Ngay từ những chữ cái in sau lưng áo, Bruno Fernandes và Enzo Fernandez đã có khá nhiều điểm chung. Giờ đây, hai tiền vệ ấy còn cùng sống trong một thành phố và sẽ lần đầu đối đầu nhau ở derby Manchester vào Chủ nhật.
Cả hai đều là những nhà sáng tạo có cá tính mạnh, với cách thể hiện cảm xúc trên sân dễ chia rẽ ý kiến. Kể từ khi Fernandez ra mắt Premier League trong màu áo Chelsea vào tháng 2/2023, không cầu thủ nào nhận nhiều thẻ vàng vì phản ứng với trọng tài hơn con số 11 của anh. Bruno Fernandes cũng nổi tiếng với việc liên tục gây sức ép lên trọng tài và đã tự khiến mình nhận sáu thẻ vàng vì lỗi tương tự trong cùng giai đoạn. Điều đó phần nào phản ánh tính cạnh tranh rất cao của cả hai, những người dường như cần một chút ma sát cảm xúc để kích hoạt sự sáng tạo. Nhưng khi vào đúng nhịp, rất ít tiền vệ có thể tái hiện kiểu kiến tạo toàn diện và giàu năng lượng như họ.
Fernandes lập kỷ lục kiến tạo trong một mùa Premier League với 21 đường chuyền thành bàn ở mùa trước và rõ ràng vượt trội hơn về khả năng tạo cơ hội. Kể từ đầu mùa 2024/25, tuyển thủ Bồ Đào Nha đã tạo ra 235 cơ hội tại giải, nhiều nhất Premier League, trong khi Fernandez đứng thứ hai với 147. Tuy nhiên, nếu tính theo mỗi 90 phút, tiền vệ Argentina chỉ đứng thứ 18. Dù vậy, số cơ hội và kiến tạo chỉ ghi nhận đường chuyền cuối cùng. Nếu bỏ qua những con số thuộc về end product, tức hiệu quả ở pha xử lý cuối cùng, cách hai cầu thủ tạo ra nguy hiểm trên toàn mặt sân lại có nhiều nét tương đồng.
Cả Fernandes lẫn Fernandez đều sở hữu tầm nhìn và chất lượng kỹ thuật để thực hiện số lượng lớn những đường chuyền xuyên tuyến, hay line-breaking passes. Đây là những đường chuyền đưa bóng vượt qua một lớp cầu thủ đối phương, có thể là tuyến tiền đạo, tiền vệ hoặc hàng phòng ngự. Điểm đáng chú ý ở cả hai nằm ở phạm vi thực hiện: họ không chỉ đưa bóng vào khoảng trống sau lưng hàng tiền vệ đối phương mà còn thường xuyên xuyên qua tuyến cuối để giải phóng những cầu thủ băng xuống phía sau hàng thủ. Mùa trước, Fernandes thực hiện 59 đường chuyền xuyên qua hàng phòng ngự, nhiều nhất Premier League; Fernandez đứng thứ ba với 55.
Từ góc nhìn Manchester City, vị trí của Elliot Anderson trong nhóm dữ liệu này cũng rất đáng chú ý. Enzo Maresca dự định sử dụng Anderson như một số 6 lùi sâu, trong khi mùa trước không tiền vệ nào hoàn thành nhiều đường chuyền xuyên qua tuyến tiền vệ đối phương hơn anh. Điều đó mở ra một cấu trúc khá lý tưởng: Anderson có thể đưa bóng tới Fernandez ở những vị trí cao hơn, rồi tiền vệ Argentina tiếp tục tung ra các đường chuyền “xỏ kim” qua hàng thủ cho Erling Haaland băng xuống.
Fernandes thì khác. Mùa trước, anh gần như phải gánh toàn bộ trách nhiệm sáng tạo của Manchester United trên mọi khu vực sân. Anh thực hiện 131 đường chuyền xuyên tuyến ngay trong phần sân nhà, nhiều hơn Fernandez tới 47. Trong phần sân đối phương, khoảng cách chỉ còn tám đường chuyền. Fernandez vẫn có phạm vi hoạt động rất rộng, nhưng anh có thể tập trung nhiều hơn vào khu vực half-space bên trái, tức khoảng không gian giữa biên và trung lộ, nơi anh ưa thích. Từ khu vực trung tâm giống vị trí số 10, không cầu thủ nào thực hiện nhiều đường chuyền xuyên tuyến hơn 21 lần của Fernandez.
Tốc độ suy nghĩ và ra quyết định là lý do cả hai có thể liên tục tìm thấy đồng đội giữa các tuyến trước khi hậu vệ kịp khép khoảng trống. Tuy nhiên, Fernandes thường chơi theo cách gấp gáp và mạo hiểm hơn. Theo dữ liệu theo dõi của SkillCorner, anh thực hiện 712 đường chuyền một chạm mùa trước, nhiều hơn bất kỳ cầu thủ Premier League nào ít nhất 100 lần. Fernandez đứng thứ sáu với 514. Khẩu vị rủi ro ấy cũng là khác biệt lớn nhất giữa hai người và đồng thời giải thích tại sao họ lại phù hợp với hai đội bóng hiện tại.
Fernandes hoàn thành khoảng 70% số đường chuyền một chạm, còn Fernandez đạt 76%. Đổi lại, đội trưởng Manchester United phải gánh khối lượng sáng tạo lớn hơn rất nhiều và được yêu cầu chấp nhận nhiều rủi ro hơn. Fernandez, sau khi tái hợp Maresca tại City, quen thuộc hơn với thứ bóng đá kiểm soát và thiên về giữ cấu trúc. Cách sáng tạo có phần tiết chế hơn của anh vì thế phù hợp với một đội muốn kiểm soát trận đấu thay vì liên tục biến mọi tình huống thành một cuộc tấn công tốc độ cao.
Sự tương phản ấy khiến Fernandes dễ gây chú ý hơn khi có bóng, nhưng khả năng sáng tạo của Fernandez không thể được đo đầy đủ chỉ qua những hành động trực tiếp với trái bóng. Rất ít cầu thủ thực hiện nhiều pha chạy không bóng gây rối cấu trúc đối phương như tiền vệ Argentina. Một cách để đo giá trị của những pha di chuyển đó là chỉ số expected threat (xT), tức mức độ nguy hiểm kỳ vọng. Nói đơn giản, chỉ số này ước tính khả năng một tình huống sẽ dẫn tới cú sút trong khoảng 10 giây tiếp theo, dựa trên vị trí trái bóng, đồng đội và khoảng cách tới các hậu vệ.
Mùa trước, tổng xT của Chelsea tăng 41,7 sau những pha dẫn bóng của Fernandez khi đội có quyền kiểm soát, cao nhất trong số bất kỳ cầu thủ Premier League nào. Cody Gakpo của Liverpool đứng thứ hai với 37,2. Nếu tính theo mỗi 90 phút, hai người ngang nhau và chỉ xếp sau Phil Foden. Điều đó không có nghĩa riêng những pha chạy của Fernandez tự tạo ra toàn bộ mức nguy hiểm ấy, bởi xT được tính từ nhiều yếu tố khác nhau, nhưng con số dẫn đầu giải vẫn cho thấy các pha di chuyển của anh thường xuyên gắn với những tình huống nguy hiểm.
Fernandes thấp hơn đáng kể ở mức 25,5 xT, phản ánh việc những pha xâm nhập vòng cấm không phải trọng tâm lớn trong cách chơi của anh. Fernandes thường đứng thấp hơn và tìm cách tung ra các đường chuyền mạo hiểm cho đồng đội chạy phía sau hàng thủ. Fernandez thì chủ động xâm nhập vòng cấm nhiều hơn, dù hiệu suất ghi bàn chưa thực sự tương xứng. Kể từ khi gia nhập Chelsea, anh mới ghi năm bàn từ bóng sống tại Premier League, ít hơn Fernandes ba bàn trong cùng khoảng thời gian. Tuy nhiên, những pha chạy của Fernandez thường kéo hậu vệ khỏi vị trí và mở ra không gian cho những cầu thủ tấn công khác, nổi bật nhất trước đây là Cole Palmer.
Bên ngoài thế giới đầy tính toán của những đường chuyền xuyên tuyến, xT hay các pha chạy không bóng, hai cầu thủ còn chia sẻ một phẩm chất khó đo đếm hơn: tinh thần không chịu lùi bước. Cả hai chơi bóng với cảm xúc rất lớn, liên tục thúc giục đồng đội và gần như không bao giờ chấp nhận sự yên ả trên sân. Với nhiều cầu thủ, bầu không khí căng thẳng và ồn ào của derby Manchester có thể khiến họ co lại. Với Fernandes và Fernandez, điều đó có lẽ chỉ khiến ngọn lửa cạnh tranh bùng lên mạnh hơn.
Có thể chờ đợi một màn trình diễn quyết liệt, thậm chí nóng nảy, từ cả hai, với những cử chỉ liên tục, những lời thúc giục và tất cả sự căng thẳng vốn là một phần bản sắc của trận derby này. Nhưng phía sau lớp kịch tính cảm xúc ấy vẫn sẽ là câu chuyện thuần túy về bóng đá: hai tiền vệ có rất nhiều điểm giống nhau, từ khả năng xuyên tuyến, tốc độ xử lý cho tới tinh thần thi đấu, nhưng lại khác biệt rõ rệt trong cách chấp nhận rủi ro và cách tạo ra nguy hiểm.
Bruno Fernandes và Enzo Fernandez vẫn là hai phiên bản rất khác nhau của cùng một kiểu tiền vệ sáng tạo và chính điều đó khiến lần đầu họ đối đầu ở derby Manchester trở nên đặc biệt.
(Theo The Athletic)