Danke, Thomas Muller!

Tác giả Queen - Chủ Nhật 11/05/2025 09:56(GMT+7)

Khi mặt trời khuất bóng và bầu trời Fröttmaning chuyển từ xanh sáng sang đen sẫm lúc 20h51, Thomas Müller cầm chiếc đĩa bạc Bundesliga lấp lánh, leo lên hàng rào để trao nó tận tay những CĐV ở khán đài Südkurve, nơi đã bao lần hát vang tên anh. Họ đã hô vang “Müller, Müller” như muốn ngăn dòng thời gian lại, níu giữ những gì sắp sửa khép lại. 

 

Müller bước ra từ đường hầm một lần cuối để khởi động. Ai tinh ý có thể nhận ra mỗi bước chân anh đi từ đường hầm ra sân là cả một nỗ lực. “Được nhận chiếc đĩa bạc Bundesliga trong trận sân nhà cuối cùng cùng Bayern khiến một người dày dạn như tôi cũng phải xúc động,” anh chia sẻ trên trang chủ CLB. Trận đấu này là lần thứ 355 và cũng là cuối cùng Müller thi đấu tại sân nhà Allianz Arena. Anh chạy, chuyền, rê bóng, cố gắng gạt bỏ hết mọi cảm xúc để tập trung cho trận đấu.

Khi hai đội xếp hàng chuẩn bị bắt đầu trận đấu, lễ chia tay chính thức được tổ chức. Chủ tịch Herbert Hainer và các lãnh đạo như Jan-Christian Dreesen, Michael Diederich và Max Eberl trao quà, ôm chầm lấy Müller. Khoảnh khắc ấy, ngay cả những CĐV “cứng” nhất cũng phải nghẹn lòng. Ngày 10/5/2025 trở thành cột mốc không thể quên: một đêm ngập tràn niềm vui khi Bayern giành chức vô địch Bundesliga thứ 34, nhưng cũng đầy hoài niệm và biết ơn vì một kỷ nguyên đặc biệt đã khép lại sau 25 năm.

Müller có cơ hội ngon ăn nhất ở phút 56 nhưng không thể ghi bàn, có lẽ một cái kết như vậy là… quá kịch bản. Thực tế, anh không cần ghi thêm bàn để được yêu thương. Khi phút 83 điểm, số áo 25 hiện lên trên bảng thay người. Müller chống tay lên gối, nhìn xuống mặt sân, lần đầu anh thực sự để lộ cảm xúc.

Anh nhanh chóng lấy lại tinh thần, hướng mắt lên khán đài nơi cha mẹ Klaudia và Gerhard đang theo dõi, những người đã lái xe chở anh tới sân tập Säbener Straße từ thời thơ ấu.

 

Ngày hôm qua, tất cả cùng thể hiện một sự tôn vinh xứng đáng dành cho Thomas Müller, người đã mang lại biết bao niềm vui trên sân cỏ suốt 25 năm sự nghiệp của mình. Những cái ôm đầu tiên đến từ Harry Kane, Joshua Kimmich và Leon Goretzka. Manuel Neuer, người đồng đội đã sát cánh cùng Müller trong phần lớn sự nghiệp, chạy thẳng từ khung thành tới ôm lấy anh thật chặt.

Tất cả cầu thủ dự bị và thành viên ban huấn luyện lập thành hàng rào danh dự. Müller chạy xuyên qua giữa những tràng pháo tay, những cái vỗ vai đầy trân trọng. Anh cúi người chạy qua, nở nụ cười rạng rỡ, vẫy tay, vỗ tay về mọi hướng, như thể đang nói lời cảm ơn tới từng người một. Anh chỉ dừng lại khi khuất sau mái che khu kỹ thuật. Và có lẽ, chính trong khoảnh khắc ấy, Müller đã làm được điều mà anh mong mỏi nhất: tận hưởng trọn vẹn buổi tối chia tay của mình.

Vài giây ấy, ngắn ngủi nhưng tràn đầy cảm xúc, có lẽ đã tiêu hao của anh nhiều sức lực hơn cả 83 phút thi đấu trước đó.

 

Neuer, đội trưởng, người bạn thân thiết bao năm, nắm lấy tay Müller, kéo anh lên hàng đầu, trao cho anh khoảnh khắc lớn nhất của mùa giải. Và khi mọi tiếng hò reo, mọi ánh đèn rực rỡ hòa làm một, khi Thomas Müller là người đầu tiên nâng cao chiếc đĩa bạc Bundesliga.

Tại Südkurve, cảm xúc vỡ òa. Ngay cả những CĐV trung thành, từng trải nhất cũng không thể kìm lòng. Trong hàng vạn khuôn mặt ngước nhìn Müller, có những đôi môi run rẩy, những hàng mi nhòe nước, những gò má đỏ bừng vì xúc động. Nhiều người phải nắm chặt tay nhau để đứng vững, bởi khoảnh khắc trước mắt họ quá lớn, quá đặc biệt.

Nhưng cũng có những người giống như chính Müller: không khóc, mà chỉ rạng rỡ với nụ cười ấm áp, tràn đầy hạnh phúc, đầy ắp sự biết ơn vì đã được sống trong những năm tháng ấy, được chứng kiến tất cả khoảnh khắc ấy và cả lời chia tay này, gần gũi và thiêng liêng đến vậy.

Trên tay cầm micro, trước 75.000 khán giả có mặt, Thomas Müller cất lời. Anh nói về “cảm giác vô giá” khi ghi bàn cho họ, về những lần gặp gỡ mà anh sẽ mãi ghi nhớ. Nhưng anh cũng nhìn về tương lai: “Tôi thấy rất nhiều cầu thủ trẻ, khát khao, sẵn sàng dốc hết trái tim vì Bayern. Chúng ta đang đi đúng hướng."

Anh thừa nhận mình luôn yêu việc trở thành một “chiến binh hiện đại”, và lần này, anh không buồn: “Tôi chờ đợi những điều phía trước, dù biết rằng sẽ không gì đẹp bằng những gì tôi đã có.”

 

Müller, người không rơi một giọt nước mắt nào trong buổi tối ấy, cũng không muốn ai phải khóc. Anh nói lớn:

“Nếu có khóc thì cũng chỉ là những giọt nước mắt hạnh phúc thôi.”

Và đúng 20 giờ 57 phút, anh khép lại tất cả bằng một lời tỏ tình giản dị nhưng chân thành, giống như biết bao lời yêu thương anh từng nhận được từ Südkurve, từ tất cả những người đã luôn dõi theo và yêu mến anh suốt bao năm qua:

“Tôi yêu các bạn. Bảo trọng nhé. Tạm biệt.”

Buổi tối hôm ấy không kết thúc bằng nước mắt, mà bằng tiếng cười và hình ảnh tắm bia quen thuộc, bằng những đứa trẻ như con trai của Harry Kane sút tung lưới trong tiếng hò reo từ khán đài Südkurve. Ai cũng cười, cũng nhảy múa, cũng ăn mừng. Và ở trung tâm tất cả - như thể anh sẽ chẳng bao giờ rời xa nơi này - là Thomas Müller.

(theo Bundesliga)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Khi Arsenal bỏ ra 34 triệu bảng để đưa Christos Tzolis rời Club Brugge, phản ứng của thị trường không hẳn là sự phấn khích. Trong một mùa hè mà giá cầu thủ ngày càng bị đẩy lên quá cao, mức phí dành cho một cầu thủ 24 tuổi đến từ giải VĐQG Bỉ khiến nhiều người cảm thấy hoài nghi. Ngay cả các Gooners cũng chẳng phải ngoại lệ.

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Người Tây Ban Nha có câu: “Từ một đám cưới sẽ dẫn đến một đám cưới khác” (“De una boda sale otra boda”). Tuy nhiên, vào mùa hè này, một đám cưới lại dẫn đến việc Rodri đặt bút ký hợp đồng chuyển từ Manchester City sang khoác áo Barcelona. Nhà đương kim vô địch La Liga đã đánh bại sự cạnh tranh gay gắt từ đại kình địch Real Madrid để hoàn tất thương vụ có tổng giá trị lên tới 76,5 triệu euro này (đã bao gồm cả các điều khoản phụ phí).

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khoác lên mình chiếc áo số 7 - số áo trước đó của huyền thoại Antoine Griezmann, đồng nghĩa Lee Kang-in nhận được rất nhiều kỳ vọng. Người hâm mộ Atletico Madrid không nhất thiết đòi hỏi anh trở thành Grizzy thứ hai, nhưng muốn thấy chiếc áo ấy tiếp tục thuộc về một cầu thủ có thể tạo ra những khoảnh khắc khiến Riyadh Air Metropolitano bùng nổ. Và ngay ở trận chính thức đầu tiên, Lee đã mang đến sự khác biệt.

Rodri: Từ trại hè Connecticut đến chức vô địch World Cup - Chuyện một cậu bé ám ảnh với bóng đá

Ba mươi thiếu niên của trại hè ngồi túm tụm quanh một chiếc TV được lắp ráp vội vàng, dõi theo cảnh Tây Ban Nha nâng cao chiếc cúp vàng World Cup. Một trong số đó đã không thể kìm nén được sự vui sướng tột độ - và 16 năm sau, chính cậu bé ấy cũng sẽ bước lên cầm lấy và giương cao chiếc cúp đó, với tư cách là đội trưởng của ĐTQG Tây Ban Nha.

William Gallas: Khi cá tính trở thành giới hạn cho một tài năng

Có những cầu thủ được nhớ đến bởi những danh hiệu. Có những người được nhắc tới nhờ tài năng. Và cũng có những cái tên trở thành một phần lịch sử bóng đá bởi cá tính quá mạnh, đến mức những câu chuyện bên ngoài sân cỏ đôi khi lấn át cả sự xuất sắc trên sân cỏ. William Gallas thuộc nhóm cuối cùng.

Christos Tzolis: Vũ khí mới trong tay Mikel Arteta

Tại Cardiff, Christos Tzolis mang đến sự thanh thoát trong từng pha xử lý, sắc bén ở thời khắc quyết định, đủ táo bạo để biến những khoảng trống nhỏ nhất thành cơ hội cho các đồng đội, qua đó góp công lớn giúp Arsenal đăng quang Siêu cúp Anh.