Cesc Fabregas: Thế giới đổi thay nhưng Cesc thì không…

Tác giả Elflaco - Thứ Bảy 04/05/2019 16:28(GMT+7)

Cesc luôn cống hiến những gì tốt nhất mà mình có, với chất bóng đá chẳng thể lẫn vào đâu của riêng anh, ở tất cả các CLB mà chàng trai gốc Catalunya này từng khoác áo.

Thế hệ vàng 1987 La Masia, bộ ba Lionel Messi – Gerard Pique – Cesc Fabregas, từ nhiều năm qua, luôn được coi là những cầu thủ hay nhất trong thời đại của họ. Nhưng ở vào tuổi băm, cụ thể là mùa giải 2018/19 này, trong khi Messi đang chơi thứ bóng đá “san bằng tất cả”, Pique ổn định và hiệu quả đến không ngờ, thì Cesc lại phải đối mặt và trải qua biết bao thăng trầm.
 
Tay trùm mafia Nga Viggo Tarasov, trong siêu phẩm điện ảnh “John Wick” có một câu nói đầy ám ảnh thế này: “Chúng ta không thay đổi. Nhưng thời gian thì luôn đổi thay”. Và Cesc, từ khi còn là một chú nhóc trong thế tài năng 1987 La Masia, sự trưởng thành chóng mặt ở Arsenal, 3 mùa giải trong màu áo Barca, những đỉnh cao và vực sâu tại Chelsea và giờ - thành viên trong đội hình một Monaco chiến đấu vì suất trụ hạng, chính là một điển hình của câu thoại của Tarasov. 
 
Cesc trước sau, trong cả những chiến thắng và chiến bại, qua bao thăng trầm trong sự nghiệp, vẫn luôn là anh. Chỉ thời gian là luôn đổi thay, và trong cái dòng chảy vận động không ngừng ấy, Cesc bỗng dưng trở thành… kẻ bên lề. 
 
Những đổi thay mạnh mẽ về kĩ-chiến thuật trong bóng đá, những năm qua, được đặc tả một cách đầy đủ và sâu sắc ở Cesc. Từ khi Cesc là trung tâm, là trái tim trong đội hình trẻ trung và đầy khao khát của Arsenal giai đoạn 2004-2011, những mùa giải thành-công-một-nửa tại “CLB trong tim” Barcelona, đến màn trình diễn siêu hạng trong năm đầu tiên ở Chelsea, sự suy giảm về vai trò thời Antonio Conte và hầu như mất tích trong cuộc cách mạng Sarri-ball của chiến lược gia người Italia – Maurizio Sarri mùa này, buộc anh phải rời London tới Monaco.
 
Cesc Fabregas gia nhập Monaco từ Chelsea
Thật tàn nhẫn nhưng phải thừa nhận rằng, trong 1 thời đại mà các tiền vệ trung tâm vạm vỡ, năng động, chạy không ngừng và luôn rất nhanh trong việc luân chuyển trái bóng, như De Bruyne, Torreira, Barkley, Kante… được ưa thích, đặc biệt là ở một giải đấu có cường độ cao như Premier League, thì Cesc, một kĩ thuật gia thượng thừa, một mẫu tiền vệ giữa tinh tế nhưng có thói quen điều tiết và xử lý bóng theo một nhịp điệu chậm rãi, đã trở nên lạc lõng với thời cuộc. Cesc không thay đổi, nhưng thời gian thì luôn đổi thay.
 
Ngày rời Chelsea, Cesc nói anh không muốn sắm vai “kẻ chết biết đi” tại Stamford Bridge khi mà Sarri luôn ưu tiên “con trai” Jorginho. Thật cay đắng khi phải nghe những lời như vậy, thốt ra từ 1 trong những tiền vệ từng được coi là biểu tượng hàng đầu của một thời đại Premier League, chỉ vừa mới trở thành quá vãng. 
Wenger, ở cái thời khắc mà ông quyết định đặt vận mệnh Arsenal vào một thanh niên mới lớn như Cesc nói: “chàng trai này là sự kết hợp hoàn hảo giữa Michel (Platini) và Paul (Scholes)”.

Jose Mourinho, trong mùa giải đăng quang Premier League 2014/15 gọi Cesc là “đạo diễn sân cỏ bậc thầy”. Antonio Conte, dù chưa từng coi Cesc là lựa chọn hàng đầu trong 2 mùa giải dẫn dắt Chelsea vẫn luôn coi anh là “người quyết định cục diện trận đấu”. Và Pep Guardiola thì nó về Cesc theo cách đầy hình ảnh thế này: “Khoảnh khắc Cesc có bóng, trong một giây đầu tiên, cậu ấy là cầu thủ đặc biệt nhất thế giới”.
 
 
Những HLV tài danh ấy – 4 nhà vô địch Premier League, cũng là những người từng chinh phục không ít đấu trường với Cesc trong đội hình, chẳng thể nào sai với những nhận xét của họ. Với họ, Cesc luôn đặc biệt. Chỉ là đôi khi, trong thời đại bóng đá này, sự-đặc-biệt-của-riêng-Cesc vẫn chẳng thể nào là đủ.
 
Khi Cesc, ở tuổi chưa đầy 20, với băng thủ quân trên bắp tay trái, dẫn đầu đội ngũ “Pháo thủ” trẻ trung, anh là một biểu tượng lớn. Khi Cesc dứt áo rời Arsenal tái hồi Barca, trong nước mắt, với tình yêu và ngập tràn hoài bão, anh là một biểu tượng lớn. Khi Cesc, với vô số các pha kiến tạo siêu đẳng đưa Chelsea tới đỉnh cao Premier League 2014/15, anh là một biểu tượng lớn. Nhưng bóng đá luôn thay đổi, và ở một câu CLB luôn tấp nập những HLV đến và đi như Chelsea, một người không-thích-đổi-thay như Cesc, anh là một… biểu tượng thất truyền.
Cesc Fabregas: 13 năm ấy, biết bao nhiêu tình
Cesc luôn cống hiến những gì tốt nhất mà mình có, với chất bóng đá chẳng thể lẫn vào đâu của riêng anh, ở tất cả các CLB mà chàng trai gốc Catalunya này từng khoác áo. Nhưng có một cảm giác thật khó mô tả thành lời rằng, Cecs dường như luôn thiếu một chút để trở thành huyền thoại của bất kì CLB nào. Nhưng với 350 trận tại Premier League, với số pha kiến tạo thành bàn nhiều thứ 2 trong lịch sử giải đấu, Cesc hẳn nhiên sẽ được người nhớ tới như là một huyền thoại của bóng đá Anh.
 
Như Cesc luôn nhận xét về bản thân mình thế này: “Tôi không là người nhanh nhất, chẳng thể nào là người mạnh nhất, cũng không phải mẫu cầu thủ đa năng và linh hoạt nhất. Nhưng tôi tự hào vì đã làm tốt công việc của mình, theo cách của riêng tôi. Thế là đủ”.
 
Phải rồi, dù Cesc hôm nay sẽ đón sinh nhật tuổi 32 của mình tại Monaco, nơi cách xa London gần 1500km, thì di sản bóng đá mà anh để lại Premier League, là thứ chẳng thể nào có thể phủ nhận được. Dù thời gian có đổi thay…
 
EL FLACO (TTVN)
 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Bradley Barcola chính là cứu cánh cho Liverpool của Andoni Iraola

Có lẽ việc thay thế Salah vốn dĩ chưa bao giờ là chuyện đơn giản. Cách Liverpool hoạt động trên thị trường chuyển nhượng mùa hè này càng cho thấy điều đó. Ngay từ thời điểm tại Leeds tháng 12/2025, khi ngôi sao người Ai Cập nói rằng mình đã bị “ném xuống gầm xe buýt” và cáo buộc CLB không giữ lời hứa, Liverpool thực tế đã nhận được lời cảnh báo đủ sớm để chuẩn bị người kế nhiệm. 

Lionel Messi và tháng nghiệt ngã nhất sự nghiệp của anh

Những tán cây sycamore nghiêng ngả trong gió, hàng rào mắt cáo rung lên lạch cạch. Một ngày tháng Bảy lạnh giá ở Arroyo Seco, giữa mùa đông Argentina, luồng gió từ sông Paraná thổi qua khiến những khán giả ngồi trên khán đài sân Antonio Di Giacomo phải co ro trong cái rét. Dưới sân là một trận đấu thuộc hạng tư bóng đá Argentina.

Man City và khoảng trống khổng lồ Rodri để lại

Người ta đang nói rất nhiều về việc Real Madrid có thể phải trả giá đắt vì để hụt Rodri vào tay Barcelona trong mùa hè này. Sự xuất hiện của chủ nhân danh hiệu Quả bóng vàng World Cup 2026 biến Barcelona trở thành một phiên bản thu nhỏ của đội tuyển Tây Ban Nha, đồng thời khiến cán cân quyền lực tại La Liga tiếp tục nghiêng mạnh về phía đội bóng xứ Catalonia. Nhưng Real Madrid không phải đội bóng duy nhất chịu ảnh hưởng bởi sự xuất hiện của Rodri tại Camp Nou.

Rayan Cherki: Nét lãng mạn giữa buổi giao thời của Man City

Giữa buổi giao thời tại Manchester City, Rayan Cherki đang trình diễn thứ bóng đá vừa mềm mại vừa ngang tàng, khi một nhịp chạm có thể xé toạc cấu trúc phòng ngự đối phương và một khoảnh khắc ngẫu hứng có thể làm đổi hướng cả trận đấu.

Nếu Atletico Madrid vẫn chỉ là "trạm trung chuyển", thì chúng ta đã quá hẹp hòi khi nói về một CLB lớn

Mỗi lần một cầu thủ hàng đầu của Atlético Madrid được liên hệ với Barcelona, Real Madrid hay một đội bóng giàu có ở Premier League, một cách diễn giải quen thuộc lại xuất hiện. Atlético chỉ là nơi đủ tốt để một cầu thủ chứng minh năng lực, nhưng chưa phải nơi đủ tầm vóc để anh ta ở lại. Câu chuyện Julián Álvarez trong mùa hè 2026 chỉ là phiên bản mới nhất của một quan niệm đã tồn tại từ rất lâu.

Trent Alexander-Arnold: Khi người con Liverpool rời đi, cả một hệ thống cũng phải xây lại

Với một bộ phận CĐV Liverpool, điều khiến họ khó chấp nhận nhất nằm ở chính con người mà Trent từng đại diện tại Anfield. Trent sinh ra ở Liverpool, gia nhập học viện CLB từ năm 6 tuổi rồi vươn mình thành một trong những hậu vệ phải đặc biệt nhất bóng đá hiện đại. Anh cùng Liverpool giành Premier League, Champions League và gần như mọi danh hiệu lớn ở cấp CLB. Nhưng quan trọng hơn cả, Trent là một “Scouser” đứng trên sân đại diện cho thành phố của mình.

Premier league cuối cùng cũng "giác ngộ": Đối với một thủ môn quan trọng nhất vẫn là khả năng cứu thua

Một trong những bài học quan trọng nhất được đúc kết từ các mùa giải Premier League gần đây lại là một điều quá đỗi cơ bản đến mức đáng lẽ chẳng cần phải nói thẳng ra: Nếu muốn tránh cảnh xuống hạng, tốt nhất là bạn nên có một thủ môn biết cách ngăn quả bóng đi vào lưới.

Sự tàn nhẫn của Mikel Arteta biến Arsenal thành nhà vô địch

Có một lập luận đang ngày càng trở nên rõ ràng ở Arsenal. Thứ đưa đội bóng này tiến lên không phải một cá nhân nào, mà là sự tàn nhẫn của Mikel Arteta. Nghe có vẻ khắc nghiệt, thậm chí lạnh lùng, nhưng đó lại có thể là phẩm chất quan trọng nhất giúp Arsenal chuyển mình.