Atletico Madrid: Từ “con mồi” thành nỗi ám ảnh của Mourinho

Tác giả bu3hlinh - Chủ Nhật 20/09/2026 18:53(GMT+7)

Zalo

12 năm sau lần đối đầu gần nhất, José Mourinho lại gặp Atletico Madrid. Lần này, bối cảnh đã khác hoàn toàn: một sân vận động mà HLV người Bồ Đào Nha chưa từng trải nghiệm, một Atletico đã thay đổi vị thế và cán cân đối đầu cũng không còn giống thời Mourinho mới đặt chân tới Tây Ban Nha.

at1
Jose Mourinho dẫn dắt Chelsea đối đầu với Atlético của Simeone năm 2014 (Ảnh: Getty Images)

Ở tuổi 63, chẳng ai cần giải thích cho Mourinho derby Madrid là gì hay Atletico có ý nghĩa thế nào với Real Madrid. Lần đầu ông bước vào một trận đấu kiểu này là tháng 11/2010, thời điểm Metropolitano còn chưa tồn tại, Diego Simeone chưa ngồi trên ghế huấn luyện Atletico và Koke cũng chưa trở thành một trong những biểu tượng của đội bóng áo đỏ trắng. Trong số những nhân vật xuất hiện ở cuộc đối đầu đầu tiên cách đây 16 năm, Mourinho là người hiếm hoi vẫn trở lại với vai trò trung tâm. Sami Khedira, khi ấy đá chính cho Real, giờ đã đứng phía sau hậu trường trong vai trò trợ lý.

Lịch sử đối đầu giữa Mourinho và Atletico cũng thay đổi rất rõ theo thời gian. Những lần gặp đầu tiên gần như là các cuộc dạo chơi với nhà cầm quân người Bồ Đào Nha, dù ở Bernabéu hay Vicente Calderón. Mourinho thắng liên tiếp tám trận, trước khi mọi thứ bất ngờ đảo chiều. Trận chung kết Cúp Nhà vua năm 2013 tại Bernabéu trở thành một bước ngoặt lớn khi Atletico đánh bại Real, chấm dứt 14 năm không thắng đối thủ cùng thành phố. Một năm sau, Mourinho tiếp tục nếm trải thất bại đau đớn khi Chelsea của ông bị Atletico loại ở bán kết Champions League. Có thể nói, trong quãng thời gian dài hai bên không gặp nhau, Mourinho chẳng có nhiều lý do để nhớ Atletico, còn Atletico thì ngược lại. Đối thủ từng là cơn ác mộng của họ dần trở thành chiếc bệ phóng cho một thời kỳ mới.

Cuối tuần này, Mourinho sẽ lại thêm một sân vận động mới vào danh sách những nơi từng làm khách. Các trận derby trên sân Atletico trong nhiệm kỳ đầu của ông tại Real đều diễn ra ở Vicente Calderón. Sau trận derby đầu tiên tại Bernabéu với chiến thắng 2-0, khi Quique Sánchez Flores còn dẫn dắt Atletico, Mourinho tiếp tục thắng 3-1 ở lượt đi tứ kết Cúp Nhà vua. Phải đến lần chạm trán thứ ba, ông mới lần đầu bước vào lãnh địa của đối thủ.

Atletico Madrid Từ “con mồi” thành nỗi ám ảnh của Mourinho 1
Cái bắt tay giữa Mourinho và Quique Sánchez Flores (Ảnh: DOMINIQUE FAGET/AFP via Getty Images)

Real thắng trận lượt về đó 1-0. Trên ghế dự bị Atletico hôm ấy có một cầu thủ trẻ mang áo số 32, thường xuyên lên xuống giữa đội B và đội một. Koke không được sử dụng, nhưng nhiều năm sau, anh đã trở thành một phần lịch sử của Atletico và giờ lại chuẩn bị đối đầu Mourinho trong một vai trò hoàn toàn khác.

Vicente Calderón từng gần như là sân nhà thứ hai của Mourinho. Ông thắng bốn lần tại đây, trong đó có chiến thắng 4-1 ở mùa Real vô địch La Liga. Real của Mourinho cũng vượt qua Atletico tại Cúp Nhà vua ở mùa giải sau đó họ đánh bại Barcelona trong trận chung kết tại Mestalla. Nếu chỉ xét kết quả, những ký ức của Mourinho bên bờ Manzanares phần lớn đều rất đẹp.

Nhưng bên ngoài bảng tỷ số lại là một câu chuyện khác.

Mối quan hệ giữa Mourinho với khán đài Atletico, cầu thủ, ban huấn luyện và lãnh đạo đối phương chưa bao giờ thực sự êm đẹp. Căng thẳng nổi tiếng nhất xảy ra với Germán “Mono” Burgos, trợ lý của Simeone. Trong một trận đấu tháng 12/2012, giữa bầu không khí căng thẳng quen thuộc của derby, Burgos tiến tới Mourinho và đe dọa thẳng thừng:

“Tôi không phải Tito [Vilanova], tôi sẽ bẻ đầu ông!”

Atletico Madrid Từ “con mồi” thành nỗi ám ảnh của Mourinho 2
Germán “Mono” Burgos, trợ lý của Simeone doạ xử Mourinho trên sân

Đó là lời nhắc tới vụ Mourinho từng chọc vào mắt Tito Vilanova trong một trận El Clásico, hình ảnh gây chấn động bóng đá Tây Ban Nha thời điểm ấy. Mourinho cũng chẳng tìm cách xoa dịu tình hình. Vài ngày sau, khi được hỏi về Burgos trong phòng họp báo, ông đáp lại đầy mỉa mai:

“Ai cơ, ‘Mono’ Burgos là ai?”

Những cuộc khẩu chiến kiểu ấy khiến Mourinho thường xuyên trở thành mục tiêu của khán đài Atletico. Trong những lần cuối xuất hiện ở lãnh địa đối thủ, ông thậm chí từng phải nghe tiếng hô “Mourinho, chết đi”, đặc biệt sau khi công khai phàn nàn về sự “dễ dãi của trọng tài” dành cho Atletico.

Lần gần nhất Mourinho gặp đội bóng áo đỏ trắng là khi ông dẫn dắt Chelsea ở bán kết Champions League 2013/14. Fernando Torres và César Azpilicueta đứng về phía Mourinho, trong khi Atletico khi ấy có Thibaut Courtois trong khung thành, Gabi chỉ huy tuyến giữa và Koke đã trở thành trụ cột. Trận lượt đi tại Madrid kết thúc 0-0 và khiến Mourinho thể hiện rõ sự khó chịu. Nhưng tới Stamford Bridge, mọi thứ còn tệ hơn: Chelsea vượt lên trước rồi bị Atletico ngược dòng thắng 3-1. Đó cũng là lần cuối Mourinho chạm trán Atletico cho tới hiện tại.

Atletico Madrid Từ “con mồi” thành nỗi ám ảnh của Mourinho 3
Fernando Torres không ăn mừng khi chọc thủng lưới Atlético Madrid (Ảnh: Bleacher Report)

Trước đó một năm, chính Atletico của Simeone đã tạo nên một trong những bước ngoặt lớn nhất lịch sử hiện đại của CLB ngay trên sân Real Madrid, trong trận đấu cuối cùng của Mourinho trên ghế huấn luyện đội bóng áo trắng. Chiến thắng ở chung kết Cúp Nhà vua 2013 không chỉ mang về một danh hiệu. Nó còn giống một lời tuyên bố rằng Atletico không còn chấp nhận vị thế của đội bóng luôn sống dưới cái bóng người hàng xóm.

Từ đó, cán cân thay đổi.

Mourinho đã trải qua nhiều trận derby tại Italy, Anh, Thổ Nhĩ Kỳ và Bồ Đào Nha, nhưng mối quan tâm của ông dành cho Atletico chưa bao giờ biến mất. Nó có nét tương đồng với cách Mourinho luôn dành sự chú ý đặc biệt cho Barcelona: dù khoảng cách địa lý có thay đổi, ông vẫn nhớ rất rõ màu áo và bản sắc của những đối thủ từng để lại dấu ấn mạnh trong sự nghiệp.

Một phần bởi Mourinho thực sự đánh giá cao chất lượng con người mà Atletico sở hữu. Trong 595 cầu thủ từng làm việc dưới quyền ông, có tới 14 người từng khoác áo Atletico. Danh sách ấy trải từ Filipe Luís, Radamel Falcao tới David de Gea hay Memphis Depay. Khi còn dẫn dắt Roma, Mourinho từng muốn đưa Andrea Berta về phụ trách bộ phận thể thao, đồng thời quan tâm tới Rodrigo De Paul và Álvaro Morata cho đội hình của mình.

Nhưng Atletico còn xuất hiện trong ký ức của Mourinho vì những câu chuyện trọng tài. Ông chưa quên trận chung kết Cúp Nhà vua năm 2013, khi trọng tài Clos Gómez truất quyền chỉ đạo của mình trong ngày Miranda góp phần mở cánh cửa rời Real Madrid cho HLV người Bồ Đào Nha. Và còn một nguyên nhân khác: Mourinho cho rằng Atletico không thể mãi “khiêm tốn một cách giả tạo” như thế. Với mức đầu tư và sức mạnh đã có, họ cần chấp nhận sức ép phải giành danh hiệu như những đội bóng lớn. 

“Những năm gần đây, Atletico phần nào vẫn nép mình”, José Mourinho nhận xét trong cuộc phỏng vấn với Canal 11 vào tháng 8/2019. Ông đồng thời mô tả mức đầu tư của đội bóng là “hoàn toàn khó tin”.

Atletico Madrid Từ “con mồi” thành nỗi ám ảnh của Mourinho 4
Mourinho cho rằng Atlético Madrid không “nghèo” như nhiều người nghĩ

Điều Mourinho muốn nói là Atletico cần chấp nhận sức ép tương xứng với vị thế và nguồn lực của mình. Real Madrid và Barcelona luôn bị đòi hỏi phải chiến thắng, còn Atletico phần nào đứng ngoài sức ép ấy. Theo ông, mức đầu tư đã đặt đội bóng vào nhóm phải hướng tới chức vô địch La Liga hoặc Champions League.

Hiểu theo mạch phát biểu, đây là lời Mourinho thúc giục Atletico bước ra khỏi hình ảnh đội bóng yếu thế để công khai nhận tham vọng của một thế lực lớn. “Nép mình” vì thế ám chỉ cách xác định vị thế và trách nhiệm thành tích, chứ không mang nghĩa che giấu chuyện nội bộ hay tài chính.

Bởi vậy, cuộc hội ngộ lần này với Mourinho là lần đầu ông bước vào Metropolitano, nhưng đối thủ thì chẳng hề xa lạ. Atletico từng là đội bóng ông có thể đánh bại gần như theo thói quen, rồi trở thành một trong những cái tên gắn với những thất bại cay đắng nhất cuối nhiệm kỳ tại Real Madrid và sau đó ở Chelsea.

(Theo AS)

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Không còn ai cứu được Foden, ngoài chính bản thân anh

Khi Phil Foden lặng lẽ đi hết quãng đường dài từ gần góc sân Old Trafford về phía đường hầm dưới khán đài Stretford End, người ta dễ nghĩ rằng đây là thời điểm đặc biệt tệ để nhận thẻ đỏ, nhất là khi Thomas Tuchel cùng trợ lý Anthony Barry đang có mặt trên khán đài.

X
top-arrow