logo tren duong pitch logo bong da 24h

Christian Pulisic: Vươn tầm ở tuổi 20 và giấc mơ lớn của cậu bé Mỹ

Bài viết của CG Thứ Tư 14/08/2019 17:36

Cuộc sống của Christian Pulisic đã dịch chuyển quá nhanh. Mới chỉ 20 tuổi nhưng anh đã khiến Chelsea phải chi ra 58 triệu bảng để chiêu mộ từ Borussia Dortmund – trở thành cầu thủ người Mỹ đắt giá nhất mọi thời đại, người được xem sẽ là siêu sao bóng đá toàn cầu đầu tiên của xứ cờ hoa.

Christian Pulisic Vươn tầm ở tuổi 20 và giấc mơ lớn của cậu bé Mỹ hình ảnh
 

Anh là cầu thủ trẻ nhất từng ghi bàn và đeo băng đội trưởng tuyển quốc gia; cầu thủ nước ngoài trẻ nhất ghi bàn ở Bundesliga và thi đấu tại Champions League cho Dortmund. Trong cuộc trò chuyện với ký giả Andy Mitten của FourFourTwo, Pulisic nói về những cột mốc này giống như cách những anh chàng thiếu niên khác nói về những lớp học mà họ đã trải qua.

1. Chính thái độ là thứ giúp Pulisic có được ngày hôm nay. Ngay từ nhỏ, anh đã không sợ hãi khi phải thi đấu cùng những người lớn hơn, khi phải chuyển nhà thường xuyên đến nỗi “thực sự không đi học trung học” hay phải làm việc với 16 HLV trong vòng 5 năm trước lượng khán giả trung bình cao nhất khoảng 81.000 người. Những thất bại đáng kể với chàng cầu thủ trẻ tài năng này luôn bị coi là “khó chấp nhận”, “đáng thất vọng” hoặc là thứ để học hỏi.
 
Tại Dortmund, Pulisic là một trong những cầu thủ thiếu niên hiếm hoi hoàn toàn khẳng định được năng lực ở một đội bóng lớn. Thời điểm bước sang tuổi 19, anh đã thi đấu 60 trận cho đội một. Cùng khoảng thời gian đó, Lionel Messi ra sân 34 lần cho Barcelona; Cristiano Ronaldo thi đấu tổng cộng 53 trận cho Sporting Lisbon và Manchester United.
 
Pulisic điềm tĩnh trước mọi hoàn cảnh – cho tới khi gặp Messi. Năm 2016, cặp đôi này được lựa chọn ngẫu nhiên để làm bài kiểm tra doping tại sân vận động NRG ở Houston, sau trận bán kết Copa America Centenario giữa đội tuyển Mỹ và Argentina. Messi cũng là một cầu thủ tấn công nhỏ con có khả năng rê dắt nhờ trọng tâm thấp, một người từng đá ở cánh khi còn trẻ và thích đi bóng qua các hậu vệ. Còn Pulisic cũng muốn thi đấu ở trung tâm với vai trò số 10. “Tôi lấy điện thoại ra để chụp một tấm ảnh cùng anh ấy”, Pulisic thừa nhận trong cuộc phỏng vấn độc quyền với FourFourTwo được thực hiện tại khách sạn Chicago trước thềm trận chung kết Gold Cup giữa Mỹ và Mexico. “Chúng tôi không nói chuyện quá nhiều nhưng anh ấy thực sự cởi mở. Có lẽ anh ấy hiểu mọi thứ”.
Christian Pulisic: Nuoc My o phia sau5
 
Messi, giống như nhiều cầu thủ bóng đá vĩ đại nhất thế giới, từng là một đứa trẻ nhà nghèo; một cầu thủ đường phố xuất thân từ tầng lớp lao động. Pulisic thì khác: đó là một ví dụ về giấc mơ Mỹ (tuy nhiên thành công thường lảng tránh những cầu thủ bóng đá giỏi nhất của đất nước này). Đất nước giàu có nhất thế giới vẫn chưa sản sinh ra một cầu thủ bóng đá thực sự mang đẳng cấp thế giới, cho đến nay người được ca tụng nhiều nhất vẫn là Landon Donovan. Tuy nhiên, Pulisic có thể sẽ hiện thực hóa điều đó. 
 
Đầu năm nay, anh xếp thứ hai (sau Kylian Mbappe) trong cuộc đua danh hiệu Kopa đầu tiên dành cho cầu thủ dưới 21 tuổi. Đó là một giải thưởng được trao trong buổi lễ trao giải Quả bóng vàng và được bầu bởi chủ nhân của 33 Quả bóng vàng trước đó. Justin Kluivert xếp thứ ba còn Trent Alexander-Arnold đứng thứ sáu.
 
2. Câu chuyện của Pulisic giống như một chuyện viễn tưởng tuổi thơ. “Tôi sống cạnh một nhà máy socola của công viên giải trí”, anh nói nhỏ nhẹ và chậm rãi. “Chẳng có ai đá bóng ở trong khu phố của tôi cả. Bạn bè tôi nghĩ nó thật kỳ nhưng tôi không quan tâm. Tôi cũng chơi các môn thể thao khác nữa và là một cầu thủ bóng rổ giỏi”.
 
Ông Mark Pulisic – người từ lâu đã gọi cậu con trai của mình là “Figo” theo tên của huyền thoại Bồ Đào Nha mà cả hai cha con đều yêu thích – đã dùng sơn vàng viết chữ “CONFIDENCE” (Tự tin) lên bức tường của nhà để xe.
 
“Cha muốn truyền điều đó vào tôi từ khi tôi còn rất nhỏ”, con trai ông Mark giải thích. “Đó là một từ khóa với tôi. Tôi cần nó vì tôi luôn đối đầu với những ông anh lớn tuổi hơn. Tôi cần phải tự tin, tôi thực sự không sợ ai cả và việc đá với những người to cao hơn, lớn tuổi hơn đã giúp tôi tiến bộ rất nhiều. Tôi phải suy nghĩ nhanh và có nhiều kỹ thuật hơn. Chắc chắn nó đã làm tôi tiến bộ”.
 
Điều đáng ngạc nhiên hơn về Pulisic là trình độ chơi bóng của anh vượt trội hơn hẳn thể hình. Tại các giải đấu, nhiều phụ huynh luôn hỏi mẹ anh rằng có phải anh là em trai của cầu thủ nào đó không.

“Tôi là người bé nhất ngay cả khi đá cùng những bạn bằng tuổi”, Pulisic giải thích. “Chắc chắn tôi là một người lạc quan. Tôi đã bắt đầu phát triển hơn ở tuổi 15, 16 tuy nhiên thấp bé không phải một bất lợi. Về mặt thể chất, tôi không được như một vài anh bạn khác nhưng bạn có thể là cầu thủ xuất sắc dù thể hình có như thế nào. Tôi phải suy nghĩ nhanh và sắc bén hơn. Việc suy nghĩ khôn khéo ở tuổi đó chính là một lợi thế”.
 
Pulisic sẽ bước sang tuổi 21 vào tháng 9 tới và hiện tại anh được công ty socola ở quê nhà tài trợ. Cùng với đó, anh vẫn giữ liên lạc với các bạn học cũ dù với sự phát triển của mình từ khi còn trẻ thì cuộc sống của anh hoàn toàn khác biệt.
 
“Buổi tối trước khi tôi ghi bàn thắng đầu tiên cho đội tuyển quốc gia [trận đấu giữa Mỹ và Bolivia ở Kansas], tôi đã tới buổi dạ hội của trường mình”, anh bật cười. “Tôi đã bỏ lỡ rất nhiều thứ vì chơi bóng từ bé tới nỗi thực sự đã không đi học trung học. Tôi sống ở Anh khi còn nhỏ, tôi từng ở Florida và chuyển tới Đức năm 15 tuổi. Tôi nói chuyện với HLV của mình, Jurgen Klinsmann, và hỏi ông liệu có nên tới buổi dạ hội không. Ông rất thoải mái với chuyện đó và bảo tôi hãy đi. Trận đấu ngày hôm sau, tôi đã quay trở lại đúng thời gian”. Việc có thể thuê một chuyên cơ riêng cho chuyến bay khứ hồi từ Kansas và Hershey cũng là một chỉ dấu về việc anh ngày càng giàu có. Klinsmann sau đó ca ngợi Pulisic và “tiềm năng không giới hạn” của anh. 
Christian Pulisic: Nuoc My o phia sau4
 
Trước đó, mẹ của anh, bà Kelley Pulisic, từng nhận được một học bổng trao đổi giảng dạy của Fulbright. Cả gia đình chuyển tới Brackley, gần Oxford (Anh) khi Christian Pulisic lên 7 tuổi.

“Tôi không muốn rời bỏ nước Mỹ và bạn bè chút nào”, tân binh của Chelsea nói về chuyến đi năm 7 tuổi.

“Đến Anh là một cú sốc lớn với tôi. Nhưng sau cùng đó lại là điều tuyệt vời nhất từng xảy ra. Tôi có thể đá bóng mỗi ngày sau khi tan học, điều mà tôi mơ ước khi còn ở quê nhà. Tôi đã từng đá bóng trên sân xi măng ở trường rồi sau đó đi tập ở Brackley Town. Tôi thích như thế. Tôi cảm thấy cả đất nước này bị bóng đá ám ảnh – điều tôi chưa từng trải nghiệm qua. Robin Walker, HLV của tôi ở Brackley, đã từng tới xem tôi thi đấu ở Dortmund.

Tôi cũng có lần đầu tiên tới xem các trận bóng đá Anh. Bố đã đưa tôi tới Old Trafford lần đầu tiên trong đời. Có một bức ảnh chụp tôi ngồi trên vai bố ở Old Trafford. Toàn bộ trải nghiệm này khiến tôi vô cùng kinh ngạc bởi trình độ kỹ thuật của các cầu thủ cũng như việc có rất nhiều người tới xem. Thật điên rồ khi trận đấu đầu tiên của tôi ở Anh cho Chelsea sẽ là tại Old Trafford”.
 
3. Gia đình Pulisic trở về Mỹ sau một năm, cha của Christian dẫn dắt đội bóng đá trong nhà ở Detroit còn anh học các “mánh” chơi bóng từ các cầu thủ Brazil. Tầm ảnh hưởng của anh tăng dần theo thời gian. “Bạn bè bảo tôi có giọng Anh, điều đó khiến tôi phát điên”, anh tiết lộ. “Tôi hét lên ‘Mum!’ (Mẹ ơi) và chị gái tôi nói ‘Em vừa nói ‘mum’! Em là người Anh rồi’”.
 
Pulisic tiếp tục dịch chuyển ngay cả khi đã về Mỹ. Anh gia nhập đội trẻ Pennsylvania Classics. “Kế đó, sau năm đầu tiên ở trung học, tôi giành một suất tới Học viện IMG của chương trình Nội trú Bóng đá Mỹ ở Florida”, anh chia sẻ. “Chúng tôi sẽ tập luyện vào các buổi sáng và buổi chiều tới trường. Florida nắng nóng quanh năm, điều này khá mới mẻ với tôi và tôi thích nó. Tôi tập luyện cùng những cầu thủ giỏi nhất đất nước ở lứa tuổi của mình và cảm thấy họ đã đưa tôi tới một đẳng cấp khác”.
 
Còn chuyện học hành thì sao?
 
“Tôi thực sự học khá giỏi và đạt điểm cao. Vấn đề của tôi là năm đầu tiên ở trung học, tôi đã dành thời gian quá nhiều cho bóng đá tới nỗi luôn phải học bù”.
 
Năm 2013, ở tuổi 15, Pulisic thi đấu cho đội tuyển Mỹ trong loạt trận giao hữu do Nike tổ chức. Anh sau đó được bầu là cầu thủ xuất sắc nhất giải. “Chúng đã thay đổi cuộc đời tôi”, cựu cầu thủ Dortmund cho biết. “Lần đầu tiên tôi cảm thấy mình có thể kiếm sống bằng công việc này một cách chuyên nghiệp. Tôi đã đối đầu với một vài cầu thủ xuất sắc nhất thế giới cùng lứa tuổi từ các đội tuyển của Bồ Đào Nha, Anh và Brazil, đội bóng mà chúng tôi đã giành chiến thắng 4-1”.
Christian Pulisic: Bom tan chuyen nhuong da san sang cho Premier League?1
 
Pulisic đã ghi 20 bàn trong 34 trận cho đội U17 Mỹ. Các đội bóng châu Âu bày tỏ sự quan tâm nhiều hơn, đặc biệt là Dortmund. Vào thời điểm đó, anh đã nằm trong tầm ngắm của nhiều CLB – và đã từng khoác chiếc áo Chelsea rồi.
 
“Thật là kỳ lạ, tôi đã từng tập luyện với Chelsea khi còn nhỏ”, anh bộc bạch. “Tôi tới London và dành vài tuần tập cùng học viện trẻ của họ”.
 
Năm 10 tuổi, Pulisic cũng tập cùng Barcelona sau khi gây ấn tượng ở MIC Cup, một trong những giải trẻ danh giá được tổ chức thường niên ở Catalonia. “Tôi có trận đấu hay trước Barcelona và được mời tới tập luyện cùng họ”, tiền vệ 20 tuổi chia sẻ. “Đó là một trải nghiệm tuyệt vời nữa”.
 
Và lẽ dĩ nhiên, gia đình Pulisic thấy rằng thay vì ở Mỹ, anh có thể phát triển tốt hơn ở bên kia bờ Đại Tây Dương cùng những tiêu chuẩn vượt trội. “Cha mẹ tôi rất thận trọng về thời điểm”, anh nói. “Họ không muốn tôi tới châu Âu quá sớm và tất cả là quá thừa với tôi”.
 
Pulisic nhận được một lời đề nghị từ MLS tuy nhiên Dortmund – đội bóng có truyền thống trong việc đào tạo trẻ và đôn cầu thủ trẻ lên thi đấu ở đội một – muốn có anh. Tuy nhiên lúc này có một vấn đề xảy ra: các CLB của lục địa già không được phép chiêu mộ cầu thủ chưa có hộ chiếu châu Âu khi họ chưa đủ 18 tuổi. Thời điểm ấy Pulisic mới 15 và không có hộ chiếu châu Âu, điều này đồng nghĩa anh không thể thi đấu trong 6 tháng đầu ở Đức và phải chờ cấp hộ chiếu Croatia.
 
“Thật là buồn”, Pulisic bộc bạch. “Tuy nhiên ông nội tôi là người Croatia nên chúng tôi đã được cấp hộ chiếu. Việc từng chơi bóng ở châu Âu năm 16 tuổi là một lợi thế của tôi vì nó cho phép tôi thi đấu cho đội trẻ Dortmund. Hơn nữa, nó giúp tôi có trận đấu đầu tiên ở Bundesliga khi chưa đến 18 tuổi. Nếu tôi không có hộ chiếu châu Âu thì có lẽ tôi sẽ vẫn ở Mỹ thay vì chơi bóng ở một trong những giải vô địch quốc gia hàng đầu thế giới. 17 tuổi, tôi đã tập luyện cùng những cầu thủ chuyên nghiệp và điều đó tạo ra một khác biệt lớn trong cách chơi của tôi”.
Christian Pulisic: Su thay the hoan hao cho Eden Hazard?
 
4. Trong khi việc chơi bóng vẫn diễn ra thuận lợi thì việc chuyển tới một đất nước mới mà mình không biết nói ngôn ngữ của họ là một khó khăn với Pulisic.
 
“Bố sống cùng tôi trong vài năm đầu tới khi tôi 18”, cầu thủ người Mỹ chia sẻ. “Bố tôi không quá giỏi nấu nướng nên hai bố con hay mua rất nhiều gà chế biến sẵn từ một cửa hàng cách căn hộ của chúng tôi vài dãy nhà. Thế nhưng đồ ăn khá ổn. Trong khi đó điều khó khăn nhất chính là trường học.

Đây chính là những năm tháng khó khăn nhất trong cuộc đời tôi. Tôi nghĩ rất nhiều về quê nhà. Dù không nói được một từ tiếng Đức nào tuy nhiên tôi lại phải học ở một trường Đức với thời khóa biểu kín đặc. Vì không thể hiểu được thời khóa biểu ghi gì nên tôi cũng không biết mình sẽ làm gì, ở đâu. 

Tôi đã hy vọng giáo viên biết tôi không nói được ngôn ngữ này nhưng có một tình huống mà giáo viên đã hỏi tôi vài thứ bằng tiếng Đức. Tôi không biết cô hỏi gì nên đáp lại rằng ‘Em xin lỗi, em không hiểu’ bằng tiếng Anh. Cô nhìn tôi như thể muốn nói ‘Chuyện gì đang xảy ra vậy?’ Một vài bạn cùng lớp khác giải thích cho cô giáo hiểu rằng tôi là học sinh mới từ Mỹ đến, tôi tới đây để chơi bóng. Nhưng vị giáo viên này không chấp nhận.

Thật kỳ lạ. Trong suốt vài tuần tôi không biết làm cách nào để học tiếng Đức một cách trôi chảy cả nên tôi đã phải đổi sang một vài lớp khác”.
 
Thế nhưng ngôn ngữ không phải rào cản duy nhất. “Ở trường, mỗi ngày tôi phải đến một lớp tiếng Đức đồng thời đến phòng gym và đi tập. Thực sự rất mệt mỏi – tôi chỉ muốn đi thẳng về nhà ngủ. Dù vậy, tôi phải cố gắng nhìn vào một viễn cảnh xa hơn và kiên trì. Tôi rất hạnh phúc khi đã vượt qua tất cả. Và giờ tôi có thể nói tiếng Đức, quả thực rất đáng giá”.
 
Trong khi đó, câu chuyện ở trên sân cỏ vào thời điểm ban đầu là Pulisic cảm thấy các cầu thủ khác luôn nhìn mình và nghĩ ‘Gã người Mỹ này là ai, đến đây để thay thế ai?’. Tuy nhiên, anh đã có mặt trong đội hình U17 giành Bundesliga ngay trong mùa giải đầu tiên ở Dortmund.
Christian Pulisic: Nuoc My o phia sau3
 
“Chúng tôi có một đội bóng giỏi và HLV Hannes Wolf đích thực là người thầy cố vấn. Tôi cũng được tập luyện cùng những cầu thủ chuyên nghiệp. HLV Jurgen Klopp đã gọi tôi lên đội một cùng với họ. Tôi nhìn xung quanh và thấy những cầu thủ như [Pierre-Emerick] Aubameyang, Mats Hummels, [Henrikh] Mkhitaryan, Marco Reus – những người tôi từng thấy trên TV. Thế nhưng họ rất khiêm tốn trong khi tập luyện. Bạn có thể học theo thái độ của họ. Klopp luôn nở nụ cười, ông ấy rất thân thiện. Tôi vô cùng biết ơn khi ông đã trao cho tôi cơ hội, nó giúp tôi cảm thấy mình đang đi đúng hướng”.
 
Sau đó, Klopp chuyển tới Liverpool và người thay thế ở công xưởng bóng đá của Dortmund là Thomas Tuchel.
 
“Ông ấy mời tôi đến Dubai để tham dự đợt tập luyện giữa mùa giải”, Pulisic tiết lộ. “Ông cũng hỏi tôi cảm thấy như thế nào khi thi đấu toàn thời gian cho đội một. Tôi bị sốc, chủ yếu vì chuyện đó có nghĩa là tôi phải hoàn toàn dừng việc học lại! Suy nghĩ về việc tập luyện và sau đó nghỉ ngơi trong phần còn lại của ngày đúng là một giấc mơ”.
 
Tuchel đã nhìn thấy tiềm năng của câu học trò, đó là tốc độ, sự sắc bén, sức mạnh, thể lực sung mãn và khả năng đưa ra quyết định rất chín chắn vượt khỏi lứa tuổi. Cựu thủ thành Jens Lehmann nói “Cậu ấy biến những điều khó khăn trở nên dễ dàng, đó là một cậu bé đang xem”. Tuchel cũng dành những lời khen ngợi cho tài năng trẻ người Mỹ là “kiểu người rất tự tin, sẵn sàng thể hiện tài năng trên sân và không cho thấy bất cứ sự căng thẳng nào trước áp lực – đó là một sự tổng hòa tuyệt vời”.
 
Tuy nhiên, không phải lúc nào bộ đôi này cũng đồng thuận với nhau. HLV đương nhiệm của Paris Saint-Germain khi ấy muốn Pulisic đá ở vị trí wing-back trong khi trước đó, cầu thủ người Mỹ chưa từng thi đấu ở đây.
 
“Tôi thấy rất chán nản”, anh nhớ lại. “Tuy nhiên đây là điều mà mọi cầu thủ trẻ phải trải qua. Quan điểm của ông ấy là ông có một tập thể tài năng và ông nhìn vào những vị trí cảm thấy rằng tôi có thể hỗ trợ cho đội. Đó là điều mà một HLV nên làm. Ngay cả khi nó không phải thứ tôi muốn thì tôi cũng biết ơn vì ông đã đặt tôi vào một đội bóng mạnh. Ông xếp tôi đá ngay cả khi đội bị dẫn 1-3 trước đội cuối bảng Ingolstadt”.
 
Trận đấu đó Pulisic kiến tạo 1 bàn và ghi bàn gỡ hòa. “Bố tôi có mặt ở đó, một kỷ niệm không thể nào quên”, ngôi sao người Mỹ giãi bày. Thời điểm ấy Pulisic mới 17 tuổi. Nuri Sahin, cựu cầu thủ Liverpool và Real Madrid, là người đồng đội thân thiết luôn che chở cho Pulisic.
 
“Cậu ấy không hề sợ hãi”, tiền vệ người Thổ Nhĩ Kỳ nói. “Cậu ấy rất nhanh nhẹn nhưng điều tôi thích nhất chính là cú chạm bóng bước một. Khi có bóng, cú chạm bước một sẽ mở ra khoảng không gian lớn cho cậu ấy ngay cả khi không hề có khoảng trống”.
 
Pulisic
 
5. 18 tuổi, Pulisic đã sống cuộc sống của một cầu thủ chuyên nghiệp – thường là tốt hơn nhưng đôi khi lại tệ hơn. Ngày 11/4/2017, anh ngồi cạnh thủ thành Roman Burki trên xe buýt đến sân vận động Signal Iduna Park tại vòng tứ kết lượt đi Champions League trên sân nhà gặp Monaco.
 
“Chúng tôi có lịch trình bình thường và tôi đeo tai nghe khi xe đang di chuyển đến sân như mọi khi”, anh hồi tưởng. “Những chuyện tiếp theo dường như diễn ra như quay chậm. Đầu tiên, cửa số xe buýt vỡ tan, sau đó xe bắt đầu lắc lư dữ dội. Tôi không biết có gì đang xảy ra nữa, tôi cảm thấy rất hoang mang. Roman túm lấy tôi và đẩy tôi xuống sàn, dưới gầm bàn trên xe buýt. Tiếng ồn đã dứt nhưng chúng tôi thấy Marc đang hét lên”.
 
Marc Bartra được đưa tới bệnh viện vì gãy cổ tay trong khi chiếc xe buýt - bị hư hỏng do chịu ảnh hưởng từ một quả bom được một người mang hai quốc tịch Nga-Đức học cách chế tạo trên Google và kích hoạt – được cảnh sát hộ tống bằng xe mô tô. Hậu quả sẽ còn nặng nề hơn nữa nếu cửa sổ xe buýt hôm ấy không chắc chắn.
 
Và có tổng cộng ba vụ nổ xảy ra. “Chúng tôi không biết chuyện gì đang hay sẽ diễn ra cả”, Pulisic nói. “Chúng tôi đã chuẩn bị cho trận đấu và tôi tự hỏi liệu có thi đấu hay không. Cuối cùng, cả đội được thông báo là sẽ đá vào ngày hôm sau”.
 
Dortmund muốn trận đấu được lùi trận đấu lại lâu hơn nhưng bất chấp những chỉ trích, UEFA từ chối yêu cầu của họ. Monaco giành chiến thắng 3-2 (và thắng tiếp 3-1 ở lượt về), qua đó lọt vào vòng bán kết. 

“Đó là thời gian hết sức khó khăn”, Pulisic, cầu thủ mới chỉ 18 vào thời điểm vụ tấn công diễn ra, nhớ lại. “Suốt những tháng sau đó tôi rất lo sợ. Chúng tôi không được ở cùng khách sạn trong vài tháng nhưng vẫn cần phải đi xe buýt đến các trận đấu và vẫn phải đi qua nơi sự việc đã xảy ra. Thực sự vô cùng khó khăn khi chúng tôi ở trên xe buýt và vẫn ngồi ghế như thế. Tôi sẽ nhớ mãi sự kiện đó, nó khiến tôi và các đồng đội gần gũi hơn”.
 
6 tuần sau khi vụ tấn công xảy ra, HLV Tuchel rời CLB. Người thay thế ông là HLV Hà Lan Peter Bosz – người đã đưa Ajax vào chung kết Europa League 2017 và sau đó thất bại trước Manchester United.
 
“Ông ấy tin tưởng tôi và cho phép tôi thi đấu theo phong cách tấn công và rất tự do”, Pulisic bày tỏ. “Tôi thực sự tôn trọng ông ấy với tư cách một HLV và thật khó khăn khi ông bị sa thải [khi mùa giải mới trôi qua được 4 tháng, Dortmund khi ấy xếp thứ 8 trên bảng xếp hạng cùng thành tích 6 trận không thắng tại Champions League]. Mọi thứ diễn ra khá tốt tại giải vô địch quốc gia, rồi sau đó chúng tôi đánh rơi điểm trong một vài trận đấu. Tôi vẫn còn trẻ nhưng đã trải qua nhiều HLV dẫn dắt, và phải bắt đầu lại từ đầu – thay đổi về chiến thuật, thi đấu trong một hệ thống mới”.
 
Sau đó, Pulisic thi đấu dưới sự huấn luyện của HLV Peter Stoger, nhà cầm quân người Áo dẫn dắt Dortmund trong 6 tháng. Đến năm 2018, rất nhiều lời đồn đoán cho rằng cầu thủ chạy cánh người Mỹ sẽ rời CLB, điểm đến sẽ là nước Anh hoặc Bayern Munich. Klopp vẫn luôn theo dõi sát sự nghiệp của anh, Manchester United cũng nắm rõ về anh. Tuy nhiên, Chelsea mới là đội kiên định nhất với Pulisic. Cùng lúc đó, Dortmund - trong bối cảnh đã mất Ousmane Dembele vào tay Barcelona trong mùa hè 2017 và 6 tháng sau thì Aubameyang tới Arsenal – muốn tài năng trẻ của mình ở lại thêm một mùa giải nữa. Cụ thể, họ muốn anh thi đấu cùng Jadon Sancho.
 
Pulisic se gap ap luc phai thay the vi tri do Hazard de lai
 
2 ngôi sao trẻ này đều có nhiệt huyết. Pulisic nói rằng Sancho sở hữu “kỹ thuật xuất sắc, khả năng di chuyển thông minh, khéo léo”. Còn Sancho thì nói “Khi Pulisic thi đấu, mọi thứ dường như trở nên hết sức đơn giản và bình thường. Tôi cũng muốn được như thế. Anh ấy chỉ hơn tôi 2 tuổi nhưng từ những gì mà anh đã làm được cùng đội tuyển Mỹ và áp lực to lớn phải chịu thì anh ấy là nguồn cảm hứng của tôi”.
 
Mùa giải 2018/2019, dưới sự dẫn dắt của một HLV mới là ông Lucien Favre, một tập thể Dortmund trẻ trung xuất sắc một lần nữa chứng tỏ khả năng của mình với phong độ ấn tượng trong giai đoạn đầu: 12 chiến thắng và 3 trận hòa trong 15 vòng đấu đầu tiên ở Bundesliga. Cùng lúc đó, Bayern bất ngờ sa sút. Thế nhưng với Pulisic, mùa giải đã không diễn ra đúng như những gì anh kỳ vọng.
 
“Tôi có khởi đầu tốt nhưng những chấn thương xuất hiện sau đó và chúng khiến tôi cảm thấy khó chịu”, Pulisic giải thích về mùa giải vừa qua của mình. Mùa bóng 2018/2019, cầu thủ người Mỹ chỉ đúng một lần đá trọn vẹn 90 phút từ vòng 6 đến vòng 26 Bundesliga. Anh cảm thấy HLV muốn hướng tới tương lai, một tương lai không có anh. 
 
Tuy nhiên sau đó Dortmund đã tận dụng khởi đầu nghèo nàn của Bayern để vươn lên dẫn đầu cho đến tháng 3. Thất bại 0-5 trước Bayern vào tháng 4/2019, trận đấu mà Pulisic ngồi ngoài vì chấn thương, đã đặt danh hiệu vô địch quốc gia một lần nữa vào tay đội bóng xứ Bavaria. Pulisic sau đó thi đấu trọn vẹn 90 phút trong 3 trận cuối cùng, có 2 pha lập công và kiến tạo cho Marco Reus ghi bàn cuối trong mùa giải cho Dortmund. 
 
Có thể nói, Bayern đã dồn hết sức để cứu vãn lại cuộc đua vô địch và sự thật là đội bóng chủ sân Allianz Arena chỉ thua một trận sau tháng 11. “Họ thi đấu rất hay trong giai đoạn hai của mùa giải, khi chúng tôi vẫn đang dẫn đầu”, Pulisic nói. “Quả thực rất xấu hổ khi chúng tôi không thể giành Bundesliga, tuy nhiên khi nói chuyện với người hâm mộ trước trận đấu cuối cùng của mình trên sân nhà, tôi đã bảo họ rằng chúng tôi đã làm mọi thứ. Tôi cũng nói với họ là sau 5 năm ở thành phố này, Dortmund sẽ luôn là nhà của tôi”.
 
Ngày hôm đó, anh cầm một chiếc micro, đứng trước 26.000 khán giả của khán đài Nam (Sudtribune) sân Signal Iduna Park. “Tôi không phải người dễ xúc động nhưng ngày hôm đó tôi đã không kìm được cảm xúc”, tân binh của Chelsea cho biết. “Tôi đã đứng trước toàn bộ những gương mặt ấy và nói chuyện với họ bằng tiếng Đức trước trận đấu. Sau đó, tôi đã không kiểm soát được cảm xúc, tôi bật khóc trong đường hầm trên đường trở lại phòng thay đồ. Họ hát vang tên tôi lần cuối cùng. Phải rời Dortmund quả thực không hề dễ dàng”.

Christian Pulisic rời Dortmund với 19 bàn thắng, 26 pha kiến tạo sau 127 trận đấu. Anh tiếp tục: “Từ lâu tôi đã mơ được chơi bóng ở Anh và Chelsea là một trong những CLB mà tôi biết khi lớn lên tại Mỹ - tôi đã xem những cầu thủ như Frank Lampard thi đấu. Tôi cảm thấy Chelsea đã có sự lựa chọn đúng đắn. Thật tuyệt vời khi Frank sẽ là HLV của tôi – và Chelsea có một đội hình xuất sắc”.
 
Án cấm chuyển nhượng trong 2 kỳ mà FIFA dành cho Chelsea cũng đồng nghĩa tiền vệ người Mỹ là bản hợp đồng duy nhất của The Blues trong mùa hè này. Không ít người đã coi anh như người kế thừa Eden Hazard. Dù vậy phải khẳng định rằng phong cách của họ hoàn toàn khác nhau.
 
6. Trước khi tham gia chuyến tập huấn trước mùa giải của Chelsea ở Nhật Bản (Pulisic đã tự cắt ngắn thời gian nghỉ ngơi của mình), anh đã tham dự Gold Cup cùng đội tuyển Mỹ. Pulisic đã có lần đầu tiên lọt vào chung kết một giải đấu cấp đội tuyển (và sau đó thất bại 0-1 trước Mexico ngay tại Chicago). Cầu thủ 20 tuổi lập cú đúp trong trận bán kết gặp Jamaica và được bầu là cầu thủ trẻ xuất sắc nhất giải.
Christian Pulisic cua Chelsea
 
“Chúng tôi có một vài cầu thủ rất trẻ và tôi đã làm hết sức để giúp họ hòa nhập”, Pulisic chia sẻ, có cảm giác anh giống như một cầu thủ đầy chín chắn và kinh nghiệm chứ không phải một người sinh năm 1998.
“Tôi nhớ những cầu thủ như Geoff Cameron đã giúp tôi hòa nhập bằng cách mời tôi đi ăn tối và khiến tôi cảm thấy mình là một phần của đội bóng – hoặc bằng cách chơi khăm, kéo chiếc giường của tôi quay ra ngoài – và tôi luôn muốn là người giúp đỡ những người khác”.
 
Thế nhưng dù sở hữu Pulisic nhưng phải thẳng thắn nhìn nhận rằng đội tuyển Mỹ đã thi đấu không tốt như mong đợi. Họ không được tham dự World Cup 2018 ở Nga khi chỉ đứng thứ 5 trong số 6 đội lọt vào vòng loại cuối cùng khu vực CONCACAF. Mỹ thua trong cả 2 lượt đối đầu Costa Rica, họ để Honduras và Panama cầm hòa. Điều đó khiến trong lượt đấu cuối cùng, chuyến làm khách đến Trinidad & Tobago, đội tuyển xứ cờ hoa cần ít nhất 1 điểm để đảm bảo việc đi tiếp. 
 
Pulisic đã nổ súng nhưng Trinidad & Tobago – những người mới chỉ kiếm được 3 điểm trong vòng 9 trận – đã giành chiến thắng 2-1. Cộng với những kết quả khác nữa khiến Mỹ không thể có vị trí thứ 4 để đá play-off với Australia. Đó là một thất bại đáng hổ thẹn và gần như không tưởng.
 
“Tôi đã khóc sau trận đấu khi chúng tôi không thể đi tiếp”, Pulisic bồi hồi. “Thật khó chấp nhận. Được thi đấu ở World Cup đã và vẫn sẽ là một giấc mơ. Tôi khát khao nó vô cùng”.
 
Sau đó, phải mất hơn một năm để đội tuyển Mỹ có một HLV chính thức. “Thời điểm đó, tôi không thể hiểu tại sao nhưng có lẽ mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó”, anh nói một cách điềm đạm trước khi bổ sung: “Chúng tôi có một vài cầu thủ rất giỏi”.
 
Thời điểm hiện tại, tương lai của Pulisic rất sáng sủa ở cả cấp CLB lẫn đội tuyển. Anh đã có 25 lần khoác áo tuyển Mỹ và ghi 10 bàn. Tại Gold Cup, dường như anh ở một đẳng cấp hơn hẳn so với các đồng đội. Và đó chính là thứ để ta tin vào một cuộc sống màu hồng tại Premier League dành cho Christian Pulisic.
 
“Tôi không thể chờ đợi thêm nữa”, tân binh của Chelsea bày tỏ sự háo hức. Cũng tương tự như vậy, các cổ động viên Chelsea cũng không thể đợi lâu hơn nữa để được nhìn anh tỏa sáng. Và không giống như các tài năng trẻ khác của The Blues – những người thường xuyên bị đem cho mượn và sau đó mất dạng khỏi Stamford Bridge – đây là một cầu thủ trẻ mà họ đã mua về để bổ sung thẳng cho đội một. Tất cả đã sẵn sàng, Pulisic cũng thế.
 
Lược dịch từ bài viết “Christian and the chocolate factory” trên tạp chí FourFourTwo

CG (TTVN)
 

Tác giả

“Just a boy who wanna be a man”

Các cây viết

1543 bài viết

“With great power, comes great responsibility.”

19 bài viết

“THE BEST IS YET TO COME!”

16 bài viết

“Nếu bạn thích một đội bóng, bạn theo dõi mọi trận đấu của họ. Nếu bạn thích bóng đá, bạn đón chờ mọi trận cầu. Và khi bạn yêu bóng đá, hãy viết ra những dòng cảm xúc cho nó.”

5 bài viết

“Call me tifosi...”

67 bài viết

“They ask me who I want to be. I say I want to be happy. They grimace at me, saying I do not understand the question. I shrug my shoulders, replying they do not understand life.”

Trên đường PITCH là gì?

Trên đường Pitch là dự án nội dung Bóng đá định hướng cảm xúc, hoài cổ,chuyên sâu được vận hành bởi Bongda24h.vn

© TRÊN ĐƯỜNG PITCH - BONGDA24H.VN

Trang tin điện tử Bongda24h - Chuyên trang bóng đá hàng đầu tại Việt Nam

Giấy phép thiết lập trang Thông tin điện tử tổng hợp số: 1183/GP-TTĐT cấp ngày 04/04/2016 bởi Sở TT-TT Hà Nội, thay thế giấy phép 258/GP-TTĐT cấp ngày 07/04/2011 bởi Sở TT-TT Hà Nội

Nội dung thông tin hợp tác giữa báo Điện tử Thể thao Việt Nam và công ty Incom

Đơn vị chủ quản: Công ty Cổ phần Truyền thông quốc tế INCOM - Chịu trách nhiệm: Ông Vũ Mạnh Cường

Địa chỉ: Tầng 3 Toà nhà IC, Số 82 Phố Duy Tân, phường Dịch Vọng Hậu, Cầu Giấy, Hà Nội

Tel: (024) 3.784 8888 - Fax: (024) 3.7833699 * Email: bongda24h@incom.vn

Đăng ký nhận Tin hằng ngày