Di sản lớn nhất của Messi là lòng biết ơn của hàng triệu người

Tác giả bu3hlinh - Thứ Tư 02/09/2026 15:50(GMT+7)

Chỉ sáu tuần sau thất bại ở chung kết World Cup, Lionel Messi tuyên bố khép lại hành trình cùng đội tuyển quốc gia. Và đôi mắt ám ảnh của anh trong ngày cuối cùng ấy có lẽ còn nói được nhiều hơn cả bản tuyên bố giải nghệ dài ba trang, được trình bày trang trọng bên cạnh một cây bút vàng - pháp bảo quay ngược thời gian trong Harry Potter. 

 

Dưới bầu trời New Jersey trong xanh, Messi khóc nức nở và chìm trong thất vọng, hiểu rằng trận đấu cuối cùng cho Argentina cũng là một trong những trận tệ nhất của mình.

Bốn năm trước, anh từng tô điểm cho một trong những trận chung kết World Cup vĩ đại nhất bằng hai bàn thắng. Nhưng lần này, Messi không thể tạo ra chút ma thuật nào để cứu vãn một màn kết đầy hỗn loạn. Anh gần như biến mất khỏi trận đấu, trong khi các đồng đội biến sân cỏ thành một cuộc ẩu đả. Không khó hiểu khi Messi đứng tách khỏi Leandro Paredes hay Nahuel Molina trong những phút hỗn loạn nhất, như thể chỉ muốn lặng lẽ đón nhận thêm một lần cuối tiếng hô vang của những CĐV áo xanh-trắng trước khi rời sân khấu mãi mãi.

Dĩ nhiên, vẫn có thể tranh luận rằng với tư cách đội trưởng của một tập thể đã chơi trận chung kết bằng quá nhiều sự hung hăng, Messi lẽ ra phải thể hiện vai trò đạo đức mạnh mẽ hơn, kéo đồng đội trở lại đúng giới hạn thay vì để bản thân bị cuốn vào sự căng thẳng, như lúc anh gây sức ép đòi trọng tài truất quyền thi đấu Marc Cucurella. Nhưng suốt 20 năm, Messi vẫn luôn tồn tại như một nhân vật khác biệt, gần như đứng ngoài những khoảnh khắc quá khích nhất của bóng đá Argentina. Anh dần trở thành một hình ảnh đặc biệt thanh sạch, nơi những lý tưởng cao đẹp nhất của cả một dân tộc có thể được gửi gắm.

Bất kỳ ai từng nghe 50.000 người Argentina đồng thanh hô tên Messi đều hiểu cảm giác ấy. Trong thể thao thế kỷ 21, hiếm có ai tiến gần đến vị thế của một “vị thần thế tục” như anh. Mức độ tôn sùng ấy lớn đến mức Giáo hoàng Francis từng phải nhắc các tín hữu rằng gọi Messi là “Chúa” là điều vượt quá giới hạn của niềm tin tôn giáo.

Messi không thể tạo ra chút ma thuật nào để cứu vãn Argentina trước một Tây Ban Nha quá toàn diện 

Giờ đây, chỉ bằng một thông báo đầy đau đớn, cơn say kéo dài suốt nhiều năm ấy đã kết thúc. Argentina dường như cũng chưa biết phải làm gì với khoảng trống vừa xuất hiện. Pablo Giralt, một MC thể thao tại Buenos Aires, thậm chí không thể nói thành lời khi nghe tin trực tiếp trên sóng. Những CĐV trẻ bật khóc, gọi điện cho cha mẹ để chia sẻ khoảnh khắc họ biết chắc rồi sẽ đến, nhưng vẫn không thể chuẩn bị tinh thần để đón nhận.

Ai cũng hiểu ngày chia tay đang đến gần, nhất là sau hình ảnh Messi rời sân trong trận chung kết và sau biến cố cha anh, Jorge, qua đời. Nhưng khi nó thực sự xảy ra, cảm giác mất mát vẫn quá lớn. Messi từng là người vực dậy cả một đất nước, đưa Argentina từ cú sốc thua Saudi Arabia ở World Cup 2022 đến khoảnh khắc nâng cúp chỉ 26 ngày sau đó. Ai có thể tái hiện được thứ niềm vui ấy? Ai có thể khiến hàng triệu người đổ xuống đường đến mức cuộc diễu hành bằng xe buýt của đội tuyển tại Buenos Aires phải bỏ dở và chuyển sang trực thăng?

“Cảm ơn Chúa vì đã cho tôi được là người Argentina,” Messi viết trong lời chia tay, vẫn giữ nguyên niềm tự hào dành cho màu áo quốc gia đến tận phút cuối. Sau 207 lần khoác áo đội tuyển, với trận đấu cuối tại La Bombonera được khép lại bằng một màn tri ân cuồng nhiệt, Messi hiểu rõ tình cảm mà mình đã khơi dậy nơi người dân Argentina, cũng như cách câu chuyện của anh dần hòa vào câu chuyện của cả một đất nước.

Rất khó hình dung cuộc sống của Messi ở trung tâm của sự cuồng nhiệt ấy, nơi từng bước chân đều bị dõi theo. Điều kỳ diệu là sức ảnh hưởng của anh không dừng lại ở Argentina. Qua sáu kỳ World Cup, Messi tạo ra niềm vui cho hàng tỷ người trên khắp thế giới. Một ký ức khó quên của trận chung kết năm 2022 là cảnh hàng nghìn CĐV Nepal và Bangladesh, phần lớn thuộc lực lượng lao động nhập cư từng góp công xây dựng các sân vận động ở Qatar, vẫn hô vang “Messi, Messi” trên đường về ga tàu điện lúc một giờ sáng.

Có 1 quốc gia còn mê Messi còn hơn cả người Argentina

Messi chơi một giải đấu gần như hoàn hảo năm ấy. Trong trận bán kết với Croatia, anh xuất sắc đến mức các phóng viên truyền hình Argentina gần như từ bỏ cả vẻ ngoài khách quan. Sofia Martinez của Television Publica từng nói với anh rằng: “Anh đã để lại dấu ấn trong cuộc đời của tất cả mọi người, và với tôi điều đó còn lớn hơn bất kỳ chức vô địch World Cup nào.” Sau khi Messi thực sự nâng cúp, dấu ấn ấy càng trở nên sâu đậm.

Đến World Cup gần nhất, ngay cả ở tuổi 39, Messi vẫn phá vỡ mọi giới hạn. Anh lập hat-trick trước Algeria và vượt qua kỷ lục ghi bàn tại World Cup của Miroslav Klose. Trong những màn ngược dòng tưởng như không thể trước Ai Cập và Anh, Messi vẫn giữ được sự điềm tĩnh giữa một tập thể đầy cảm xúc, như thể mọi hỗn loạn xung quanh không thể làm anh mất phương hướng.

Theo dõi Messi ở kỳ World Cup cuối cùng cũng đồng nghĩa với việc chứng kiến một cầu thủ được miễn gần như mọi nghĩa vụ khi không có bóng. Trong phần lớn thời gian, vận động viên bị theo dõi kỹ nhất hành tinh chỉ đơn giản đi bộ quanh sân, rồi bất chợt bùng lên đúng lúc cần thiết. Trận bán kết với Anh là ví dụ rõ nhất. Khi Argentina bị dẫn 0-1, Messi lững thững trôi ra sát biên phải, trông như thể chẳng có ý định làm gì. Nhưng thực chất anh đang quan sát, tính toán vị trí, rồi tung ra hai quả tạt hoàn hảo khiến hàng thủ Anh sụp đổ.

Người Anh chỉ thua Argentina bởi ma thuật của leo Messi

Ma thuật ấy đã không xuất hiện trong trận chung kết. Nỗ lực chạm tới sự bất tử của Argentina cuối cùng chỉ để lại tai tiếng tức thời, cùng khoản tiền phạt 236.000 bảng vì những hành vi không đúng mực. Nhưng liệu điều đó có thực sự làm tổn hại hình ảnh của Messi về lâu dài? Có lẽ là không. Người ta cũng không nhớ Pelé qua trận giao hữu hòa Yugoslavia trong lần cuối khoác áo Brazil, hay Diego Maradona qua việc bị loại khỏi World Cup sau khi dương tính với ephedrine. Điều tồn tại lâu nhất vẫn luôn là những kiệt tác họ để lại trên đường đi.

Messi cũng sẽ như vậy. Anh sẽ không được định nghĩa bởi cách mọi thứ kết thúc, mà bởi cảm giác điện giật mà anh mang lại suốt hành trình: ba trận chung kết, 21 bàn thắng và vô số khoảnh khắc khiến người ta nín thở.

Cuối cùng, Messi chỉ còn một điều để nói: “Cảm ơn.”

Nhưng thật ra, người cần nói lời cảm ơn nhiều hơn lại là tất cả chúng ta.

(Tác giả: Oliver Brown/The Telegraph)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Di sản lớn nhất của Messi là lòng biết ơn của hàng triệu người

Chỉ sáu tuần sau thất bại ở chung kết World Cup, Lionel Messi tuyên bố khép lại hành trình cùng đội tuyển quốc gia. Và đôi mắt ám ảnh của anh trong ngày cuối cùng ấy có lẽ còn nói được nhiều hơn cả bản tuyên bố giải nghệ dài ba trang, được trình bày trang trọng bên cạnh một cây bút vàng - pháp bảo quay ngược thời gian trong Harry Potter. 

Cả hai đều muốn có nhau - Đó là khởi đầu đẹp nhất cho một thương vụ

Khi được hỏi người hâm mộ có thể kỳ vọng điều gì ở mình, Barcola chỉ chọn hai từ: “Tốc độ và sự nguy hiểm”. Ở tuổi 23, anh là mẫu cầu thủ khá kín tiếng và ít lời, nhưng lại sở hữu những phẩm chất đủ sức làm thay đổi hoàn toàn hàng công Liverpool đồng thời được xem là bản hợp đồng mang tính bước ngoặt cho HLV mới Andoni Iraola trong mùa hè này.

Pogba, Sancho và những bài học cảnh báo cho bất kỳ cuộc tái thiết nào của Carrick tại MU

5 năm là quãng thời gian rất dài trong bóng đá. Mùa hè 2021 của Manchester United giờ thường được nhắc lại như bước ngoặt trong triều đại Ole Gunnar Solskjær. Quyết định đầy cảm tính đưa Cristiano Ronaldo trở lại Old Trafford trở thành tâm điểm, đúng vào lúc MU bắt đầu đi chệch hướng sau vài năm xây dựng tương đối ổn định.

Gabriel Jesus rời Arsenal: Cái kết không thể khác cho một canh bạc thất bại của Mikel Arteta

Từ bản hợp đồng trị giá 45 triệu bảng được kỳ vọng trở thành ngôi sao sáng giá trên hàng công, Gabriel Jesus vừa rời Arsenal với mức phí chỉ vỏn vẹn 10 triệu bảng, đã bao gồm phụ phí. Thương vụ chuyển nhượng tới Barcelona khép lại một trong những canh bạc thất bại bậc nhất của Mikel Arteta tại Emirates.

Ibrahim Mbaye: Tài năng trẻ đáng xem nhất của Aston Villa hiện tại

Với những người không thường xuyên theo dõi Ligue 1, lần đầu họ thực sự chú ý đến Ibrahim Mbaye có lẽ là khoảnh khắc cầu thủ trẻ này tự mình tạo nên một bàn thắng ngoạn mục cho Senegal trước Pháp tại World Cup. Bàn thắng ấy cuối cùng chỉ mang ý nghĩa danh dự trong thất bại 1-3, nhưng đủ để Mbaye đi vào lịch sử với tư cách cầu thủ châu Phi trẻ nhất từng ghi bàn tại một kỳ World Cup, khi mới 18 tuổi 143 ngày.

Kobbie Mainoo: Lời khẳng định cho một suất đá chính

Sau màn ra quân thảm họa trước Hull City, Manchester United trở về sân nhà Old Trafford và đánh bại Ipswich Town 5-2, qua đó xua tan bầu không khí nặng nề vây phủ. Bruno Fernandes là tâm điểm với cú hat-trick cùng một pha kiến tạo cho Bryan Mbeumo lập công. Nhưng bên cạnh màn tỏa sáng rực rỡ của người đội trưởng, Kobbie Mainoo cũng xứng đáng nhận những lời ngợi khen khi thể hiện dáng dấp của một ông chủ tuyến giữa, giúp “Quỷ đỏ” kiểm soát khu trung tuyến và tìm lại sự cân bằng đã đánh mất.

Tạm biệt nhé, "Gabi nhỏ" của Arsenal!

Bảy năm trước, Gabriel Martinelli lần đầu đặt chân đến London với hành trang khá khiêm tốn. Chàng thanh niên với dáng người mảnh khảnh khi ấy chỉ vừa bước chân vào môi trường bóng đá chuyên nghiệp, với hành tranh là một mùa giải thi đấu cho Ituano. 

Xabi Alonso đã mang tinh thần vô địch về với khung gỗ Chelsea

Carlo Cudicini từng là một thủ môn rất giỏi. Nhưng khi José Mourinho tới Chelsea năm 2004, “rất giỏi” là chưa đủ. Mourinho muốn người xuất sắc nhất và một trong những quyết định quan trọng giúp ông vô địch Premier League ngay mùa đầu tiên chính là thay Cudicini bằng Petr Cech.