ mảnh ký ức đặc biệt nhất lại chính là một năm ngắn ngủi khoác áo Real Madrid.

Chúng ta đều ích kỷ khi chỉ muốn Messi cứ chơi bóng mãi

Chúng ta đều biết thời gian không chừa một ai. Một cầu thủ rồi sẽ chậm chạp đi, cơ thể rồi sẽ mỏi mòn, những chấn thương sẽ tích tụ, những bước chạy rồi không thể thanh thoát như ngày trước. Nhưng mỗi khi Messi bước ra sân, mọi lý lẽ ấy dường như lại bị gạt sang một bên. 

Di sản lớn nhất của Messi là lòng biết ơn của hàng triệu người

Chỉ sáu tuần sau thất bại ở chung kết World Cup, Lionel Messi tuyên bố khép lại hành trình cùng đội tuyển quốc gia. Và đôi mắt ám ảnh của anh trong ngày cuối cùng ấy có lẽ còn nói được nhiều hơn cả bản tuyên bố giải nghệ dài ba trang, được trình bày trang trọng bên cạnh một cây bút vàng - pháp bảo quay ngược thời gian trong Harry Potter. 

Cả hai đều muốn có nhau - Đó là khởi đầu đẹp nhất cho một thương vụ

Khi được hỏi người hâm mộ có thể kỳ vọng điều gì ở mình, Barcola chỉ chọn hai từ: “Tốc độ và sự nguy hiểm”. Ở tuổi 23, anh là mẫu cầu thủ khá kín tiếng và ít lời, nhưng lại sở hữu những phẩm chất đủ sức làm thay đổi hoàn toàn hàng công Liverpool đồng thời được xem là bản hợp đồng mang tính bước ngoặt cho HLV mới Andoni Iraola trong mùa hè này.

Pogba, Sancho và những bài học cảnh báo cho bất kỳ cuộc tái thiết nào của Carrick tại MU

5 năm là quãng thời gian rất dài trong bóng đá. Mùa hè 2021 của Manchester United giờ thường được nhắc lại như bước ngoặt trong triều đại Ole Gunnar Solskjær. Quyết định đầy cảm tính đưa Cristiano Ronaldo trở lại Old Trafford trở thành tâm điểm, đúng vào lúc MU bắt đầu đi chệch hướng sau vài năm xây dựng tương đối ổn định.