Diego Simeone, Atletico Madrid và “nỗi ám ảnh” từ những thất bại ở Champions League

Tác giả Queen - Thứ Tư 29/04/2026 20:54(GMT+7)

Vào mùa hè năm 2025, một bộ phim tài liệu của DAZN về Diego Simeone đã được phát sóng trên truyền hình Tây Ban Nha.

 

Simeone. Revelado (Những điều chưa kể về Simeone) mang đến một cuộc phỏng vấn chuyên sâu với HLV của Atletico Madrid, trong đó ông được xem lại những bức ảnh ghi lại các khoảnh khắc đáng nhớ nhất kể từ khi dẫn dắt CLB.

Sau đó, giọng nói phía sau máy quay hỏi ông: “Còn thiếu bức ảnh nào nhỉ?”

Simeone mỉm cười sắc lạnh và đáp: “Các anh đều biết tôi còn thiếu điều gì.”

Ông được yêu cầu: “Hãy viết nó ra.”

Diego Simeone cầm một chiếc bút dạ đen lớn và viết dòng chữ “Vô địch Champions League” lên một tấm bìa trắng. Sau đó, ông thoải mái giơ nó lên trước ống kính, kèm theo nụ cười quen thuộc: “Không có lý do gì phải giấu cả.”

Kể từ khi tiếp quản Atletico Madrid vào tháng 12 năm 2011, Simeone đã giúp CLB chinh phục mọi danh hiệu khác mà họ tham dự ở đấu trường quốc nội và châu Âu, bao gồm hai chức vô địch La Liga, Copa del Rey, Siêu cúp Tây Ban Nha, Siêu cúp châu Âu và hai lần đăng quang Europa League.

Chỉ có Champions League vẫn nằm ngoài tầm với. Trong 12 mùa giải trước mùa này, Atletico hai lần bị loại từ vòng bảng, ba lần dừng bước ở vòng 1/8, bốn lần dừng ở tứ kết và một lần ở bán kết. Họ cũng đã hai lần thất bại trong trận chung kết, vào các năm 2014 và 2016, đều trước Real Madrid.

Dẫu vậy, Simeone và các học trò vẫn trở lại. Chiến thắng nghẹt thở với tổng tỷ số 3-2 trước Barcelona tại tứ kết hồi đầu tháng đã giúp họ lần đầu góp mặt ở vòng bán kết kể từ năm 2017.

Trước mắt họ là Arsenal trong trận bán kết lượt đi diễn ra vào tối thứ Tư trên sân nhà Estadio Metropolitano, và hàng loạt câu hỏi lớn được đặt ra.

Liệu Atletico có thể chấm dứt cơn khát Champions League kéo dài? Hay khát khao mãnh liệt với danh hiệu duy nhất còn thiếu sẽ trở thành gánh nặng đối với chính Simeone và đội bóng của ông?

 

Lịch sử đầy đau đớn của Atletico Madrid tại Cúp C1 châu Âu hay UEFA Champions League đã kéo dài qua nhiều thế hệ. Họ từng chỉ còn cách chức vô địch năm 1974 đúng vài giây, trước khi Bayern Munich gỡ hòa, buộc trận đấu phải đá lại và sau đó giành chiến thắng 4-0.

Trong thời còn là cầu thủ của Atletico, Diego Simeone cũng từng chứng kiến nỗi đau, khi Tijani Babangida của Ajax ghi bàn ở phút 119 ngay tại sân Vicente Calderon, qua đó định đoạt trận tứ kết mùa giải 1996-97.

Hai năm rưỡi sau khi trở thành HLV, Simeone đã đưa Atletico vào chung kết Champions League một cách đầy bất ngờ. Họ tưởng như đã chạm tay vào chiếc cúp, cho đến khi hậu vệ Sergio Ramos của Real Madrid đánh đầu gỡ hòa ở phút 93, trước khi đội bóng Hoàng gia giành chiến thắng 4-1 sau hiệp phụ.

Hai năm sau, một trận chung kết khác với Real Madrid lại mang đến thêm nỗi đau, khi Atletico thất bại trên chấm luân lưu sau khi hòa 1-1.

Thất bại năm 2014 tại Lisbon phần nào được xoa dịu khi Atletico vừa vô địch La Liga trước đó một tuần. Nhưng thất bại thứ hai còn đau đớn hơn rất nhiều, đến mức Simeone công khai úp mở khả năng từ chức vì nghi ngờ mình có thể đưa đội bóng tiến xa hơn.

“Thua hai trận chung kết là một thất bại,” ông nói trong buổi họp báo sau trận tại Milan. “Điều khiến tôi đau đớn nhất là không thể mang lại cho người hâm mộ điều họ mong muốn. Đây là lúc cần suy nghĩ.”

Sau đó, Simeone trở về quê nhà Argentina và dành hai tuần bên gia đình, trăn trở về thất bại mà ông tự nhận lỗi về mình. Tại Atletico, nỗi lo ông sẽ ra đi ngày càng lớn. Cuối cùng, Giám đốc điều hành Miguel Angel Gil và Giám đốc thể thao Nicola Berta đã bay tới Buenos Aires để gặp ông, và cuộc gặp kết thúc với việc Simeone đồng ý ở lại cùng một bản hợp đồng được điều chỉnh.

Kể từ năm 2016, rất nhiều điều đã thay đổi tại Atletico Madrid. CLB chuyển sang sân vận động mới và đội hình cũng được tái thiết nhiều lần.

Đội bóng tiếp tục giành thêm những danh hiệu lớn, như chức vô địch Europa League mùa 2017-18 và La Liga mùa 2020-21. Nhưng tại UEFA Champions League, những câu chuyện kém may mắn và các cơ hội bị bỏ lỡ vẫn liên tục tích tụ. Một trong những thời điểm tồi tệ nhất là việc họ bị loại ngay từ vòng bảng mùa 2022-23, sau đó những căng thẳng nội bộ với Miguel Angel Gil Marin bùng phát công khai và viễn cảnh chia tay tưởng như đã cận kề.

Mọi chuyện sau đó được hàn gắn, và Diego Simeone tiếp tục ở lại, trở thành HLV có thời gian dẫn dắt dài nhất trong số các CLB hàng đầu tại Champions League. Paris Saint-Germain, Inter và Chelsea đều từng mời gọi ông với những thử thách mới, nhưng Simeone vẫn ở lại. Theo nhiều nguồn tin thân cận, lý do là bởi một “nỗi ám ảnh” với việc chinh phục danh hiệu lớn nhất châu Âu.

Bản thân Diego Simeone lại chọn cách diễn đạt khác khi gia hạn hợp đồng với Atletico Madrid vào tháng 11 năm 2023.

“Tôi không coi đó là một nỗi ám ảnh, vì như vậy sẽ là đi sai hướng,” ông nói trong buổi họp báo. “Tôi xem đó là một giấc mơ, và đó là điều tích cực. Tất cả chúng tôi đều chia sẻ giấc mơ đó.”

Mùa giải trước, giấc mơ ấy dường như lại tiến gần hơn khi Atletico chơi lấn lướt Real Madrid trong phần lớn thời gian của cặp đấu vòng 1/8 Champions League. Trận đấu phải phân định bằng loạt luân lưu, nơi cú sút của Julian Alvarez bị VAR từ chối vì một pha “chạm bóng hai lần” rất nhỏ, khiến họ thêm một lần gục ngã đau đớn trước đối thủ cùng thành phố.

Sau đó, FIFA đã thay đổi luật, cho phép thực hiện lại những quả phạt đền trong các tình huống tương tự. Nhưng điều đó không làm vơi đi nỗi đau quen thuộc với Atletico, và đặc biệt là với Simeone.

“Diego luôn muốn tiếp tục mỗi năm, ông ấy trở lại với rất nhiều năng lượng vì khao khát vô địch Champions League,” một nguồn tin cho biết. “Ông ấy bị ám ảnh. Đó là con người của ông.”

Một HLV như vậy không phải lúc nào cũng dễ làm việc cùng. Kể từ lần gần nhất góp mặt ở chung kết năm 2016, rất nhiều cầu thủ đã đến rồi đi khỏi Atletico Madrid. Chỉ còn đội trưởng Koke và Antoine Griezmann là những người còn lại từ thời điểm đó. Không phải ai cũng có thể chịu được cường độ và yêu cầu khắt khe từ HLV của mình.

“Diego có cá tính rất mạnh, cả theo nghĩa tích cực lẫn tiêu cực,” một nguồn tin thân cận với một cầu thủ đội một chia sẻ.

“Một khi đã ở trong ‘vũ trụ Simeone’, bạn phải chịu được áp lực mà ông ấy tạo ra,” một nguồn tin khác tại CLB nói thêm.

Việc chỉ giành được hai điểm sau ba trận đầu tiên mùa này gần như đã chấm dứt hy vọng vô địch La Liga của Atletico ngay từ tháng 9. Điều đó cũng khiến họ tập trung nhiều hơn vào các đấu trường cúp trong thời gian gần đây.

 

Hành trình Champions League của họ giống như một chuyến tàu lượn, với những thất bại đau đớn trước Liverpool, Arsenal và Bodo Glimt ở vòng bảng, xen lẫn những chiến thắng giàu cảm xúc trước Club Brugge và Tottenham Hotspur ở vòng knock-out đầu tiên, trước khi trải qua cuộc chiến khốc liệt với Barcelona tại tứ kết.

“Nhìn đội bóng vẫn thi đấu cạnh tranh khiến tôi xúc động,” Simeone nói trong buổi họp báo sau khi vượt qua Barca, ánh mắt ánh lên niềm tin.

“Chúng tôi đã bắt đầu lại rất nhiều lần, và giờ lại có mặt trong bốn đội mạnh nhất châu Âu. Chúng tôi sẽ tiếp tục theo đuổi điều mà mình tìm kiếm suốt những năm qua, với sự hào hứng, niềm tin, sự tôn trọng và khiêm tốn.”

Tuy nhiên, bầu không khí tích cực đó nhanh chóng bị dội gáo nước lạnh khi họ thất bại trên chấm luân lưu trước Real Sociedad ở chung kết Copa del Rey. Những nguồn tin gần gũi với đội bóng cho biết các cầu thủ đã gặp khó khăn trong việc lấy lại tinh thần. Sau thất bại 2-3 trước Elche và chiến thắng 3-2 trước Athletic Club, Atletico hiện đứng thứ tư tại La Liga, kém đội đầu bảng Barcelona tới 25 điểm.

Nhưng tất cả những người ở Atletico Madrid, từ người hâm mộ, cầu thủ, ban lãnh đạo và đặc biệt là vị HLV đầy nhiệt huyết, đều hiểu rằng danh hiệu lớn nhất vẫn còn trong tầm tay.

Nhiều nguồn tin thân cận với đội bóng cũng thừa nhận rằng nếu Diego Simeone cuối cùng có thể vô địch Champions League mùa này, ông hoàn toàn có thể ra đi, dù hợp đồng còn thời hạn đến tháng 6 năm 2027. “Chu kỳ của ông ấy khi đó sẽ khép lại,” một nguồn tin cho biết.

Trận bán kết lượt đi với Arsenal trên sân Metropolitano diễn ra đúng một ngày sau sinh nhật lần thứ 56 của Simeone. Sự trùng hợp này chắc chắn không bị HLV người Argentina bỏ qua, bởi theo những người hiểu ông, Simeone là người có phần mê tín và tin vào định mệnh.

“Chỉ có Chúa mới biết vì sao Ngài chưa để chúng tôi vô địch,” Simeone chia sẻ trong bộ phim tài liệu của DAZN mùa hè năm ngoái.

“Tôi không biết khi nào điều đó sẽ đến, nhưng nó chắc chắn sẽ đến.”

(Theo The Athletic)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Pogba, Sancho và những bài học cảnh báo cho bất kỳ cuộc tái thiết nào của Carrick tại MU

5 năm là quãng thời gian rất dài trong bóng đá. Mùa hè 2021 của Manchester United giờ thường được nhắc lại như bước ngoặt trong triều đại Ole Gunnar Solskjær. Quyết định đầy cảm tính đưa Cristiano Ronaldo trở lại Old Trafford trở thành tâm điểm, đúng vào lúc MU bắt đầu đi chệch hướng sau vài năm xây dựng tương đối ổn định.

Gabriel Jesus rời Arsenal: Cái kết không thể khác cho một canh bạc thất bại của Mikel Arteta

Từ bản hợp đồng trị giá 45 triệu bảng được kỳ vọng trở thành ngôi sao sáng giá trên hàng công, Gabriel Jesus vừa rời Arsenal với mức phí chỉ vỏn vẹn 10 triệu bảng, đã bao gồm phụ phí. Thương vụ chuyển nhượng tới Barcelona khép lại một trong những canh bạc thất bại bậc nhất của Mikel Arteta tại Emirates.

Ibrahim Mbaye: Tài năng trẻ đáng xem nhất của Aston Villa hiện tại

Với những người không thường xuyên theo dõi Ligue 1, lần đầu họ thực sự chú ý đến Ibrahim Mbaye có lẽ là khoảnh khắc cầu thủ trẻ này tự mình tạo nên một bàn thắng ngoạn mục cho Senegal trước Pháp tại World Cup. Bàn thắng ấy cuối cùng chỉ mang ý nghĩa danh dự trong thất bại 1-3, nhưng đủ để Mbaye đi vào lịch sử với tư cách cầu thủ châu Phi trẻ nhất từng ghi bàn tại một kỳ World Cup, khi mới 18 tuổi 143 ngày.

Kobbie Mainoo: Lời khẳng định cho một suất đá chính

Sau màn ra quân thảm họa trước Hull City, Manchester United trở về sân nhà Old Trafford và đánh bại Ipswich Town 5-2, qua đó xua tan bầu không khí nặng nề vây phủ. Bruno Fernandes là tâm điểm với cú hat-trick cùng một pha kiến tạo cho Bryan Mbeumo lập công. Nhưng bên cạnh màn tỏa sáng rực rỡ của người đội trưởng, Kobbie Mainoo cũng xứng đáng nhận những lời ngợi khen khi thể hiện dáng dấp của một ông chủ tuyến giữa, giúp “Quỷ đỏ” kiểm soát khu trung tuyến và tìm lại sự cân bằng đã đánh mất.

Tạm biệt nhé, "Gabi nhỏ" của Arsenal!

Bảy năm trước, Gabriel Martinelli lần đầu đặt chân đến London với hành trang khá khiêm tốn. Chàng thanh niên với dáng người mảnh khảnh khi ấy chỉ vừa bước chân vào môi trường bóng đá chuyên nghiệp, với hành tranh là một mùa giải thi đấu cho Ituano. 

Xabi Alonso đã mang tinh thần vô địch về với khung gỗ Chelsea

Carlo Cudicini từng là một thủ môn rất giỏi. Nhưng khi José Mourinho tới Chelsea năm 2004, “rất giỏi” là chưa đủ. Mourinho muốn người xuất sắc nhất và một trong những quyết định quan trọng giúp ông vô địch Premier League ngay mùa đầu tiên chính là thay Cudicini bằng Petr Cech.

Một cộng đồng nhỏ tại xứ Basque đang tạo nên những nhà cầm quân kiệt xuất: Bí quyết của họ là gì?

Đang có quá nhiều minh chứng không thể chối cãi cho thấy việc chiêu mộ những tài năng huấn luyện xuất thân từ vùng duyên hải phía bắc Tây Ban Nha gần như là một công thức bảo đảm  thành công - và Arsenal, Liverpool, Aston Villa hay Chelsea chẳng cần ai phải thuyết phục thêm về chuyện này nữa.

Bradley Barcola chính là cứu cánh cho Liverpool của Andoni Iraola

Có lẽ việc thay thế Salah vốn dĩ chưa bao giờ là chuyện đơn giản. Cách Liverpool hoạt động trên thị trường chuyển nhượng mùa hè này càng cho thấy điều đó. Ngay từ thời điểm tại Leeds tháng 12/2025, khi ngôi sao người Ai Cập nói rằng mình đã bị “ném xuống gầm xe buýt” và cáo buộc CLB không giữ lời hứa, Liverpool thực tế đã nhận được lời cảnh báo đủ sớm để chuẩn bị người kế nhiệm.