Ciro Immobile: Từ vô hại đến vô giá

Tác giả Nam Khánh - Thứ Tư 16/06/2021 16:44(GMT+7)

Trước khi Euro 2020 chính thức khởi tranh, thật lạ khi không nghe thấy tên của Ciro Immobile được nhắc đến thường xuyên hơn trong các cuộc tranh luận về những ứng cử viên hàng đầu cho danh hiệu vua phá lưới của giải đấu.

Không quá xa Stadio Olimpico, tại nhà của anh gần Formello, tiền đạo của Lazio có một “Chiếc giày vàng châu Âu” được trưng bày tại đó. Immobile đã ghi 36 bàn thắng để giành được danh hiệu này vào mùa giải 2019/2020, đồng thời cân bằng kỷ lục số pha lập công nhiều nhất trong một mùa giải của lịch sử Serie A. 
 
Immobile đã không thể tái hiện lại được con số đó ở mùa giải 2020/2021, tiền đạo người Italy đã bị hành hạ bởi tình trạng viêm gân trong suốt mùa xuân, nhưng bằng cách nào đó anh vẫn ghi được 20 bàn thắng tại giải VĐQG (kèm theo đó là 7 pha kiến tạo) mặc dù đã sút trúng khung gỗ 7 lần và thực hiện thất bại 4 quả penalty. Những pha lập công đó đã nâng tổng số bàn thắng của Immobile tại Serie A lên 155 bàn sau 260 trận. Những cầu thủ như Immobile xứng đáng được tôn trọng hơn. 
 
Đương nhiên, cầu thủ 31 tuổi này đã có cho mình một pha lập công trong chiến thắng 3-0 của Ý trước Thổ Nhĩ Kỳ trong trận đấu mở màn của Euro 2020. Để ăn mừng, anh đã diễn xuất một hành động từ một bộ phim hài nổi tiếng của Italy cùng Lorenzo Insigne, đùa cợt hét vào camera với kiểu chửi rủa mà bạn sẽ thường nghe thấy khi một người Italy bực tức. Các cổ động viên thường hét lên giống hệt khi xem Immobile thi đấu cho đội tuyển Italy, họ thắc mắc tại sao một ngôi sao rất bùng nổ trong màu áo Lazio lại không thể thể hiện hình ảnh tương tự cho Azzurri. 

Tại Lazio, Ciro Immobile đoạt vua phá lưới Serie A. Nhưng trong màu áo Italy, anh không bùng nổ như vậy. Ảnh: SS Lazio
 
Immobile đã đảm nhận vai trò tiền đạo trung tâm khi đội tuyển Italy không thể ghi được bàn thắng nào trong cả 2 lượt trận play-off định mệnh trước Thụy Điển vào tháng 11 năm 2017, dẫn đến việc họ không được tham dự vòng chung kết World Cup lần đầu tiên kể từ năm 1958. Đó là lúc anh ở giai đoạn đầu của một cơn khát bàn thắng trong các trận đấu cấp ĐTQG kéo dài suốt 2 năm. “Sức nặng của việc không thể ghi bàn là quá lớn,” Immobile chia sẻ trong sự nhẹ nhõm khi cuối cùng cũng đã có thể nổ súng cho Azzurri trong trận đấu với Phần Lan vào tháng 9 năm 2019. “Việc mọi người luôn cố gắng khuấy động mọi thứ đã đè nặng lên tôi.”
 
Khi Roberto Mancini trở thành HLV trưởng của Azzurri vào mùa hè năm 2018, ông đã ngay lập tức phải đối mặt với một nghịch lý. Một mặt, ông có thể triệu tập một trong những tiền đạo “mắn” bàn thắng nhất thế giới. Mặt khác, chính tiền đạo đó đã tỏ ra kém hiệu quả một cách khó hiểu trong màu áo ĐTQG. 
 
Ban đầu, Mancini đã trao cho “trò cưng” Mario Balotelli cơ hội thứ 100 trong sự nghiệp của tiền đạo này. Ông đã thử nghiệm một Kevin Lasagna nhanh như chớp nhưng đồng thời cũng là một “chuyên gia bỏ lỡ”, cũng như “ông vua của những pha đánh đầu” Leonardo Pavoletti. “Thần đồng” bị lãng quên Pietro Pellegri cũng đã được triệu tập, và – chỉ xuất hiện trong một thời gian ngắn – cặp đôi già-trẻ được tạo nên bởi Moise Kean và Fabio Quagliarella đã từng trông rất thú vị khi sát cánh bên nhau. 
 
Thật đáng lo ngại cho Immobile, đội tuyển Italy đã nhập cuộc trận đấu đầu tiên dưới thời Mancini vào mùa thu năm 2018 khi nhà cầm quân này chọn sử dụng một đội hình không có trung phong trong cuộc đối đầu Ukraine, với Federico Bernardeschi đảm nhận vai trò “số 9 ảo”. Sau đó, bất cứ khi nào người bạn thân và đồng thời là bạn cùng phòng, Andrea Belotti, nhận được một cái gật đầu của Mancini, ngôi sao của Torino có khuynh hướng tận dụng tối đa cơ hội mà mình được trao. 
 
Tuy nhiên, không có lúc nào Mancini đánh mất niềm tin vào Immobile. Phong độ của anh ở CLB không thể bị phớt lờ, tài năng của anh không thể bị bỏ qua. Tất cả những gì ông phải làm là tìm ra một cách để giúp tiền đạo này cảm thấy thật thoải mái. 
 
Xuyên suốt vòng loại, Mancini đã xây dựng đội bóng của mình xoay quanh nhóm nòng cốt BFF (Best Friends Forever) gồm Insigne, Marco Verratti và Immobile, tất cả bọn họ đều đã nổi lên khi thi đấu dưới sự dẫn dắt của Zdenek Zeman, vị HLV trưởng nghiện thuốc lá nặng và có triết lý bóng đá kiểu “không cần quan tâm đến chuyện phòng ngự”, tại Pescara. Sự thân thuộc của bộ ba đó và cách tiếp cận thiên về tấn công của Mancini đã giúp giải phóng những tiềm năng to lớn, nhưng chính khả năng “quản lý con người” của vị HLV này mới thực sự tạo nên sự khác biệt. 

Bàn thắng vào lưới Thổ Nhĩ Kỳ ở trận mở màn Euro 2020 sẽ là nền tảng để Ciro Immobile chứng minh giá trị trong màu áo Azzurri. Ảnh: Getty Images
 
Khi Immobile bỏ lỡ những cơ hội trong trận đấu với Hà Lan tại Nations League diễn ra ở Bergamo, Mancini đã đăng dòng trạng thái lên Twitter để trấn an anh: “Cậu sẽ ghi bàn thắng quyết định trước Ba Lan.” 
 
Đó là thời điểm mà những bàn thắng của đội tuyển Italy chủ yếu đến từ các tiền vệ Stefano Sensi, Nicolo Barella và Lorenzo Pellegrini. Một lần nữa, câu hỏi về vị trí trung phong lại nổi lên, nhưng Mancini đã đứng về phía Immobile. “Cậu ấy đã chơi tốt mỗi khi thi đấu cho chúng tôi,” Mancini khẳng định, ông nhấn mạnh không chỉ sự thay đổi tích cực mà tiền đạo này có thể mang đến cho đội, mà còn đề cập đến 20 pha kiến tạo ở Serie A mà anh đã thực hiện trong màu áo Lazio trong thời gian Mancini đảm nhận vai trò “thuyền trưởng” của ĐTQG Italy. 
 
“Thật không may,” ông than thở, “những lần chúng tôi gặp nhau, làm việc với nhau không nhiều, và mỗi lần đều cách nhau một thời gian dài. Nếu chúng tôi có thể làm việc cùng nhau trong 38 trận đấu liên tiếp, cậu ấy sẽ ghi 25 bàn cho đội tuyển Italy.” 
 
Dần dần, bản sắc và vị thế càng lúc càng chắc chắn của tuyển Italy đã giúp ích cho Immobile và mang đến bàn thắng vào lưới Thổ Nhĩ Kỳ trong trận mở màn, đó là pha lập công thứ 14 của anh cho Azzurri, và cũng là bàn thắng thứ tư của tiền đạo này trong 5 lần ra sân gần nhất cho đội tuyển quốc gia. Immobile đáng lẽ đã có thêm một pha lập công khác với một cú đệm bóng cận thành nếu như Merih Demiral không biến đường căng ngang hướng đến anh thành một pha phản lưới nhà, tạo nên bàn thắng mở tỷ số của trận đấu. 
 
Đó là bàn thắng đầu tiên của Immobile ở một giải đấu lớn sau sự mờ nhạt tại World Cup 2014 và Euro 2016, và sẽ không phải là pha lập công cuối cùng. Wing-back thượng hạng của Roma, Leonardo Spinazzola, là cầu thủ xuất sắc nhất trận và Domenico Berardi cũng đã tỏa sáng, nhưng viễn cảnh Immobile ghi bàn một cách bùng nổ như anh đã làm trong màu áo Lazio tại sân vận động này – sân nhà của anh – là một lý do khác để tin tưởng vào Azzurri của hiện tại. “Đó là một ngày tuyệt vời,” Immobile chia sẻ. “Chúng tôi đã tập trung vào việc cống hiến hết mình và chiến thắng đã đến như một điều tất yếu.”
 
Đã đến lúc tất cả mọi người nhận ra rằng tuyển Ý không gặp vấn đề gì trên hàng công cả. Ngược lại – họ đang sở hữu một trong những ứng cử viên hàng đầu cho danh hiệu “vua phá lưới” của giải đấu.  
 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Là một phần trong chiến dịch quảng bá cho cuốn sách “Luce nell’oscurità” (Ánh sáng trong đêm tối) do Roberto Baggio chắp bút cùng cô con gái Valentina và tác giả/nhà báo thể thao nổi tiếng Matteo Marani, bộ đôi phóng viên Aldo Cazzullo và Carlos Passerini của tờ Corriere Della Sera đã có một cuộc phỏng vấn độc quyền với huyền thoại người Italy, nội dung trải dài từ quả luân lưu nghiệt ngã trong trận chung kết World Cup 1994, ký ức về Maradona, người đồng đội xuất sắc nhất, cho đến những ca phẫu

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Xét một cách tổng quát, Marcus Rashford đã có một mùa giải tương đối thành công theo dạng cho mượn từ Barcelona, ngay cả khi anh không phải là nhân tố được HLV Hansi Flick ưu tiên sử dụng. Thế nhưng vì sao tiền đạo người Anh chưa chắc đã được giữ lại Camp Nou sau khi mùa giải năm nay khép lại?

Có đáng không khi Perez muốn tái hợp Jose Mourinho?

Suốt tất cả những năm tháng ấy, 9 năm chỉ có một danh hiệu, 11 năm không thật sự tiến gần tới chức vô địch quốc nội, 12 năm không thắng nổi một trận nào ở vòng knock out Champions League, hy vọng mong manh về cuộc tái hợp với Real Madrid vẫn lẩn khuất đâu đó như một ngọn lửa cũ chưa tắt hẳn.

Bruno Fernandes: "Chơi ở vị trí của tôi phải thật liều!"

Tờ Opta Analyst đã có một buổi trò chuyện độc quyền với đội trưởng Bruno Fernandes của Manchester United để “mổ xẻ” mùa giải 2025/26 rực rỡ của anh, và lý do vì sao chúng ta cần đặt các con số thống kê được ghi nhận ở ngôi sao người Bồ Đào Nha vào đúng bối cảnh thì mới có thể hiểu hết giá trị thực sự của anh. 

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Trước những nghi ngờ về mức độ phù hợp của Vincent Kompany với vị trí HLV trưởng tại một đội bóng có tầm vóc rất lớn như Bayern Munich, ông đã dùng hành động để chứng minh bản thân là người xứng đáng. Giờ đây, nhà cầm quân người Bỉ đang trên hành trình giúp Bayern Munich tạo nên một mùa giải ngoạn mục.

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Không phải theo cách lãng mạn hóa nhưng nếu nhìn lại hành trình của Džeko: Từ Manchester City, Inter Milan, Schalke 04 cho đến Bosnia and Herzegovina, có một mô-típ lặp lại với tần suất đủ lớn để không thể bỏ qua. Ở những đội bóng mặc áo xanh, Džeko thường không phải là ngôi sao nổi bật nhất nhưng lại là người mà cả đội có thể dựa vào.

Tám năm - những giọt nước mắt và sự bình yên của Karius

Trong tâm trí Loris Karius, đêm Kyiv 2018 chưa bao giờ thật sự kết thúc. Nó ở lại trong những giọt nước mắt, trong ánh mắt xin lỗi CĐV Liverpool, trong những ngày anh bị chế giễu, bị nghi ngờ và dần biến mất khỏi bóng đá đỉnh cao. Đó là vết thương đi theo Karius suốt nhiều năm.

Nico Paz và bí mật về sự tĩnh lặng giữa thế giới ồn ào

Một số cầu thủ bóng đá dường như biến mất ngay sau khi kết thúc mỗi trận đấu nhưng Nico Paz thì không hẳn vậy, anh chỉ đơn giản là người biết cách “giảm âm lượng” cho cuộc sống cá nhân của mình. Dù mới chỉ 21 tuổi nhưng ngôi sao tấn công của Como và ĐTQG Argenina đã có những trải nghiệm sống phong phú ở nhiều thành phố khác nhau và mang trên mình vẻ ngoài của một người đàn ông trưởng thành hơn bao giờ hết.