Diego Simeone, Atletico Madrid và “nỗi ám ảnh” từ những thất bại ở Champions League

Tác giả Queen - Thứ Tư 29/04/2026 20:54(GMT+7)

Vào mùa hè năm 2025, một bộ phim tài liệu của DAZN về Diego Simeone đã được phát sóng trên truyền hình Tây Ban Nha.

 

Simeone. Revelado (Những điều chưa kể về Simeone) mang đến một cuộc phỏng vấn chuyên sâu với HLV của Atletico Madrid, trong đó ông được xem lại những bức ảnh ghi lại các khoảnh khắc đáng nhớ nhất kể từ khi dẫn dắt CLB.

Sau đó, giọng nói phía sau máy quay hỏi ông: “Còn thiếu bức ảnh nào nhỉ?”

Simeone mỉm cười sắc lạnh và đáp: “Các anh đều biết tôi còn thiếu điều gì.”

Ông được yêu cầu: “Hãy viết nó ra.”

Diego Simeone cầm một chiếc bút dạ đen lớn và viết dòng chữ “Vô địch Champions League” lên một tấm bìa trắng. Sau đó, ông thoải mái giơ nó lên trước ống kính, kèm theo nụ cười quen thuộc: “Không có lý do gì phải giấu cả.”

Kể từ khi tiếp quản Atletico Madrid vào tháng 12 năm 2011, Simeone đã giúp CLB chinh phục mọi danh hiệu khác mà họ tham dự ở đấu trường quốc nội và châu Âu, bao gồm hai chức vô địch La Liga, Copa del Rey, Siêu cúp Tây Ban Nha, Siêu cúp châu Âu và hai lần đăng quang Europa League.

Chỉ có Champions League vẫn nằm ngoài tầm với. Trong 12 mùa giải trước mùa này, Atletico hai lần bị loại từ vòng bảng, ba lần dừng bước ở vòng 1/8, bốn lần dừng ở tứ kết và một lần ở bán kết. Họ cũng đã hai lần thất bại trong trận chung kết, vào các năm 2014 và 2016, đều trước Real Madrid.

Dẫu vậy, Simeone và các học trò vẫn trở lại. Chiến thắng nghẹt thở với tổng tỷ số 3-2 trước Barcelona tại tứ kết hồi đầu tháng đã giúp họ lần đầu góp mặt ở vòng bán kết kể từ năm 2017.

Trước mắt họ là Arsenal trong trận bán kết lượt đi diễn ra vào tối thứ Tư trên sân nhà Estadio Metropolitano, và hàng loạt câu hỏi lớn được đặt ra.

Liệu Atletico có thể chấm dứt cơn khát Champions League kéo dài? Hay khát khao mãnh liệt với danh hiệu duy nhất còn thiếu sẽ trở thành gánh nặng đối với chính Simeone và đội bóng của ông?

 

Lịch sử đầy đau đớn của Atletico Madrid tại Cúp C1 châu Âu hay UEFA Champions League đã kéo dài qua nhiều thế hệ. Họ từng chỉ còn cách chức vô địch năm 1974 đúng vài giây, trước khi Bayern Munich gỡ hòa, buộc trận đấu phải đá lại và sau đó giành chiến thắng 4-0.

Trong thời còn là cầu thủ của Atletico, Diego Simeone cũng từng chứng kiến nỗi đau, khi Tijani Babangida của Ajax ghi bàn ở phút 119 ngay tại sân Vicente Calderon, qua đó định đoạt trận tứ kết mùa giải 1996-97.

Hai năm rưỡi sau khi trở thành HLV, Simeone đã đưa Atletico vào chung kết Champions League một cách đầy bất ngờ. Họ tưởng như đã chạm tay vào chiếc cúp, cho đến khi hậu vệ Sergio Ramos của Real Madrid đánh đầu gỡ hòa ở phút 93, trước khi đội bóng Hoàng gia giành chiến thắng 4-1 sau hiệp phụ.

Hai năm sau, một trận chung kết khác với Real Madrid lại mang đến thêm nỗi đau, khi Atletico thất bại trên chấm luân lưu sau khi hòa 1-1.

Thất bại năm 2014 tại Lisbon phần nào được xoa dịu khi Atletico vừa vô địch La Liga trước đó một tuần. Nhưng thất bại thứ hai còn đau đớn hơn rất nhiều, đến mức Simeone công khai úp mở khả năng từ chức vì nghi ngờ mình có thể đưa đội bóng tiến xa hơn.

“Thua hai trận chung kết là một thất bại,” ông nói trong buổi họp báo sau trận tại Milan. “Điều khiến tôi đau đớn nhất là không thể mang lại cho người hâm mộ điều họ mong muốn. Đây là lúc cần suy nghĩ.”

Sau đó, Simeone trở về quê nhà Argentina và dành hai tuần bên gia đình, trăn trở về thất bại mà ông tự nhận lỗi về mình. Tại Atletico, nỗi lo ông sẽ ra đi ngày càng lớn. Cuối cùng, Giám đốc điều hành Miguel Angel Gil và Giám đốc thể thao Nicola Berta đã bay tới Buenos Aires để gặp ông, và cuộc gặp kết thúc với việc Simeone đồng ý ở lại cùng một bản hợp đồng được điều chỉnh.

Kể từ năm 2016, rất nhiều điều đã thay đổi tại Atletico Madrid. CLB chuyển sang sân vận động mới và đội hình cũng được tái thiết nhiều lần.

Đội bóng tiếp tục giành thêm những danh hiệu lớn, như chức vô địch Europa League mùa 2017-18 và La Liga mùa 2020-21. Nhưng tại UEFA Champions League, những câu chuyện kém may mắn và các cơ hội bị bỏ lỡ vẫn liên tục tích tụ. Một trong những thời điểm tồi tệ nhất là việc họ bị loại ngay từ vòng bảng mùa 2022-23, sau đó những căng thẳng nội bộ với Miguel Angel Gil Marin bùng phát công khai và viễn cảnh chia tay tưởng như đã cận kề.

Mọi chuyện sau đó được hàn gắn, và Diego Simeone tiếp tục ở lại, trở thành HLV có thời gian dẫn dắt dài nhất trong số các CLB hàng đầu tại Champions League. Paris Saint-Germain, Inter và Chelsea đều từng mời gọi ông với những thử thách mới, nhưng Simeone vẫn ở lại. Theo nhiều nguồn tin thân cận, lý do là bởi một “nỗi ám ảnh” với việc chinh phục danh hiệu lớn nhất châu Âu.

Bản thân Diego Simeone lại chọn cách diễn đạt khác khi gia hạn hợp đồng với Atletico Madrid vào tháng 11 năm 2023.

“Tôi không coi đó là một nỗi ám ảnh, vì như vậy sẽ là đi sai hướng,” ông nói trong buổi họp báo. “Tôi xem đó là một giấc mơ, và đó là điều tích cực. Tất cả chúng tôi đều chia sẻ giấc mơ đó.”

Mùa giải trước, giấc mơ ấy dường như lại tiến gần hơn khi Atletico chơi lấn lướt Real Madrid trong phần lớn thời gian của cặp đấu vòng 1/8 Champions League. Trận đấu phải phân định bằng loạt luân lưu, nơi cú sút của Julian Alvarez bị VAR từ chối vì một pha “chạm bóng hai lần” rất nhỏ, khiến họ thêm một lần gục ngã đau đớn trước đối thủ cùng thành phố.

Sau đó, FIFA đã thay đổi luật, cho phép thực hiện lại những quả phạt đền trong các tình huống tương tự. Nhưng điều đó không làm vơi đi nỗi đau quen thuộc với Atletico, và đặc biệt là với Simeone.

“Diego luôn muốn tiếp tục mỗi năm, ông ấy trở lại với rất nhiều năng lượng vì khao khát vô địch Champions League,” một nguồn tin cho biết. “Ông ấy bị ám ảnh. Đó là con người của ông.”

Một HLV như vậy không phải lúc nào cũng dễ làm việc cùng. Kể từ lần gần nhất góp mặt ở chung kết năm 2016, rất nhiều cầu thủ đã đến rồi đi khỏi Atletico Madrid. Chỉ còn đội trưởng Koke và Antoine Griezmann là những người còn lại từ thời điểm đó. Không phải ai cũng có thể chịu được cường độ và yêu cầu khắt khe từ HLV của mình.

“Diego có cá tính rất mạnh, cả theo nghĩa tích cực lẫn tiêu cực,” một nguồn tin thân cận với một cầu thủ đội một chia sẻ.

“Một khi đã ở trong ‘vũ trụ Simeone’, bạn phải chịu được áp lực mà ông ấy tạo ra,” một nguồn tin khác tại CLB nói thêm.

Việc chỉ giành được hai điểm sau ba trận đầu tiên mùa này gần như đã chấm dứt hy vọng vô địch La Liga của Atletico ngay từ tháng 9. Điều đó cũng khiến họ tập trung nhiều hơn vào các đấu trường cúp trong thời gian gần đây.

 

Hành trình Champions League của họ giống như một chuyến tàu lượn, với những thất bại đau đớn trước Liverpool, Arsenal và Bodo Glimt ở vòng bảng, xen lẫn những chiến thắng giàu cảm xúc trước Club Brugge và Tottenham Hotspur ở vòng knock-out đầu tiên, trước khi trải qua cuộc chiến khốc liệt với Barcelona tại tứ kết.

“Nhìn đội bóng vẫn thi đấu cạnh tranh khiến tôi xúc động,” Simeone nói trong buổi họp báo sau khi vượt qua Barca, ánh mắt ánh lên niềm tin.

“Chúng tôi đã bắt đầu lại rất nhiều lần, và giờ lại có mặt trong bốn đội mạnh nhất châu Âu. Chúng tôi sẽ tiếp tục theo đuổi điều mà mình tìm kiếm suốt những năm qua, với sự hào hứng, niềm tin, sự tôn trọng và khiêm tốn.”

Tuy nhiên, bầu không khí tích cực đó nhanh chóng bị dội gáo nước lạnh khi họ thất bại trên chấm luân lưu trước Real Sociedad ở chung kết Copa del Rey. Những nguồn tin gần gũi với đội bóng cho biết các cầu thủ đã gặp khó khăn trong việc lấy lại tinh thần. Sau thất bại 2-3 trước Elche và chiến thắng 3-2 trước Athletic Club, Atletico hiện đứng thứ tư tại La Liga, kém đội đầu bảng Barcelona tới 25 điểm.

Nhưng tất cả những người ở Atletico Madrid, từ người hâm mộ, cầu thủ, ban lãnh đạo và đặc biệt là vị HLV đầy nhiệt huyết, đều hiểu rằng danh hiệu lớn nhất vẫn còn trong tầm tay.

Nhiều nguồn tin thân cận với đội bóng cũng thừa nhận rằng nếu Diego Simeone cuối cùng có thể vô địch Champions League mùa này, ông hoàn toàn có thể ra đi, dù hợp đồng còn thời hạn đến tháng 6 năm 2027. “Chu kỳ của ông ấy khi đó sẽ khép lại,” một nguồn tin cho biết.

Trận bán kết lượt đi với Arsenal trên sân Metropolitano diễn ra đúng một ngày sau sinh nhật lần thứ 56 của Simeone. Sự trùng hợp này chắc chắn không bị HLV người Argentina bỏ qua, bởi theo những người hiểu ông, Simeone là người có phần mê tín và tin vào định mệnh.

“Chỉ có Chúa mới biết vì sao Ngài chưa để chúng tôi vô địch,” Simeone chia sẻ trong bộ phim tài liệu của DAZN mùa hè năm ngoái.

“Tôi không biết khi nào điều đó sẽ đến, nhưng nó chắc chắn sẽ đến.”

(Theo The Athletic)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Hãy gạt cảm xúc sang một bên, Man Utd cần phải cân nhắc kĩ lưỡng về Michael Carrick

Có lẽ tôi chẳng cần phải dẫn chuyện vòng vo làm gì. Lần đầu tiên Manchester United sa thải một vị chiến lược gia người Bồ Đào Nha khó tính trong bối cảnh đội bóng này đang kém 2 bậc so với nhóm dự Champions League, họ đã bổ nhiệm một cựu cầu thủ mang tính biểu tượng nhưng chưa có kinh nghiệm huấn luyện ở thế giới bóng đá đỉnh cao làm thuyền trưởng tạm quyền... và sau đó thắng 14/19 trận tiếp theo.

Ký ức bóng đá: Đã từng có cái tên tiệm cận Gerrard và Lampard tại Premier league

Trong kỷ nguyên Premier League, khi nói về hình mẫu của một tiền vệ trung tâm toàn diện, đại đa số chúng ta đều nhớ về bộ đôi Steven Gerrard và Frank Lampard. Suốt nhiều năm liền, họ từng là biểu tượng của giải đấu với bộ kỹ năng chơi bóng ấn tượng. Từ tư duy bóng đá, tố chất thủ lĩnh, khả năng dẫn dắt lối chơi của toàn đội, dứt điểm, kiến tạo và thậm chí cả sút phạt, mọi thứ đều gần như hoàn hảo. Ấy thế mà vẫn có người đã từng tiệm cận với trình độ của cả hai huyền thoại trên.

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Là một phần trong chiến dịch quảng bá cho cuốn sách Ánh sáng trong đêm tối do Roberto Baggio chắp bút cùng cô con gái Valentina và tác giả/nhà báo thể thao nổi tiếng Matteo Marani, bộ đôi phóng viên Aldo Cazzullo và Carlos Passerini của tờ Corriere Della Sera đã có một cuộc phỏng vấn độc quyền với huyền thoại người Italy, nội dung trải dài từ quả luân lưu nghiệt ngã trong trận chung kết World Cup 1994, ký ức về Maradona, người đồng đội xuất sắc nhất, cho đến những ca phẫu thuật đầy ám ảnh.

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Xét một cách tổng quát, Marcus Rashford đã có một mùa giải tương đối thành công theo dạng cho mượn từ Barcelona, ngay cả khi anh không phải là nhân tố được HLV Hansi Flick ưu tiên sử dụng. Thế nhưng vì sao tiền đạo người Anh chưa chắc đã được giữ lại Camp Nou sau khi mùa giải năm nay khép lại?

Có đáng không khi Perez muốn tái hợp Jose Mourinho?

Suốt tất cả những năm tháng ấy, 9 năm chỉ có một danh hiệu, 11 năm không thật sự tiến gần tới chức vô địch quốc nội, 12 năm không thắng nổi một trận nào ở vòng knock out Champions League, hy vọng mong manh về cuộc tái hợp với Real Madrid vẫn lẩn khuất đâu đó như một ngọn lửa cũ chưa tắt hẳn.

Bruno Fernandes: "Chơi ở vị trí của tôi phải thật liều!"

Tờ Opta Analyst đã có một buổi trò chuyện độc quyền với đội trưởng Bruno Fernandes của Manchester United để “mổ xẻ” mùa giải 2025/26 rực rỡ của anh, và lý do vì sao chúng ta cần đặt các con số thống kê được ghi nhận ở ngôi sao người Bồ Đào Nha vào đúng bối cảnh thì mới có thể hiểu hết giá trị thực sự của anh.