David Ginola: Tội đồ nước Pháp, thần tượng ở sân cỏ Anh (P2)

Tác giả CG - Thứ Hai 28/01/2019 10:19(GMT+7)

Điều gì khiến David Ginola trở thành 1 biểu tượng tinh túy của nước Pháp? Ở Ginola, thế giới nhận ra một cầu thủ có lối đá khác biệt, ngoại hình điển trai và tính cách khôn ngoan, nhiều mưu mẹo khiến ông vừa được yêu lại vừa bị ghét.

Phần 1: David Ginola: Tội đồ nước Pháp, thần tượng ở sân cỏ Anh (P1)

Phần 2:

Vậy điều gì khiến David Ginola trở thành 1 biểu tượng tinh túy của nước Pháp? Ở Ginola, thế giới nhận ra một cầu thủ có lối đá khác biệt, ngoại hình điển trai và tính cách khôn ngoan, nhiều mưu mẹo khiến ông vừa được yêu lại vừa bị ghét. Ông là vật tế thế thần cho cả đất nước sau một quyết định ngây thơ khiến đội tuyển phải trả giá. 
 
  

Cầu thủ bóng đá không sợ những lời chỉ trích. Thực tế, các cầu thủ xây dựng cả sự nghiệp của họ bằng cách sống trên những sự chỉ trích đó. Ginola như một cầu thủ đang có tất cả: kỹ năng chơi bóng, cơ hội và cá tính đặc biệt để rồi trong một khoảnh khắc quyết định, ông đã mở chiếc hộp Pandora và giải phóng một loạt những sự hung bạo của nhân gian này, trong đó có những lời chỉ trích. Mọi tội lỗi và vấn đề của cả một đội tuyển bỗng nhiên đổ dồn lên vai một cầu thủ duy nhất.
 
Những thăng trầm ở trong lẫn ngoài sân cỏ Pháp là yếu tố khiến Ginola quyết định rời quê hương để tìm chân trời mới. Truyền thông Tây Ban Nha gọi ông là “El Magnifico” (Đẹp tuyệt diệu) và họ đồn đại về một cuộc chuyển nhượng tới 1 trong 2 gã khổng lồ Real Madrid hoặc Barcelona. Sau đó tới lượt Juventus và Bayern Munich tham gia vào cuộc đua. Tuy nhiên Ginola lựa chọn vượt eo biển Manche để tới Newcastle được dẫn dắt bởi HLV Kevin Keegan.
 
2,5 triệu bảng là số tiền chuyển nhượng để đưa David Ginola từ Paris tới Newcastle. Đây có thể xem là một quyết định lạ lùng của ngôi sao người Pháp tuy nhiên sự xuất hiện của ông ở Tyneside đã mang tới một khởi đầu mới cho ông. Ginola đại diện cho một sự mới mẻ, cái gì đó mang yếu tố nước ngoài tại đội bóng này. Khi đó, ông vẫn còn là ẩn số trong mắt nhiều cổ động viên Newcastle.
 
Trong suốt mùa giải 1995/1996, màn trình diễn của Ginola có thể phân thành hai phần là thất vọng và chói sáng. Tại Newcastle, ông thi đấu như một tiền vệ sáng tạo, có thể biến một trận đấu trở thành thứ gì đó kỳ diệu nếu muốn. Sau khi để Manchester United cuỗm mất chức vô địch tưởng đã trong tầm tay mùa giải ấy, Newcastle củng cố sức mạnh đội hình bằng cách đưa về Alan Shearer ở mùa tiếp theo.
 
  

Trong khi đó, Ginola tuy ghi ít bàn thắng hơn nhưng nhiều bàn trong số đó là những pha lập công đẹp nhất kỷ nguyên Premier League, thậm chí cho đến ngày nay nhiều người vẫn phải trầm trồ. Việc chuyển từ người ghi bàn xuất sắc sang người ghi những bàn thắng đẹp có lẽ cũng là hợp lý với tiền vệ người Pháp. Tung hoành ở hành lang cánh rồi sau đó bó vào giữa vẫn là những hình ảnh tiêu biểu của Ginola ở Newcastle.
 
Sau khi Keegan rời đội bóng ở giữa mùa giải thứ hai của tiền vệ người Pháp tại “Chích chòe” và đội bóng của ông tiếp tục về nhì ở mùa giải 1996/1997, tiền vệ với mái tóc bạch kim này muốn ra đi vì không thích thi đấu cho HLV Kenny Dalglish, tân thuyền trưởng Newcastle thời điểm đó. “Bạn có thể nói chuyện với Keegan. Tôi không có ý định nói chuyện với Dalglish. Tôi đến Newcaslte không phải để thi đấu cho ông ấy. Tôi gia nhập đội bóng này vì một người: Keegan. Ông ấy rời đi và giờ tôi là đứa trẻ mồ côi”, Ginola cương quyết.
 
Là 1 trong những nhân vật mang tính giải trí lớn nhất, Ginola được yêu mến cùng một tập thể Newcastle thi đấu bùng nổ. Và một trong những màn trình diễn đẹp và hoàn hảo nhất của ông cho “Chích chòe” là chiến thắng 5-0 trước Manchester United tại sân St James' Park, tháng 10/1996.
 
 
Đó cũng được xem là 1 trong những trận đấu mãn nhãn và mang tính giải trí nhất của kỷ nguyên Premier League. Trong cuộc thư hùng ấy, Ginola đã khiến Gary Neville phải vô cùng khổ sở, bên cạnh đó là cú dứt điểm tuyệt hạng từ ngoài vòng cấm khiến thủ thành Peter Schmeichel bất lực nhìn bóng bay vào góc chết. Có một câu hỏi sẽ mãi không lời giải đáp, là Newcastle sẽ ra sao nếu họ không thua Manchester United trong cuộc đua vô địch Premier League trong 2 năm 1995 và 1996. Nhưng dù thế nào thì khi Keegan rời đi, Ginola cũng quyết dứt áo để tìm kiếm thử thách mới.
 
Năm 1997, tuy đã 30 tuổi nhưng Ginola vẫn sung sức. Ông gia nhập Tottenham với phí chuyển nhượng 2,5 triệu bảng. Trong 3 mùa giải tại sân White Hart Lane, ông vẫn giữ được phong độ cũng như những gì đã khiến người hâm mộ Newcastle mê đắm.
 
Tuy nhiên, điều khiến các cổ động viên Spurs yêu mến ông chính là vì ông sẵn sàng phá cách. “Gà trống thành London” có Ginola đã giành được League Cup sau khi đánh bại Leicester City trong trận chung kết. Trận đấu ấy không chỉ tượng trưng cho sự trở lại của Tottenham mà còn với cả Ginola dưới thời HLV George Graham.
 
Sự ngưỡng mộ mà công chúng dành cho tiền vệ người Pháp càng tăng lên sau khi ông nhận 2 danh hiệu “Cầu thủ xuất sắc nhất năm”, một do Hiệp hội cầu thủ chuyên nghiệp Anh (PFA) và một do Hiệp hội cây viết bóng đá Anh (FWA) bầu chọn. Đáng chú ý, ông làm được điều này trong năm mà Manchester United dành cú ăn ba lịch sử. Điều đó cũng có nghĩa những màn trình diễn của Ginola cho Tottenham có sức ảnh hưởng và xuất sắc tới nỗi ông vượt qua cả những Beckham, Giggs, Scholes, Yorke, Cole và Keane để giành danh hiệu cá nhân. Và quả thực ông xứng đáng.
 
 
Sau một giai đoạn thành công tại Tottenham, Ginola sau đó chuyển tới thi đấu cho Aston Villa và Everton. Tuy nhiên, quãng thời gian khoác áo 2 đội bóng này không thể nào sánh được với khi ông còn thi đấu cho Newcastle hay Tottenham được. Và Everton cũng là điểm dừng chân cuối cùng trong chuyến phiêu lưu mang tên Premier League.
 
Trong thời đại của mình, Ginola là một cầu thủ có một không hai. Khả năng làm chủ trái bóng, tầm nhìn, kỹ năng chuyền bóng thuận lợi cho đồng đội, những đường kiến tạo vào vòng cấm và sự tinh quái đã trở thành thương hiệu của tiền vệ hào hoa người Pháp. Người hâm mộ nước Anh sẽ không bao giờ quên một chàng lãng tử với mái tóc tung bay mỗi khi tăng tốc cùng trái bóng. Còn ở nước Pháp quê hương, đó là một kẻ tội đồ chưa bao giờ hoàn toàn được tha thứ.
 
Dịch từ bài viết “David Ginola” trong ấn phẩm France của These Football Times

CG (TTVN)
 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

"Here we go" đã dần mất uy tín như thế nào?

Một cầu thủ nổi tiếng ở Ngoại hạng Anh gần đây được Fabrizio Romano khẳng định chắc chắn sẽ rời CLB trong mùa hè. Với vị thế của người được xem như “ông vua tin chuyển nhượng”, thông tin từ Romano lập tức lan ra toàn cầu, gần như trước cả khi những người liên quan có cơ hội lên tiếng phủ nhận.

Desire Doue: Không hổ danh “Cậu bé Vàng”

Kỹ thuật nhưng không màu mè, trực diện nhưng không hấp tấp, giàu tính sáng tạo nhưng vẫn phục vụ cấu trúc chung, Desire Doue đang cho thấy sự trưởng thành vượt xa tuổi 21. Trước Aston Villa, chủ nhân của danh hiệu Golden Boy 2025 đã có màn trình diễn rực rỡ, giúp Paris Saint-Germain giành Siêu Cúp châu Âu.

Matthijs de Ligt tuổi 27: Từ thần đồng Ajax đến sự nghiệp dang dở vì chấn thương

Matthijs de Ligt hôm nay chính thức bước sang tuổi 27. Ở độ tuổi mà một trung vệ đáng lẽ ra phải bước vào giai đoạn đẹp nhất sự nghiệp, De Ligt lại đang đứng trước một câu hỏi không dễ trả lời, rằng điều gì đã xảy ra với cầu thủ từng được xem là tương lai của bóng đá Hà Lan?

Sự trỗi dậy thần tốc của Yan Diomande: Từ cậu bé lang bạt thử việc đến bom tấn của Real Madrid

Yan Diomande đã trở thành cầu thủ đắt giá nhất lịch sử Real Madrid. Đây là câu chuyện về cuộc hành trình phi thường đã đưa cậu trai 19 tuổi này từ một trường trung học ở Mỹ trở thành một siêu sao được CLB giàu thành tích nhất bóng đá châu Âu sẵn sàng chi mạnh để săn đón chỉ trong vòng 2 năm. 

Khó hiểu với lựa chọn của Mohamed Salah

Tất cả mọi người đều biết quãng thời gian của Mohamed Salah tại Liverpool đã đi đến hồi kết từ tám tháng trước. Sau cùng, anh đã lên tiếng bên dưới một chiếc xe buýt tại Elland Road. Salah bị chính câu lạc bộ đẩy vào hoàn cảnh ấy. Anh tuyên bố rằng “có ai đó muốn đẩy tôi đi khỏi Liverpool” - những lời lẽ đầy tính kích động, tương phản với nụ cười và cách nói chuyện đáng yêu của anh. 

17 ngày làm việc tại ĐT Italia của Paolo Maldini: "Thật đáng tiếc, thực sự rất đáng tiếc!"

Paolo Maldini đã thẳng thắn chia sẻ về quãng thời gian ngắn ngủi giữ chức giám đốc kỹ thuật của Liên đoàn Bóng đá Italia (FIGC), cho rằng cách mọi chuyện diễn ra là “thật đáng tiếc”. Ông cũng tiết lộ những gì Pep Guardiola và Carlo Ancelotti từng nói với mình, kể về nỗ lực bất thành trong việc bổ nhiệm Andrea Pirlo, đồng thời cảnh báo FIGC sẽ không đi đúng hướng nếu dành toàn bộ sự tập trung cho việc tái thiết đội tuyển Italia.