Declan Rice bước ra sân Vitality trong một trạng thái lưng chừng rất Arsenal của giai đoạn này. Vừa đủ khỏe để đá, vừa đủ rủi ro để khiến Arteta phải cân nhắc. Anh chỉ kịp vượt bài kiểm tra thể lực muộn, sau khi Arsenal vừa thắng Aston Villa 4-1 và phía trước là một lịch đấu quá nhiều rủi ro. Không ai dám chắc Rice chịu được bao lâu, càng không ai dám chắc anh có thể chơi đúng nhịp quen thuộc. Nhưng bóng vừa lăn thì mọi sự dè dặt lập tức bị xóa sạch.
Arsenal trở lại Bournemouth trong tâm thế phải ‘đòi lại’ những gì đã mất mùa trước, nên áp lực và sự căng thẳng đã hiện diện ngay từ những phút đầu. Và chính họ tự làm mọi thứ căng thêm, khi Gabriel Magalhães mắc một lỗi chuyền bóng hiếm gặp, trao cho Evanilson cơ hội mở tỉ số quá thuận lợi. Trong cái rét cắt da, gặp Bournemouth đá hừng hực và thoải mái tung hết những gì họ có, một bàn thua từ sai lầm như vậy thường đủ khiến Arsenal của quá khứ dao động tâm lý. Người ta hay thấy họ chậm nhịp đi, chuyền bóng dè dặt hơn và bắt đầu nghĩ nhiều thay vì đá bóng.
![]() |
Arsenal hiện tại không rơi vào trạng thái đó. Họ vẫn triển khai với sự tự tin cần thiết và Declan Rice là chỗ dựa rõ nhất cho sự tự tin ấy. Ở giữa sân, Rice nhận bóng nhanh, xử lý gọn, không ngại va chạm, rồi liên tục mang bóng tiến lên để kéo Arsenal thoát khỏi cảm giác bất ổn, đồng thời đẩy Bournemouth phải lùi lại về phần sân nhà.
Hiệp một diễn ra dồn dập, Bournemouth liên tục đẩy tốc độ lên, Evanilson gây sức ép đều đặn, còn Arsenal vừa phải vá lại sai lầm ban đầu vừa phải giữ cho đội hình không bị giãn. Chỉ cần chậm một nhịp là bị cuốn theo và khi bị cuốn theo thì rất khó lấy lại thế chủ động.
Trong hoàn cảnh ấy, Rice trở thành điểm tựa đúng nghĩa. Anh vừa là lớp chắn đầu tiên che cho hàng thủ, vừa là người cầm bóng tiến lên để kéo đội thoát khỏi thế bị ép và buộc Bournemouth phải lùi xuống. Có thời điểm Semenyo đã nhận thẻ nhưng vẫn kéo người Rice khi anh bứt tốc. Băng ghế huấn luyện Arsenal phản ứng dữ dội, trọng tài không rút thêm thẻ, nhưng tình huống đó nói rất rõ. Khi Rice tăng tốc, Bournemouth không đủ kịp để theo bằng những pha phòng ngự bình thường, họ chỉ còn cách cắt nhịp bằng phạm lỗi.
Gabriel gỡ hòa sửa sai nhưng trận đấu vẫn chưa hề êm xuôi với Pháo Thủ. Họ vẫn đá khá gượng, nhiều pha lên bóng thiếu mượt mà, còn Bournemouth thì vẫn đủ nguy hiểm để khiến CĐV Arsenal phải nín thở trước khi hiệp 1 kết thúc.
Sang hiệp hai, Arsenal thay đổi rõ rệt. Họ giữ bóng chắc hơn, chuyền bóng có ý đồ hơn và đặc biệt là bắt đầu tìm được khoảng trống ở đúng khu vực Rice thường băng lên.
Bàn nâng tỉ số lên 2-1 là lúc Rice từ người giữ nhịp trở thành người quyết định. Gyökeres góp phần ở tình huống lên bóng, Ødegaard đưa bóng vào vị trí thuận lợi, còn Rice kết thúc nhanh gọn qua Petrovic.
Sau đó, khi Saka vào sân, Arsenal chơi sáng hơn hẳn ở những pha phối hợp. Một tình huống kết nối tốt giữa Saka và Ødegaard mở ra cơ hội, bóng được trả ra và Rice ghi bàn thứ hai. Lần này không chỉ chuẩn xác mà còn rất “aura farming”. Anh hôn lên ống kính truyền hình như một lời khẳng định. Rice không chỉ trở lại, anh trở lại để tạo dấu ấn ngay lập tức.
![]() |
Bournemouth không buông xuôi khi Kroupi vào sân rồi tung cú sút xa từ khoảng 25 yard, hạ David Raya và kéo trận đấu trở lại trạng thái căng thẳng ở những phút cuối. Đây thường là đoạn Arsenal hay tự làm khó mình, càng đá càng vội, càng phòng ngự càng rối.
Nhưng lần này họ không sụp đổ. Arsenal giữ được sự bình tĩnh và đứng vững cho đến hết trận. Và trong cách họ giữ được thế trận ấy, Rice vẫn là điểm tựa giúp cả đội giữ cự ly đội hình, giữ nhịp chơi và tránh đưa ra những quyết định sai lầm chỉ vì áp lực đang dồn lên đội mình.
Khán giả Bournemouth còn tức giận khi trọng tài thổi còi mãn cuộc đúng lúc họ vẫn đang dồn lên tấn công. Dù vậy, Arsenal và nhóm CĐV đội khách hẳn chẳng bận tâm.
“Còn Declan nữa, từng giờ với cậu ấy đều quan trọng để có thể đủ điều kiện ra sân hôm nay. Chúng tôi không biết cậu ấy đá được bao lâu. Thế mà cách cậu ấy cạnh tranh, cách cậu ấy chơi, rồi còn ghi hai bàn nữa, tôi thấy thật xuất sắc. Đó là một thông điệp rất lớn cho cả đội.”
![]() |
“Cậu ấy thất vọng lắm vì không được đá với Villa. Cậu ấy rất muốn ra sân, sáng hôm đó cũng thử rồi, nhưng hoàn toàn không có cửa. Cậu ấy muốn tập vào ngày hôm sau cũng không được. Đến phút cuối tôi hỏi, ‘Cậu thấy thế nào?’ Cậu ấy nói, ‘Em chơi tuốt.’ Và cậu ấy cho thấy mình thực sự ở đẳng cấp lớn.
“Declan liên tục nâng cấp lối chơi của mình, liên tục bổ sung thêm vào vai trò của mình trong đội. Tôi không nhìn ra giới hạn nào, vì cậu ấy vẫn có thể cải thiện ở rất nhiều mặt và cậu ấy muốn cải thiện. Cậu ấy là một cầu thủ cực kỳ then chốt với chúng tôi.”, Mikel Arteta không tiếc lời khen ngợi cậu học trò sau trận.
Trận đấu này lý giải khá rõ vì sao Arteta coi Rice là mắt xích quan trọng nhất trong cách Arsenal vận hành. Anh vừa kéo nhịp, vừa đẩy đội tiến lên và quan trọng hơn là anh phát ra thứ tín hiệu mà một ứng viên vô địch cần có, bình tĩnh khi gặp biến cố, lạnh lùng trong những thời khắc quyết định.
Nếu Arsenal thật sự đang thoát khỏi hình ảnh một đội luôn “tiệm cận” và tiến đến phiên bản đội bóng lớn để theo đuổi cuộc đua đến ngày cuối cùng, thì Rice là gương mặt thể hiện rõ nhất sự chuyển dịch đó, chỉ cần cột sống anh ổn là được.



Arsenal
Bournemouth
Declan Rice
