Daniel Sturridge và mùa giải ác mộng tại Australia

Tác giả Tú Nguyễn - Thứ Tư 03/08/2022 17:17(GMT+7)

Trận chung kết Champions League 2021 giữa Chelsea và Manchester City trở nên vô cùng đặc biệt đối với cá nhân Daniel Sturridge. Bởi tiền đạo này đã bắt đầu chơi bóng chuyên nghiệp ở Man City, trước khi tạo dựng tên tuổi ở Chelsea.

 

Khi đó, anh mới 31 tuổi. Sẽ không quá khiên cưỡng nếu cho rằng Sturridge có thể dễ dàng đại diện cho cả hai đội để giành chiếc cúp mà bất cứ cầu thủ nào cũng thèm muốn.

Thay vào đó, mọi người đang tự hỏi liệu cầu thủ từng hai lần vô địch cúp châu Âu có thể trở lại thi đấu chuyên nghiệp hay không. 

Năm 2021 đánh dấu hơn một năm kể từ thời điểm Sturridge chơi một trận bóng đá chuyên nghiệp. Cựu tuyển thủ Anh khi đó đang tận hưởng những giây phút đẹp nhất cuộc đời trên đất Mỹ. Hàng ngày, anh chỉ tập gym và đi chơi với các diễn viên từng đoạt giải Oscar.

Tuy nhiên, Sturridge đã tuyên bố chắc chắn rằng anh sẽ trở lại. Anh đã giữ lời hứa. Thế nhưng, khi trận chung kết Champions League 2022 diễn ra - một lần nữa có sự góp mặt của một đội bóng cũ khác của Sturridge, Liverpool - câu hỏi đặt ra bây giờ là: Đó có phải là sự trở lại thành công? 

Câu trả lời: Đáng tiếc là không.

Sự nhiệt tình của Sturridge trong việc trở lại với bóng đá là có. Bằng chứng là cầu thủ sinh năm 1989 đã đăng video tập luyện một mình lên mạng xã hội, như động thái cho thấy anh sẽ quay lại với bóng đá chuyên nghiệp ở mùa giải 21/22.

Đã có cuộc thương thảo về việc Sturridge sẽ chuyển đến Tây Ban Nha, khi Real Mallorca thông báo rằng anh đang tập nhờ ở đại bản doanh đội bóng này. Tuy nhiên, phải đến tháng 10/2021, Sturridge mới chính thức ký hợp đồng một đội bóng. Sự nghiệp nhiều ngã rẽ đã đưa anh đến Australia, khi anh chuyển đến đội bóng A-League Perth Glory.

 

"Đó là một cơ hội tuyệt vời để có một thử thách mới", Sturridge phát biểu trên trang web của CLB. "Khi cơ hội đến, tôi cảm thấy mình cần phải chớp lấy nó để đến một nơi có thể giúp tôi tận hưởng thứ bóng đá của mình tại một giải đấu cạnh tranh, đồng thời cố gắng giúp CLB thành công nhất có thể."

Thỏa thuận này được coi là một hành động vô cùng táo bạo đối với cả nền bóng đá Australia. Chủ tịch Tony Sage của Perth cho biết: “Không nghi ngờ gì nữa, Daniel là một trong những bản hợp đồng lớn nhất không chỉ trong lịch sử của Glory mà còn trong lịch sử của A-League. Sự xuất hiện của cậu ấy là tín hiệu cho thấy chúng tôi đang quyết tâm tạo ra thành công bền vững cho CLB.”

6 lần ra sân, 0 bàn thắng, tổng cộng 138 phút có mặt trên sân và một chấn thương háng nghiêm trọng không phải là điều Sage nghĩ đến. Nhưng đó là những gì mà đội bóng tham vọng A-League có được từ bản hợp đồng ngôi sao của họ.

Sturridge không chơi quá 45 phút trong bất cứ trận đấu nào. Pha kiến tạo duy nhất của anh đến ở trận đấu áp chót của mùa giải gặp Western Sydney. Khi mùa giải kết thúc, lần đầu tiên Glory đứng cuối bảng xếp hạng 12 đội, chỉ với 4 chiến thắng và 18 điểm sau 26 trận đấu.

Không có gì ngạc nhiên, khi quan điểm của đội bóng về việc ký hợp đồng với Sturridge đã thay đổi rõ rệt trước cả khi mùa giải khép lại. “Thật đáng thất vọng. Chúng tôi đã đặt nhiều hy vọng khi ký hợp đồng với Daniel. Nhưng nó tỏ ra không hiệu quả,” GĐĐH Tony Pignata cho biết vào tháng Tư.

 

“Nếu nhìn dưới góc độ marketing, ở trận đầu tiên, 18.000 người hâm mộ đã có mặt trong trận đấu ra mắt của cậu ấy. Nhưng thật không may, Daniel sau đó dính chấn thương.

“Tôi không nghĩ rằng chúng tôi sẽ trao cho cậu ấy một hợp đồng khác,” Pignata kết luận.

Sturridge không phải người duy nhất chịu trách nhiệm cho mùa giải ác mộng của Glory. Covid-19, chấn thương, khó khăn về mặt tài chính và biến động ở cấp độ quản lý đã tạo ra một thất bại toàn diện cho Glory, với 16 trận không thắng trong hơn 2 tháng. Trùng hợp thay, đó cũng là khoảng thời gian Sturridge phải nghỉ thi đấu vì chấn thương háng.

Tuy nhiên, Sturridge là biểu tượng của sự chật vật và quản lý yếu kém, khiến Glory sa sút không phanh. Những khoản tiền lớn và sự phô trương được trao cho một cá nhân, dù chẳng có một kế hoạch cụ thể được đưa ra.

Với cá nhân Sturridge, Covid-19 đã tàn phá mùa giải của anh: Cầu thủ người Anh phải cách ly khi vừa đến Australia sau khi xét nghiệm dương tính, trước khi buộc phải cách ly hai lần nữa trong ba tháng đầu tiên ở Úc.

Đó là một bước thụt lùi lớn đối với Sturridge, một cầu thủ đang cố gắng trở lại sau một năm không thi đấu bóng đá. Nhất là với một người luôn phải chịu rất nhiều vấn đề để giữ được phong độ trong suốt sự nghiệp của mình.

Thậm chí, người hâm mộ của Glory còn tỏ ra nghi ngờ việc bản hợp đồng đắt đỏ của đội bóng có thật sự muốn cống hiến cho họ hay không. Ví dụ, hồi cuối tháng 11 năm ngoái, Pignata đã phải đưa ra một tuyên bố phủ nhận rằng Sturridge từ chối thi đấu, sau khi Sage tuyên bố rằng tiền đạo này sẽ không đá trận gặp Western United do ảnh hưởng sau chuyến bay 4 giờ tới Melbourne. 

 

Trong khi đó, HLV Richard Garcia của Perth cho rằng vấn đề ở háng của Sturridge xảy ra trong trận thua 0-1 trước Macarthur là do sự chuẩn bị không tốt của cầu thủ này.

“Tôi càng cố giữ gìn Daniel, cậu ấy lại càng tỏ ra bướng bỉnh,” Garcia nói. “Tôi đưa cậu ấy vào sân sau thời gian nghỉ giữa hiệp, nhưng có vẻ cậu ấy quên mất việc khởi động trước đó.”

Hoạt động tích cực trên mạng xã hội, Sturridge thường xuyên tỏ ra phấn khích về việc chơi bóng ở Úc trong vài tháng đầu tiên. Thế nhưng, cựu tuyển thủ Anh đã không ngó ngàng gì đến Glory kể từ ngày 20/2/2022. Thay vào đó, sự chú ý của anh đổ dồn vào cuộc chiến giành ngôi vô địch Premier League của Liverpool.

Dễ hiểu khi hành trình thất bại ở Australia của Sturridge đã kết thúc chỉ sau một mùa giải. Giờ câu hỏi đặt ra là liệu nhà vô địch Champions League có muốn trở lại với bóng đá?

Lần này, câu trả lời có thể sẽ rất khác!

Lược dịch bài viết “Injuries, illness and jet lag: Daniel Sturridge's nightmare year in Australia” của Emma Smith (Goal)

Xem thêm tin tức bóng đá 24h mới nhất trong ngày

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

James Milner: Tránh xa hào quang để thành huyền thoại

James Milner - cầu thủ lớn tuổi nhất Ngoại Hạng Anh 2025/26 đã tuyên bố treo giày ở tuổi 40, khép lại 24 năm thi đấu ở hạng đấu cao nhất nước Anh, với 658 trận đấu. Cầu thủ của Brighton, Liverpool, Man City, Newcastle, Aston Villa và Leeds đã trở thành một trong những biểu tượng của giải đấu, không phải nhờ sự khéo léo hay những khoảnh khắc thiên tài, mà nhờ vào sự bền bỉ về cả thể chất lẫn tinh thần.

Khvicha Kvaratskhelia: Từ cậu bé ngồi chờ táo lớn đến chức vô địch Champions League thứ hai liên tiếp

Khi còn nhỏ, Khvicha Kvaratskhelia thường ngồi chờ những quả táo lớn lên. Những mùa hè của cậu diễn ra ở Tsalenjikha, quê hương của gia đình nằm dưới chân dãy Caucasus hùng vĩ của Georgia. Giữa ngôi nhà và dòng sông là một khoảng cỏ xanh rộng lớn, được khép lại ở một đầu bằng cánh cổng sắt lớn. Đó là sân bóng hoàn hảo, ngoại trừ một chi tiết.

Bài toán hàng công Arsenal cho trận chung kết Champions league: Viktor Gyokeres hay Kai Havertz sẽ đá chính

Mùa giải tuyệt vời với Arsenal vẫn chưa kết thúc. Họ chỉ còn cách chức vô địch Champions League đầu tiên trong lịch sử 1 trận đấu nữa. Pháo thủ thành London sẽ tiến đến Budapest với mục tiêu không gì khác ngoài đánh bại Paris Saint-Germain. Nhưng trước khi hiện thực hóa tham vọng đó, HLV Mikel Arteta sẽ phải giải quyết bài toán cực kỳ quan trọng, rằng ai là người sẽ lĩnh xướng hàng công trong trận cầu sinh tử tới đây? Viktor Gyokeres hay Kai Havertz?

Bình minh của Mikel Arteta và ánh hoàng hôn dành cho Pep Guardiola

Cuộc sống là một vòng tuần hoàn. Nó là sự khởi đầu của một sớm bình minh và khép lại bằng ánh hoàng hôn đỏ rực. Con người ta khát khao sống chứ không đơn giản chỉ là tồn tại. Giống như Robert Louis Stevenson từng nói rằng: "Đừng đánh giá mỗi ngày bằng thành quả gặt hái được, mà bằng những hạt giống được gieo". 

Pep Guardiola đã tạo nên 3 cỗ máy vĩ đại ở Man City, nhưng tiếc thay ông đã thất bại ở "công trình" thứ tư

Khi Pep Guardiola đặt chân đến Manchester vào năm 2016, chẳng mấy ai tin ông sẽ ở lại đây cho đến tận năm 2026. Một triều đại kéo dài tận một thập kỷ dường như là điều không tưởng đối với một vị chiến lược gia từng có thời chỉ ký hợp đồng gia hạn từng năm một tại Barcelona - và thậm chí đã có lúc tỏ ra hối hận vì ở lại đến năm thứ tư - rồi sau đó rời Bayern chỉ sau ba mùa giải gắn bó.