Cristiano Ronaldo, liệu có vĩ thanh không? 

Tác giả Bích Hiệp (Vu Trung Hiep) - Thứ Hai 31/10/2022 17:07(GMT+7)

Đã bao lần Ronaldo rơi vào vùng u tối nhưng nhanh chóng trở lại sáng chói. Đã bao lần Ronaldo ngã xuống rồi lại bật dậy mạnh mẽ hơn. Như cái cách “Ronaldo Airlines” cất cánh cao tít. Nhưng lần này, liệu chiếc máy bay CR737 có còn đủ nhiên liệu để xuyên qua được “vùng nhiễu động” cực lớn của tuổi tác? Liệu có vĩ thanh nào cho cuốn tiểu thuyết giống như giả tưởng về Ronaldo không? 

Marcus Rashford ghi 100 bàn thắng cho Man United

Rashford với bàn thắng thứ 100 cho MU tối qua rất đáng được ca ngợi, nhưng cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu vẫn phải là David De Gea. Vì thực tế, West Ham đã chỉ thua mỗi thủ thành người Tây Ban Nha. 

Báo chí, đương nhiên sẽ dành spotlight cho De Gea và Rashford. Nhưng, ở một góc khác, người cũng và luôn được chú ý không kém, vẫn là Ronaldo. 

Trong lần hiếm hoi trở lại đội hình xuất phát, dù năng nổ, nỗ lực thế nào, chịu khó tham gia vào lối chơi chung ra sao, rất dễ để nhận ra, Ronaldo bị xuống thể lực nhanh quá. Sự hụt hơi cứ lặp đi lặp lại qua những lần với bóng, khọm lưng hay thở hắt ra. Dù là nước rút quãng ngắn hay quãng dài. Có những lúc khán giả cảm thấy, nếu không vì niềm kiêu hãnh thì “Anh 7” đã cúi xuống “buộc dây giầy” rồi. Cột hơi, cơ bụng không đủ chắc để nắn được các cú sút chứ không chỉ là chuyện hông, đầu gối hay cổ chân không còn dẻo. Sút trúng cầu môn thôi đã khó thì nói gì đến ghi bàn!

Xem Roger Federer của tennis từ ngày bắt đầu nổi lên, đạt đỉnh, bị khắc tinh át vía nhưng không bỏ cuộc và đã trở lại giành tiếp những vinh quang, rồi đi đến hồi kết sự nghiệp. Giờ là đến Cristiano Ronaldo. Ta thấy cả một biểu đồ của đam mê, tài năng, nghị lực, danh tiếng, vinh quang, cay đắng lẫn đớn đau… 

Nhưng cái cách CR7 nhanh chóng đánh mất mình ở mùa giải này thì có lẽ gây hụt hẫng lớn hơn, thậm chí là lớn nhất trong giới thể thao thế kỷ XXI này. Nó nhanh đến mức cứ như mùa hè vừa qua, một thế lực hắc ám nào đó đã lén hút mất tinh - khí - thần vốn có của siêu sao người Bồ vậy.

 

Ta hụt hẫng bởi ta cứ nghĩ rằng, một người nghị lực, bền bỉ và cơ địa phi thường như Ronaldo thì nếu có đi vào hoàng hôn của sự nghiệp cũng sẽ rất từ từ. Cái trạng thái chạng vạng sẽ phải dai dẳng hơn người thường nhiều lần, trước khi chấp nhận nhường chỗ cho bóng đêm. 

Thành ra, xem Ronaldo lúc này ta không khỏi cám cảnh và chạnh lòng. Những gã trung niên đá bóng thì ít đá bia thì nhiều có lẽ càng dễ đồng cảm hơn.

Đã thế, dù muốn dù không, là một người xem bóng đá trong 20 năm qua, ai cũng sẽ từ EPL thò cổ qua eo biển Manche để xem Messi đang thi đấu tại Ligue I ra sao. Tương phản thay, lúc này Leo lại đang cháy trở lại một cách rực rỡ. Sau mùa giải khởi đầu tại PSG đáng quên nhất sự nghiệp, giờ đây những bước chạy thoăn thoắt; những cú ngoặt, lách bóng vặn sườn phạm vi siêu hẹp; những pha cứa lòng nhẹ bẫng nhưng hiểm hóc; những đường kiến tạo đủ mọi góc độ… đã trở lại cùng M10 như một thói quen. 

Neville: Cách đánh đầu của Rashford giống hệt Cristiano Ronaldo
Gary Neville cho rằng động tác đánh đầu của Marcus Rashford trông rất giống với động tác của chuyên gia không chiến Cristiano Ronaldo.

Leo càng thăng hoa, càng lên đỉnh bao nhiêu thì ta lại càng thấy Ronaldo chạm đáy bấy nhiêu. Sự đau đớn và vẫy vùng trong cùng cực của anh in hằn lên từng cái mím môi nhăn trán, từng cái hít sâu đến tận cuống ruột để kìm nén một tiếng hét, một câu chửi thề hoặc là tiếng khóc nấc. Cái lắc đầu ngao ngán của Rô nặng trịch như một trái núi đè ập xuống đôi chân đang chòng chành. 

Trong quá khứ, đã bao giờ CR7 rơi vào trạng thái này chưa? Chưa! Vì những lần trước đó, những lời chê bai, đố kị, thậm chí là chỉ trích chỉ đến khi cựu tiền đạo Real Madrid tịt ngòi nhất thời hay có một thái độ ăn mừng, tự tin, khao khát… thái quá nào đó. 

Nhưng lần này thì khác. Rất khác. Vì người ta hầu như không có gì phiền lòng với thái độ, hành vi của Ronaldo. Còn thông cảm và nể trọng vì khát khao, nỗ lực đến cháy bỏng của một lão tướng nữa là đằng khác. Nhưng dù thế, đi kèm với đó, lần đầu tiên, người ta chuyển qua thương, thậm chí là thương hại. Đó là phản xạ của cảm xúc tự nhiên, dù lý trí muốn ngăn nó để không làm tổn thương một huyền thoại. 

 

Là một biểu tượng cho cá tính mạnh, sự tự tôn, sự thương hại với Ronaldo còn đau đớn hơn cả một mũi khoan vào tuỷ.  

Đã bao lần anh rơi vào vùng u tối nhưng nhanh chóng trở lại sáng chói. Đã bao lần anh ngã xuống rồi lại bật dậy mạnh mẽ hơn. Như cái cách “Ronaldo Airlines” cất cánh. Nhưng lần này, liệu chiếc máy bay CR737 có còn đủ nhiên liệu để xuyên qua được “vùng nhiễu động” cực lớn của tuổi tác? 

Nếu anh không trở lại được, ta hiểu rằng, con người ai cũng sẽ đến lúc chạm giới hạn, dù giới hạn của Rô cũng là xưa nay hiếm. Còn nếu một lần nữa anh trở lại được, chỉ cần đạt phong độ như mùa giải trước thôi chứ chưa cần như thời hoàng kim, thì chủ nhân 5 bóng vàng nên được gọi là siêu nhân hay là một vị thánh. 

Cuốn tiểu thuyết như giả tưởng về Cristiano Ronaldo đang đi đến chương cuối. Liệu sẽ có một vĩ thanh đẹp đẽ, rạng ngời không? Hãy cùng đón xem. Vì còn lâu nữa chúng ta mới có một nhân vật như vậy để theo dõi. 

Hà Nội, 31/10/2022

Vũ Trung Hiệp (Bích Hiệp)

 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

David Raya: Tấm khiên thép của Arsenal

David Raya cứu nguy cho Arsenal ở thời điểm mà đội bóng cần anh nhất. Người gác đền 30 tuổi này tiếp tục chứng minh đẳng cấp thượng hạng, trở thành tấm khiên thép nơi hậu phương của đội bóng phía Bắc London.

Estevao phải học cách chờ đợi ở Stamford Bridge

Cách đây vài tuần, Carlo Ancelotti tới Stamford Bridge để theo dõi Estevao Willian, chàng trai trẻ mà mình tin có thể trở thành tương lai của bóng đá Brazil. Estevao Willian bước ra khỏi đường hầm Stamford Bridge, ngồi xuống ghế dự bị rồi 90 phút sau lại đi vào đường hầm, vẫn nguyên bộ đồ tập trên người.

Mac Allister và những ngày chờ đợi một cái gật đầu từ Anfield

Trong bóng đá, nếu đã lên tiếng, bạn cũng phải biết cách chứng minh bằng đôi chân. Và sau cuộc họp báo khá sôi nổi trước trận gặp Atletico Madrid, nơi Alexis Mac Allister nói nhiều về việc Liverpool không đề nghị anh hợp đồng mới trong mùa hè, tiền vệ người Argentina đã trả lời theo cách thuyết phục nhất: ghi một bàn thắng tuyệt đẹp, giúp Liverpool thắng 2-1. 

Vẻ đẹp của bóng đá đôi khi chỉ nằm ở một cái nhấc chân

Dimitar Berbatov không phải kiểu người lúc nào cũng tràn năng lượng, và cách ông dùng từ cũng giống hệt phong cách chơi bóng: tại sao phải dùng 100 từ khi một từ là đủ? Trong một cuộc trò chuyện qua Zoom thời Covid với The Guardian, Berbatov từng được hỏi liệu bóng đá có thực sự dễ dàng với ông như vẻ ngoài hay không. Câu trả lời chỉ vỏn vẹn một chữ: “Có.” Không màu mè, không cố tỏ ra ngạo mạn. Đơn giản là với Berbatov, bóng đá thực sự dễ.

Ông nội không còn ở đó, nhưng giấc mơ của ông vẫn đi cùng Pedri

Tôi thề, chưa bao giờ có một người hâm mộ bóng đá nào cuồng nhiệt hơn ông tôi. Tôi biết tất cả những ai đang đọc bài viết này ở Tây Ban Nha sẽ lắc đầu và nói: “Không, không, không, chú tôi mới là người cuồng nhiệt nhất.” Nhưng tôi nói thật, nếu bạn có cơ hội gặp ông tôi, bạn sẽ hiểu.

Loris Karius: Đứng dậy từ những đổ vỡ

Cái tên Loris Karius từng gợi lên ký ức kinh hoàng. Đêm Kiev năm 2018, hai sai lầm nghiêm trọng của thủ môn người Đức khiến Liverpool bại trận 1-3 trước Real Madrid trong trận chung kết UEFA Champions League. Từ một thủ môn trẻ từng được kỳ vọng, Karius bỗng trở thành hiện thân cho những sai lầm. Nhưng sau biết bao dâu bể cuộc đời, Karius đang hồi sinh mạnh mẽ tại Schalke 04.

Khoảnh khắc đánh dấu vị thế của Lamine Yamal

Một ngày trước trận gặp Feyenoord, Lamine Yamal được hỏi về cuộc đua Quả bóng vàng. Câu trả lời của anh là: "Tôi không nghĩ mình cần phải vận động. Tôi tự hào về những gì mình đã làm và sẽ không cầu xin điều gì."