Antonio Conte và một nửa sự thật

Tác giả Ngọc My - Thứ Tư 21/08/2024 09:42(GMT+7)

Napoli đã có ngày ra quân thảm họa tại Serie A 2024/25 với trận thua muối mặt 0-3 trước đội chủ nhà Hellas Verona. Huấn luyện viên Antonio Conte lập tức đưa ra lời xin lỗi, song có lẽ, điều ấy vẫn chưa thể khiến các cổ động viên của đội bóng xứ Naples nguôi giận. Nhưng đó chỉ mới là một nửa sự thật.

 

Từ lúc huấn luyện viên Luciano Spalletti nói lời chia tay Napoli, sau khi giúp đội bóng này trải qua mùa giải 2022/23 huy hoàng, đỉnh cao là danh hiệu Scudetto sau 33 năm ròng rã đợi chờ, Partenopei thực sự rơi vào tình cảnh hỗn mang. Họ bắt đầu mùa bóng 2023/24 với Rudi Garcia trong cabin huấn luyện, nhưng nhà cầm quân người Pháp bay ghế chỉ sau 5 tháng. Walter Mazzarri thậm chí chỉ nắm quyền được 3 tháng, và Francesco Calzona là cái tên nhận nhiệm vụ đến hết mùa.

Việc chỉ về đích ở vị trí thứ 10 chung cuộc chẳng khác nào cái tát đau điếng giáng thẳng vào niềm kiêu hãnh của đội bóng mà mới 1 năm trước còn đứng trên đỉnh vinh quang. Tất nhiên, chủ tịch Aurelio De Laurentiis không thể khoanh tay đứng nhìn Napoli sụp đổ. Ông khao khát một nhà cầm quân đẳng cấp để ngăn chặn đà lao dốc, phục hưng lại vị thế của Partenopei, và rốt cuộc, người được chọn là Antonio Conte.

 

Tài năng của Conte thì không cần phải bàn cãi, rất giỏi trong các cuộc đua đường trường, đặc biệt thừa sự lọc lõi, cáo già tại mặt trận Serie A, bằng chứng là từng 4 lần đưa các đội bóng của mình đoạt Scudetto, trong đó 3 lần với Juventus (2011/12, 2012/13, 2013/14), cùng 1 lần với Inter Milan (2020/21). Ông là người có cá tính mạnh mẽ, biết cách dựng xây một tập thể đồng đều, lì lợm, và giàu chất quái.

Cả một bầu trời kỳ vọng được người Napoli gửi gắm vào Antonio Conte. Nhưng rồi, ngay vòng 1 Serie A 2024/25, đội bóng xứ Naples đã ngã chổng vó trong chuyến làm khách đến sân Marcantonio Bentegodi của Hellas Verona. Đó là thất bại không thể tin nổi của Napoli, nhất khi họ làm chủ hoàn toàn cục diện trong hiệp 1.

 

Hiệp đấu ấy, đội quân của Conte kiểm soát bóng lên tới 69%, tung ra 8 pha dứt điểm, trong khi đối thủ chẳng có nổi cú sút nào. Nhưng rồi, sang hiệp 2, Napoli chơi như mơ ngủ, và những ngả đường dẫn vào khung thành Alex Meret mở ra toang hoác, từ biên đến trung lộ. Họ dứt điểm nhiều không kém hiệp 1, song sự hiệu quả vẫn là thứ rất xa xỉ.

Huấn luyện viên Antonio Conte đã sử dụng sơ đồ 3-4-2-1, với Giovanni Simeone đá trung phong cắm, và chủ trương chơi tấn công. Tuy nhiên, họ thiếu một người như Victor Osimhen để giải quyết đầu ra bàn thắng. Ngôi sao Khvicha Kvaratskhelia bị phong tỏa chặt chẽ, sau đó gặp phải chấn thương, ra nghỉ trước khi hiệp 1 kết thúc, và kẻ thế vai Giacomo Raspadori cũng không mang tới khác biệt.

Hàng thủ 3 người của Napoli thực sự gặp vấn đề, khi Juan Jesus, Amir Rrahmani và đội trưởng Giovanni Di Lorenzo không tạo ra sợi dây gắn kết cần thiết. Hai biên cũng thường bị phá hủy trước tốc độ của Darko Lazovic cùng Jackson Tchatchoua bên phía đối phương. Họ phòng thủ như một đội bóng nghiệp dư, và 3 bàn thua phải nhận theo cách rất ngờ nghệch.

 

Những sự thay đổi người của Antonio Conte ở trận này cũng không mang lại hiệu quả, khi Mathias Olivera chẳng cải thiện được khả năng phòng ngự lẫn hỗ trợ tấn công ở biên, còn Cyril Ngonge cùng Walid Cheddira không gây sức ép đủ lớn lên khung thành đối thủ và dần mất hút.

Sau trận thua Hellas Verona, Antonio Conte đã gửi lời xin lỗi đến các cổ động viên Napoli. Quân thua, tướng lĩnh nhận trách nhiệm, thiết nghĩ là điều nên làm. Nhưng đó mới chỉ là một nửa sự thật. Nửa còn lại, ông đang đối mặt với chính sách chuyển nhượng khó hiểu cùng những hứa hẹn như gió thoảng mây bay đến từ chủ tịch Aurelio De Laurentiis.

Nhà sản xuất phim lừng danh này từng vẽ ra kế hoạch duyệt chi hơn 200 triệu euro để Conte thoải mái mua sắm trong kỳ chuyển nhượng mùa hè, song rốt cuộc, những gương mặt cập bến Diego Armando Maradona khá thưa thớt. Trong đó, những Leonardo Spinazzola, Rafa Marin, Alessandro Buongiorno, hay sắp tới dự kiến xuất hiện thêm David Neres, đều không hề kém tài năng, nhưng chưa thể khiến các cổ động viên Napoli thỏa mãn hoàn toàn.

 

Đã vậy, đội bóng xứ Naples khó lòng giữ chân được tiền đạo số một Victor Osimhen khi chân sút người Nigeria nhất quyết ra đi. Chính vì chưa bán được Osimhen, nên ở chiều ngược lại, họ cũng không thể toại nguyện với giải pháp thay thế mang tên Romelu Lukaku. Cần nhớ rằng, Conte vốn là người trực tính, rất mạnh miệng, thậm chí không ngại chỉ trích ban lãnh đạo đội bóng về chính sách chuyển nhượng hay những hoạch định tương lai, điều từng xảy ra tại Inter Milan và Tottenham Hotspur.

Chủ tịch Aurelio De Laurentiis nổi tiếng lập dị, thường phát ngôn gây sốc và có quan hệ “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” với nhiều đời huấn luyện viên tại Napoli. Lần này, với Conte, cả hai liệu có cùng nhìn về một hướng, sau màn dạo đầu không khác gì cơn ác mộng tại Marcantonio Bentegodi?

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Hãy gạt cảm xúc sang một bên, Man Utd cần phải cân nhắc kĩ lưỡng về Michael Carrick

Có lẽ tôi chẳng cần phải dẫn chuyện vòng vo làm gì. Lần đầu tiên Manchester United sa thải một vị chiến lược gia người Bồ Đào Nha khó tính trong bối cảnh đội bóng này đang kém 2 bậc so với nhóm dự Champions League, họ đã bổ nhiệm một cựu cầu thủ mang tính biểu tượng nhưng chưa có kinh nghiệm huấn luyện ở thế giới bóng đá đỉnh cao làm thuyền trưởng tạm quyền... và sau đó thắng 14/19 trận tiếp theo.

Ký ức bóng đá: Đã từng có cái tên tiệm cận Gerrard và Lampard tại Premier league

Trong kỷ nguyên Premier League, khi nói về hình mẫu của một tiền vệ trung tâm toàn diện, đại đa số chúng ta đều nhớ về bộ đôi Steven Gerrard và Frank Lampard. Suốt nhiều năm liền, họ từng là biểu tượng của giải đấu với bộ kỹ năng chơi bóng ấn tượng. Từ tư duy bóng đá, tố chất thủ lĩnh, khả năng dẫn dắt lối chơi của toàn đội, dứt điểm, kiến tạo và thậm chí cả sút phạt, mọi thứ đều gần như hoàn hảo. Ấy thế mà vẫn có người đã từng tiệm cận với trình độ của cả hai huyền thoại trên.

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Là một phần trong chiến dịch quảng bá cho cuốn sách Ánh sáng trong đêm tối do Roberto Baggio chắp bút cùng cô con gái Valentina và tác giả/nhà báo thể thao nổi tiếng Matteo Marani, bộ đôi phóng viên Aldo Cazzullo và Carlos Passerini của tờ Corriere Della Sera đã có một cuộc phỏng vấn độc quyền với huyền thoại người Italy, nội dung trải dài từ quả luân lưu nghiệt ngã trong trận chung kết World Cup 1994, ký ức về Maradona, người đồng đội xuất sắc nhất, cho đến những ca phẫu thuật đầy ám ảnh.

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Xét một cách tổng quát, Marcus Rashford đã có một mùa giải tương đối thành công theo dạng cho mượn từ Barcelona, ngay cả khi anh không phải là nhân tố được HLV Hansi Flick ưu tiên sử dụng. Thế nhưng vì sao tiền đạo người Anh chưa chắc đã được giữ lại Camp Nou sau khi mùa giải năm nay khép lại?

Có đáng không khi Perez muốn tái hợp Jose Mourinho?

Suốt tất cả những năm tháng ấy, 9 năm chỉ có một danh hiệu, 11 năm không thật sự tiến gần tới chức vô địch quốc nội, 12 năm không thắng nổi một trận nào ở vòng knock out Champions League, hy vọng mong manh về cuộc tái hợp với Real Madrid vẫn lẩn khuất đâu đó như một ngọn lửa cũ chưa tắt hẳn.

Bruno Fernandes: "Chơi ở vị trí của tôi phải thật liều!"

Tờ Opta Analyst đã có một buổi trò chuyện độc quyền với đội trưởng Bruno Fernandes của Manchester United để “mổ xẻ” mùa giải 2025/26 rực rỡ của anh, và lý do vì sao chúng ta cần đặt các con số thống kê được ghi nhận ở ngôi sao người Bồ Đào Nha vào đúng bối cảnh thì mới có thể hiểu hết giá trị thực sự của anh.