David Luiz và ngày về Stamford Bridge

Tác giả CG - Thứ Ba 21/01/2020 15:31(GMT+7)

David Luiz sẽ trở lại Stamford Bridge lần đầu tiên sau hơn nửa năm chia tay Chelsea lần thứ 2. Chắc chắn sẽ là một chuyến đi dễ khó về với hậu vệ người Brazil nói riêng và tập thể Arsenal nói chung.

David Luiz sẽ trở lại Stamford Bridge lần đầu tiên sau hơn nửa năm chia tay Chelsea lần thứ 2. Chắc chắn sẽ là một chuyến đi dễ khó về với hậu vệ người Brazil nói riêng và tập thể Arsenal nói chung.

“Chúng tôi vẫn liên lạc với mẹ của cậu ấy nhưng cậu ấy chưa trở lại đây kể từ khi chuyển đi. Tôi nghĩ cậu ấy sẽ không trở lại đây đâu vì cậu ấy rời đi trong…”, Joana Magali Lorente, chủ quán Café Brazil nằm đối diện sân Stamford Bridge, ngập ngừng khi chia sẻ với The Athletic. Café Brazil là địa chỉ quen thuộc của các cầu thủ Brazil hay gốc gác Brazil khoác áo Chelsea, và David Luiz là một trong số đó.
Tuy nhiên Joana ngập ngừng là có lý do. Luiz chưa bao giờ là một nhân vật được yêu mến một cách trọn vẹn ở Chelsea. Anh có những kỷ niệm ngọt ngào với màu áo xanh của thành London, đó là chức vô địch UEFA Champions League đầu tiên, là danh hiệu Premier League mùa giải 2016/2017 dưới sự dẫn dắt của Antonio Conte - mà Luiz là một phần quan trọng của hàng trung vệ 3 người - và 2 lần lên ngôi ở đấu trường Europa League. Trận chung kết Champions League năm 2012 thậm chí anh đã thi đấu suốt hơn 120 phút với cái chân đau ở gân khoeo.
Tuy nhiên anh cũng để lại những vết gợn.
Tháng 6/2014, hậu vệ người Brazil chia tay Chelsea để tới Paris Saint-Germain (PSG) với mức giá 50 triệu euro. Và trớ trêu thay, 2 đội lại chạm trán nhau ở vòng 16 đội Champions League mùa giải đó. Trong trận lượt về tại sân Stamford Bridge, Luiz bật cao đánh đầu tung lưới Thibaut Courtois từ cú đá phạt góc của Ezequiel Lavezzi, sau đó là màn ăn mừng đầy cuồng nhiệt như một nhát dao cứa vào trái tim người hâm mộ The Blues.
Mọi thứ đã vụn vỡ dù anh sẽ trở lại khoác áo Chelsea 2 năm sau. Mùa hè năm ngoái (2019), anh gia hạn hơp đồng thêm 2 năm với CLB ngay trước thềm trận chung kết Europa League. Nhưng chỉ không lâu sau đó, hậu vệ 32 tuổi đã rời Stamford Bridge lần 2 để chuyển tới Arsenal, đối thủ mà anh vừa đánh bại ở cúp châu Âu và cũng là kình địch cùng thành phố của The Blues.

Những mẫu cầu thủ như Luiz, chúng ta có thể gọi là những “lính đánh thuê”. Ở đây, người viết dùng từ này không mang hàm nghĩa chỉ trích hay phán xét, mà chỉ là một cách gọi ẩn dụ với cá tính, quan điểm nghề nghiệp của họ. Đó là những cầu thủ đến thi đấu cho một đội bóng và nhận lương, với những cầu thủ ấy yếu tố tình cảm, màu cờ sắc áo dường như không phải quan trọng hàng đầu. Họ sẵn sàng ăn mừng cuồng nhiệt, thậm chí là phản cảm ngay trước mặt những cổ động viên đội bóng cũ. (Tất nhiên, nếu ăn mừng thì đó cũng là việc họ tôn trọng đội bóng chủ quản hiện tại, tuy nhiên không thiếu cách để giữ sự chừng mực).
Trong cuộc phỏng vấn với nhà báo Mauro Cezar hồi tháng 10/2019, Luiz chia sẻ về lý do rời Chelsea lần thứ 2 như sau: “Đó luôn là điều rất khó khăn vì sự kình địch [giữa 2 đội], tuy nhiên tôi đưa ra quyết định rời Chelsea trước khi nhận được lời đề nghị từ Arsenal. Trước khi quyết giã từ Chelsea, vài ngày sau lời đề nghị của Arsenal mới xuất hiện. Đó cũng là một CLB lớn nữa và tôi không mất thời gian suy nghĩ đến 2 lần.
[…] Tôi nghĩ tất cả mọi nơi sẽ luôn có những cuộc cải tổ, những tập thể mới, cầu thủ mới và Chelsea đang trải qua giai đoạn mới. Việc ra đi của tôi là quyết định cá nhân thông qua cuộc nói chuyện thẳng thắn giữa tôi và Frank Lampard chứ không phải ai khác. Chúng tôi có những ý tưởng khác nhau về lối chơi của đội trong tương lai và đó là lý do tôi lựa chọn con đường mới”.

Cũng trong cuộc phỏng vấn này, hậu vệ người Brazil không quên khẳng định giữa anh và Lampard luôn giữ mối quan hệ tốt đẹp. Trong khi đó, ở cuộc họp báo trước thềm trận derby thành London cuối năm 2019, khi được hỏi về mối quan hệ với Luiz, HLV trưởng của Chelsea lại có chút ngập ngừng phân vân: “Có lẽ câu hỏi này hơi khó trả lời trực tiếp. Điều tôi không muốn làm là tập trung một câu hỏi về cá nhân trong một cuộc chạm trán với cầu thủ mà tôi từng thi đấu cùng và tôn trọng”.
Theo The Athletic, vấn đề bắt đầu khi Lampard tỏ ra tức giận với Luiz trong một trận giao hữu trước mùa giải, cầu thủ sinh năm 1987 có một pha đánh đầu thẳng vào chân đối thủ và thực hiện quá nhiều đường chuyền dài trong khi nhà cầm quân người Anh muốn đội bóng triển khai bóng ngắn từ hàng hậu vệ. Và từ đó, Luiz nhận ra mình sẽ không có tương lai ở CLB và đề đạt nguyện vọng ra đi.
Nhưng sau tất cả, với Luiz lúc này Chelsea đã là quá khứ và Arsenal mới là hiện tại. HLV Mikel Arteta đặt rất nhiều niềm tin vào người học trò, ông chia sẻ với Sky Sports: “Đúng, đó là điều tôi tôi muốn yêu cầu ở cậu ấy [chất thủ lĩnh]. Cậu ấy giành nhiều danh hiệu hơn bất cứ ai trong phòng thay đồ. Chúng tôi phải sử dụng điều đó theo một cách mạnh mẽ nhất. Tôi muốn cậu ấy tiến bước, tôi muốn cậu ấy thể hiện hết năng lực - cả cá tính lẫn kinh nghiệm - vào đội và cậu ấy đã đi một bước dài. Tôi rất rất hài lòng với cậu ấy”.

Bàn thắng của Arsenal trong chuyến làm khách đến sân Selhurst Park ở vòng 22 có lẽ cũng chứa đựng một điều mà Arteta muốn Luiz phát huy. Trước khi Pierre-Emerick Aubameyang ghi bàn, chính Luiz đã cầm bóng đi qua vạch giữa sân, chọc khe qua 2 hàng ngang cầu thủ Crystal Palace cho Mesut Ozil để mở đầu đợt tấn công. Khả năng tung những đường chuyền phá vỡ kết cấu đội hình đối thủ chính là một điểm mạnh của hậu vệ 32 tuổi, thống kê từ WhoScored chỉ ra tại Premier League mùa giải trước, không cầu thủ nào tung nhiều đường chọc khe/chuyền xuyên tuyến chính xác hơn anh (12).
Ký ức về Stamford Bridge đã là dĩ vãng với Luiz bởi cuộc sống hiện tại của anh là ở Bắc London. Vòng đấu này, anh sẽ trở lại nơi đây một lần nữa với tư cách đối thủ. Có thể trung vệ người Brazil sẽ không được các khán đài chào đón theo cách tích cực, nhưng với một người như Luiz, có lẽ anh sẽ không bận tâm cho lắm.
CG

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Là một phần trong chiến dịch quảng bá cho cuốn sách Ánh sáng trong đêm tối do Roberto Baggio chắp bút cùng cô con gái Valentina và tác giả/nhà báo thể thao nổi tiếng Matteo Marani, bộ đôi phóng viên Aldo Cazzullo và Carlos Passerini của tờ Corriere Della Sera đã có một cuộc phỏng vấn độc quyền với huyền thoại người Italy, nội dung trải dài từ quả luân lưu nghiệt ngã trong trận chung kết World Cup 1994, ký ức về Maradona, người đồng đội xuất sắc nhất, cho đến những ca phẫu thuật đầy ám ảnh.

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Xét một cách tổng quát, Marcus Rashford đã có một mùa giải tương đối thành công theo dạng cho mượn từ Barcelona, ngay cả khi anh không phải là nhân tố được HLV Hansi Flick ưu tiên sử dụng. Thế nhưng vì sao tiền đạo người Anh chưa chắc đã được giữ lại Camp Nou sau khi mùa giải năm nay khép lại?

Có đáng không khi Perez muốn tái hợp Jose Mourinho?

Suốt tất cả những năm tháng ấy, 9 năm chỉ có một danh hiệu, 11 năm không thật sự tiến gần tới chức vô địch quốc nội, 12 năm không thắng nổi một trận nào ở vòng knock out Champions League, hy vọng mong manh về cuộc tái hợp với Real Madrid vẫn lẩn khuất đâu đó như một ngọn lửa cũ chưa tắt hẳn.

Bruno Fernandes: "Chơi ở vị trí của tôi phải thật liều!"

Tờ Opta Analyst đã có một buổi trò chuyện độc quyền với đội trưởng Bruno Fernandes của Manchester United để “mổ xẻ” mùa giải 2025/26 rực rỡ của anh, và lý do vì sao chúng ta cần đặt các con số thống kê được ghi nhận ở ngôi sao người Bồ Đào Nha vào đúng bối cảnh thì mới có thể hiểu hết giá trị thực sự của anh. 

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Trước những nghi ngờ về mức độ phù hợp của Vincent Kompany với vị trí HLV trưởng tại một đội bóng có tầm vóc rất lớn như Bayern Munich, ông đã dùng hành động để chứng minh bản thân là người xứng đáng. Giờ đây, nhà cầm quân người Bỉ đang trên hành trình giúp Bayern Munich tạo nên một mùa giải ngoạn mục.

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Không phải theo cách lãng mạn hóa nhưng nếu nhìn lại hành trình của Džeko: Từ Manchester City, Inter Milan, Schalke 04 cho đến Bosnia and Herzegovina, có một mô-típ lặp lại với tần suất đủ lớn để không thể bỏ qua. Ở những đội bóng mặc áo xanh, Džeko thường không phải là ngôi sao nổi bật nhất nhưng lại là người mà cả đội có thể dựa vào.