Câu chuyện đặc biệt về bức ảnh "định mệnh" của Lionel Messi và Lamine Yamal 19 năm về trước

Tác giả Queen - Thứ Sáu 17/07/2026 21:54(GMT+7)

Nhiếp ảnh gia Joan Monfort chia sẻ với The Athletic: "Đó là một buổi chụp rất khó. Có thể nói tôi đã phải đổ không biết bao nhiêu mồ hôi mới thực hiện được bức ảnh ấy."

 

"Đến tận bây giờ Lionel Messi vẫn là một người khá rụt rè. Hồi mới bắt đầu sự nghiệp, cậu ấy còn ngại ngùng hơn nhiều. Và rồi Messi được đặt vào tình huống phải chụp ảnh cùng một em bé nhỏ xíu đang ngồi trong chiếc bồn nhựa đầy nước.

"Lúc đầu, gần như không có bất kỳ sự tương tác nào giữa họ. Mọi thứ đều khá gượng gạo. Nhưng rồi từng chút một, mọi chuyện trở nên tự nhiên hơn... và cuối cùng, chúng tôi đã có được một bức ảnh thật tuyệt vời."'

Tháng 12/2007, Joan Monfort đã chụp một bức ảnh đặc biệt: Lionel Messi khi ấy mới 20 tuổi, chỉ hơn ba năm sau màn ra mắt đội một Barcelona, bên cạnh một cậu bé Lamine Yamal mới 5 tháng tuổi.

Bức ảnh sau đó được đăng trong cuốn lịch từ thiện năm 2008 do Quỹ Barcelona và tờ Diario Sport thực hiện. Toàn bộ số tiền thu được được quyên góp cho UNICEF cùng nhiều tổ chức từ thiện khác tại Catalonia.

Đây là một phần của chương trình thường niên khi các cầu thủ Barcelona chụp ảnh cùng trẻ em. Hàng trăm gia đình đã tham gia, và phần lớn những bức ảnh ấy dần chìm vào quên lãng, chỉ còn là ký ức quý giá của những người có mặt ngày hôm đó.

Thế nhưng, số phận đã sắp đặt để Lamine Yamal, ngôi sao tương lai của Barcelona, lại được ghép cặp với Lionel Messi, người sau này giành tới 8 Quả bóng Vàng.

 

Giờ đây, họ chuẩn bị gặp nhau trong trận chung kết World Cup tại sân MetLife, cũng là lần đầu tiên Messi và Yamal đối đầu nhau trên sân cỏ, khi Argentina chạm trán Tây Ban Nha.

Bức ảnh nổi tiếng trong chiếc chậu tắm, cùng nhiều khoảnh khắc khác của buổi chụp hình – như cảnh Messi bế Yamal trong chiếc khăn tắm hay mẹ của Yamal, Sheila Ebana, tắm cho con trai – chỉ thực sự được công chúng biết đến vào kỳ EURO 2024, sau khi cha của Yamal, Mounir Nasraoui, chia sẻ chúng lên mạng xã hội.

 Chia sẻ với The Athletic vào tháng 7/2024, nhiếp ảnh gia Joan Monfort nói:

"Đó là một điều thật khó tin. Vào thời điểm ấy, không ai có thể tưởng tượng cậu bé này rồi sẽ trở thành Lamine Yamal của ngày hôm nay. Và cũng chẳng ai biết Messi sẽ vươn tới tầm vóc mà cậu ấy đã đạt được."

"Đó là năm 2007. Khi ấy, Messi mới chỉ đang ở những năm đầu khoác áo Barcelona. Đôi khi, số phận có cách sắp đặt rất kỳ diệu."

Thời điểm buổi chụp diễn ra vào tháng 12/2007, Messi đã có trong tay 2 chức vô địch La Liga và 1 Champions League. Tuy nhiên, anh vẫn chỉ được xem là một tài năng trẻ đang vươn mình trong đội hình Barcelona đầy rẫy những huyền thoại như Ronaldinho, Samuel Eto'o, Xavi, Andrés Iniesta, Carles Puyol và Thierry Henry.

 

Joan Monfort nhớ lại:

"Ban tổ chức đưa cho tôi danh sách gồm 12 cầu thủ, mỗi người phụ trách một tháng trong bộ lịch."

"Nhiều cầu thủ thường bước vào và nói: 'Làm nhanh nhé, tôi đang vội. Chúng ta chụp gì đây?'. Nhưng với những bức ảnh như thế, bạn không thể vội vàng."

"Không khí ban đầu thường khá gượng gạo, nhất là khi bạn cần tạo ra sự tương tác giữa hai người hoàn toàn xa lạ. Một bên là cậu bé mới vài tháng tuổi, bên kia là một chàng trai 20 tuổi. Điều đó không hề dễ. Nhưng cuối cùng, mọi thứ diễn ra rất tốt."

Monfort cho biết mẹ của Lamine Yamal, Sheila Ebana, đóng vai trò vô cùng quan trọng trong buổi chụp.

"Chị ấy giúp rất nhiều. Sự hiện diện của người mẹ là điều không thể thiếu để em bé cảm thấy an toàn và không quá lạ lẫm. Mục tiêu của chúng tôi là tạo nên một bức ảnh thật dịu dàng, gần gũi và đầy yêu thương."

Sau mỗi buổi chụp, Monfort luôn cố gắng gửi lại ảnh cho các gia đình như một món quà lưu niệm. Với gia đình Yamal, điều đó càng có ý nghĩa hơn khi mẹ cậu đã đưa con trai vượt quãng đường gần 40 km từ Mataró đến sân Camp Nou chỉ để tham gia buổi chụp hình.

"Tôi luôn muốn tặng họ một bức ảnh. Điều đó khiến các gia đình hạnh phúc lắm. Có thể cầu thủ không quá để tâm, nhưng với cha mẹ của những đứa trẻ thì đó là một kỷ niệm vô giá."

"Họ sống cách Barcelona khoảng 40 km. Không phải ai cũng sẵn sàng đưa một em bé còn rất nhỏ đi xa như vậy. Họ phải di chuyển, rồi chờ cầu thủ đến, chờ mọi thứ được chuẩn bị xong."

Khoảng 6 năm rưỡi sau, chính Lamine Yamal lại bắt đầu hành trình quen thuộc từ Mataró đến Barcelona, lần này là để tập luyện sau khi gia nhập La Masia vào năm 2014.

Kể từ đó, sự phát triển của Yamal diễn ra với tốc độ đáng kinh ngạc. Anh ra mắt La Liga khi mới 15 tuổi vào tháng 4/2023, có trận đầu tiên cho đội tuyển Tây Ban Nha ở tuổi 16, góp công lớn giúp La Roja vô địch EURO 2024 và giờ đây đã trở thành ngôi sao sáng nhất của Tây Ban Nha trên hành trình tiến vào chung kết World Cup 2026.

Ở cấp CLB, Lamine Yamal hiện khoác chiếc áo số 10 huyền thoại mà Lionel Messi từng mặc tại Barcelona. Anh cũng được xem là người kế thừa gần nhất di sản mà siêu sao người Argentina để lại sau 21 năm gắn bó với xứ Catalonia, kể từ khi gia nhập La Masia ở tuổi 13 vào tháng 9/2000.

Joan Monfort chia sẻ:

"Đây đúng là một câu chuyện có xác suất xảy ra chỉ như một trên một triệu. Thật khó tin khi mọi thứ lại trùng hợp đến vậy."

"Ngày nay, những câu chuyện như thế xuất hiện nhiều hơn vì ai cũng có điện thoại để lưu giữ và chia sẻ hình ảnh. Nhưng nó khiến tôi nhớ đến bức ảnh nổi tiếng của Pep Guardiola khi còn nhỏ đứng vỗ tay chào đón Terry Venables được các cầu thủ Barcelona tung hô. Khi Venables qua đời vào năm 2023, chính Pep đã đăng lại bức ảnh ấy."

 

Bức ảnh nổi tiếng của Pep Guardiola được chụp vào tháng 4/1986, khi ông mới 15 tuổi, vẫn còn là học viên của La Masia và làm công việc nhặt bóng cho Barcelona. Sau này, Guardiola trở thành huyền thoại của CLB trên cả cương vị cầu thủ lẫn HLV.

Trong bức ảnh ấy, cậu bé Pep đang vỗ tay khi HLV người Anh Terry Venables được hai cầu thủ Paco Clos và Migueli nâng lên vai để ăn mừng. Khi đó, Barcelona vừa tạo nên màn lội ngược dòng không tưởng trước IFK Gothenburg ở bán kết Cúp C1 châu Âu. Thua 0-3 ở lượt đi, Barca thắng lại 3-0 ở lượt về rồi giành vé vào chung kết sau loạt luân lưu.

Còn Joan Monfort, người chụp bức ảnh Messi tắm cho Lamine Yamal năm nào, vẫn tiếp tục theo đuổi công việc nhiếp ảnh. Hiện ông làm việc tự do cho tờ Diario AS, Agence France-Presse (AFP) và nhiều khách hàng khác.

Monfort kể rằng ông hoàn toàn bất ngờ khi bức ảnh năm xưa bất ngờ lan truyền khắp thế giới trong kỳ EURO 2024.

"Một đồng nghiệp cũ ở Diario Sport gọi cho tôi và hỏi: 'Đây có phải ảnh của cậu không?'. Tôi trả lời là đúng. Anh ấy gửi bức ảnh cho tôi, còn tôi thì hỏi: 'Đứa bé này là ai vậy?'. Anh ấy bật cười và nói: 'Lamine... Lamine Yamal đấy!'"

 

Chính cha của Yamal là người đã đăng lại bức ảnh lên mạng xã hội, và ngay cả những người từng làm ở Diario Sport cũng không nhận ra điều đó cho đến khi câu chuyện bùng nổ.

"Tôi đã chụp hàng nghìn, hàng vạn bức ảnh trong đời. Phần lớn rồi sẽ bị lãng quên, nhưng có những bức sẽ còn sống mãi."

"Đây là bức ảnh nổi tiếng nhất mà tôi từng chụp, vượt xa tất cả những bức còn lại. Đến World Cup lần này, mọi người vẫn tiếp tục nhắc về nó. Nếu Lamine tiếp tục phát triển như hiện tại, bức ảnh ấy sẽ còn mang giá trị lịch sử lớn hơn nữa."

"Khả năng để tất cả những điều này xảy ra giống như trúng xổ số vậy. Dù tiếc là nó không giúp tôi giàu lên suốt đời." – Monfort cười.

"Tôi chỉ đơn giản là rất hạnh phúc vì mình đã có mặt ở khoảnh khắc ấy. Đặc biệt trong bóng đá hiện đại, nơi mọi thứ ngày càng xoay quanh tiền bạc và quyền lực, câu chuyện này khiến tôi cảm thấy bóng đá vẫn còn những điều thật đẹp."

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Nếu Atletico Madrid vẫn chỉ là "trạm trung chuyển", thì chúng ta đã quá hẹp hòi khi nói về một CLB lớn

Mỗi lần một cầu thủ hàng đầu của Atlético Madrid được liên hệ với Barcelona, Real Madrid hay một đội bóng giàu có ở Premier League, một cách diễn giải quen thuộc lại xuất hiện. Atlético chỉ là nơi đủ tốt để một cầu thủ chứng minh năng lực, nhưng chưa phải nơi đủ tầm vóc để anh ta ở lại. Câu chuyện Julián Álvarez trong mùa hè 2026 chỉ là phiên bản mới nhất của một quan niệm đã tồn tại từ rất lâu.

Trent Alexander-Arnold: Khi người con Liverpool rời đi, cả một hệ thống cũng phải xây lại

Với một bộ phận CĐV Liverpool, điều khiến họ khó chấp nhận nhất nằm ở chính con người mà Trent từng đại diện tại Anfield. Trent sinh ra ở Liverpool, gia nhập học viện CLB từ năm 6 tuổi rồi vươn mình thành một trong những hậu vệ phải đặc biệt nhất bóng đá hiện đại. Anh cùng Liverpool giành Premier League, Champions League và gần như mọi danh hiệu lớn ở cấp CLB. Nhưng quan trọng hơn cả, Trent là một “Scouser” đứng trên sân đại diện cho thành phố của mình.

Premier league cuối cùng cũng "giác ngộ": Đối với một thủ môn quan trọng nhất vẫn là khả năng cứu thua

Một trong những bài học quan trọng nhất được đúc kết từ các mùa giải Premier League gần đây lại là một điều quá đỗi cơ bản đến mức đáng lẽ chẳng cần phải nói thẳng ra: Nếu muốn tránh cảnh xuống hạng, tốt nhất là bạn nên có một thủ môn biết cách ngăn quả bóng đi vào lưới.

Sự tàn nhẫn của Mikel Arteta biến Arsenal thành nhà vô địch

Có một lập luận đang ngày càng trở nên rõ ràng ở Arsenal. Thứ đưa đội bóng này tiến lên không phải một cá nhân nào, mà là sự tàn nhẫn của Mikel Arteta. Nghe có vẻ khắc nghiệt, thậm chí lạnh lùng, nhưng đó lại có thể là phẩm chất quan trọng nhất giúp Arsenal chuyển mình.

Raphinha xé màn đêm, Barca mở đại tiệc

Barcelona đã bắt đầu hành trình bảo vệ ngôi vương La Liga bằng chuyến làm khách đến sân Manuel Martinez Valero của Elche. Trước đối thủ chiếu dưới, đội bóng xứ Catalunya kiểm soát phần lớn diễn biến, tạo ra sự khác biệt bằng cường độ, tốc độ, khả năng tăng nhịp đúng thời điểm, và giành chiến thắng theo kiểu “bàn tay nhỏ”.

Unai Emery và nghệ thuật tìm kiếm sự tĩnh lặng từ thói quen chơi cờ vua

Thay vì lựa chọn những quán bar sôi động hay những vũ trường ồn ào, Unai Emery thường mở ứng dụng cờ vua trên điện thoại để “giải trí” với những đối thủ xa lạ. Với nhà cầm quân người Tây Ban Nha, đây không chỉ là một hình thức thư giãn mà còn giúp ông rèn luyện sự tập trung, tư duy logic cũng như tinh thần kỷ luật để áp dụng vào môi trường bóng đá đỉnh cao.

Trent Alexander-Arnold: "Liverpool sẽ luôn là nhà của tôi"

Hậu vệ người Anh thừa nhận anh đã phải đối mặt với những lời lăng mạ, đe dọa trên mạng, chịu những tiếng la ó khi trở lại Anfield và đau lòng khi bức tranh tường tôn vinh mình bị phá hoại. Dù vậy, sau tất cả, Trent khẳng định tình yêu dành cho đội bóng thời thơ ấu chưa bao giờ thay đổi: anh vẫn xem mọi trận đấu của Liverpool và luôn coi thành phố này là nhà.