Anthony Martial: Hồi sinh cùng áo số 9 ở Manchester United

Tác giả August - Thứ Bảy 24/08/2019 17:06(GMT+7)

Martial đã sống trong nỗi ẩn ức suốt 3 năm qua. Chịu nhiều chỉ trích bởi gương mặt u sầu và những màn trình diễn không thực sự tốt ở một vị trí chiến thuật mà anh không thích. Nhưng giờ, với áo số 9 và là nhân vật trung tâm trên mặt trận tấn công của Man Utd, thời đại của chàng trai này đã đến.

“Cây gậy và củ cà rốt” khởi nguyên là một kiểu chính sách ngoại giao trong quan hệ quốc tế, dần dà được áp dụng trong cả các hoạt động quản lý nhân sự - kinh tế ở quy mô nhỏ hơn. Các nhà quản lý bóng đá cũng thường xuyên dùng chiêu này với các cầu thủ của họ. Và ở Man Utd, Anthony Martial là một ví dụ điển hình cho câu chuyện “cây gậy và củ cà rốt”.

Anthony Martial: Hồi sinh cùng áo số 9 ở Manchester United

Có những cầu thủ thích “ăn gậy” hơn là “cà rốt”. Số khác ngược lại. Martial, trong hơn 4 năm ở Old Trafford, đã trải qua cả hai thái cực này. Và với những gì mà Martial thể hiện qua 2 trận đầu tiên của Man Utd tại Premier League 2019/20, anh rõ ràng phản ứng tốt hơn với “cà rốt”. 
 
Những màn trình diễn tích cực, 2 bàn thắng ở đẳng cấp cao vào lưới Chelsea và Wolves, tất cả đến từ việc Martial được trao áo “số 9” CLB, được đá ở vị trí tiền đạo mũi nhọn Man Utd. Đấy chính là “cà rốt’ mà Ole Gunnar Solskjaer dành cho Martial.
 
Không chỉ các CĐV Man Utd, hầu như những ai có quan tâm chút ít đến bóng đá Anh đều biết rõ Martial đã thất vọng đến như thế nào khi Zlatan Ibrahimovic cập bến Old Trafford Hè 2016 và lấy luôn áo “số 9” của anh. Nỗi thất vọng xen lẫn ẩn ức ấy, của Martial, tiếp tục kéo dài khi Romelu Lukaku xuất hiện và nhận áo “số 9” từ Ibra.
 
Martial, ngay sau mùa giải đầu tiên chói sáng trong màu áo Man Utd, với 17 bàn thắng trên mọi đấu trường, đã sẵn sàng tạo dựng một thương hiệu lớn cho riêng mình: AM9. Logo “AM9” đã được Martial in lên đôi giày thi đấu của mình từ cuối mùa giải 2015/16. Nhưng gã khổng lồ người Thụy Điển được Mourinho đưa về Man Utd. Martial mất áo số 9 và mất luôn cả vị trí chủ công trong sơ đồ chiến thuật của “Quỷ đỏ”. Với Mourinho, Martial bị “ném” ra cánh – chủ yếu là hành lang trái.
 
Gerard Bonneau, người đã phát hiện tiềm năng của Martial từ Học viện Less Ullis và đưa cậu về Lyon hồi 2009 khẳng định: “Vị trí mà Anthony thể hiện tốt nhất chính là trung phong. Khi còn là một chú nhóc ở các tuyến trẻ, cậu ấy đã được đào tạo định hướng thành một “số 9”. Martial đã ghi rất nhiều bàn thắng với tư cách một “số 9”. Được đặt vào vị trí ưa thích – số 9 – có giá trị cực kỳ quan trọng với tâm lý thi đấu của Martial. Bởi khi đó, cậu ấy hiểu rằng mình có được sự thừa nhận lớn từ HLV và CLB”.
 
Sau khi mất “số 9” Man Utd vào tay Ibrahimovic và Lukaku, Martial đeo áo số 11 suốt 3 năm qua. Nhưng khi Lukaku cập bến Inter hôm 8/8, áo số 9 “Quỷ đỏ” chính thức vô chủ. 48 giờ trước trận mở màn với Chelsea, OGS quyết định đặt vào tay Martial số áo này. “Củ cà rốt” đã được trao và OGS ngay lập tức được đền đáp bằng những món quà liên tiếp, trên sân cỏ, của “con thỏ” Martial.
 
Khi Martial sút tung lưới Chelsea ở Old Trafford, anh chạy đến cột cờ góc, quay lưng lại với đám đông CĐV trên khán đài và chỉ 2 ngón tay cái vào số 9 trên lưng áo. Martial đã chờ đợi rất lâu, để làm điều này, kể từ sau mùa giải ra mắt siêu hạng 2015/16. Giờ áo số 9 và vị trí chủ công trên tuyến đầu Man Utd đã về với Martial. Cảm hứng thực sự trở lại và những bàn thắng đến liên tiếp. Tại Wolves, đêm thứ Hai, Martial sút tung nóc lưới Patricio sau một đập nhả với Rashford và dứt điểm mạnh mẽ ở góc hẹp!
 
 
Một trận hòa trên sân bóng mà Man Utd đã thua 2 trận mùa trước, ở Premier League và cúp FA, trước một Wolves khó chịu, không phải là một kết quả tồi. Mối liên kết tuyệt hảo giữa Martial và Rashford, sự hoán chuyển vị trí khá linh hoạt giữa họ, là điểm sáng trên mặt trận tấn công của Man Utd mùa này. Trước Wolves, Martial có 8 pha chạm bóng trong vòng cấm địa đối phương, nhiều nhất kể từ năm 2015! Chàng trai này thực sự thoải mái khi được chơi ở trung tâm, với áo số 9 Man Utd.
 
Theo OGS: “Cả Martial và Rashford đều có khả năng chơi tốt cùng lúc 2 vị trí, trung phong và tiền đạo lệch trái. Và vì thế, sự hoán chuyển linh hoạt và mối gắn kết giữa 2 cầu thủ này, sẽ đóng vai trò quan trọng trong những mảng miếng tấn công của Man Utd”. Và ít nhất cho tới thời điểm này, họ đã cùng nhau làm tốt. Điều không thường xuyên xảy ra với Lukaku đá cắm.
 
Để tiện so sánh, mùa trước, trong trận Man Utd hòa Chelsea 1-1 tại Old Trafford, “số 9 cũ” Lukaku và Rashford chỉ có tổng cộng 4 đường chuyền qua lại với nhau – tất cả đều ngoài khu vực 16m50 đối phương. Con số này giữa Rashford và “số 9 mới” Martial, trong thắng lợi 4-0 trước Chelsea ở vòng khai mạc, là 8 đường chuyền, ở những vị trí mở ra cơ hội ghi bàn tốt hơn. 
 
Tất nhiên, Martial vẫn cần cải thiện một số thứ, đặc biệt là tiết giảm những pha xử lý bóng thừa thãi để tập trung hơn vào nhiệm vụ phá lưới đối phương. Tính đến thời điểm này, sau 2 vòng đấu, Martial là tiền đạo có tổng số lần khống chế bóng hỏng nhiều nhất giải (9). Anh cũng là tiền đạo duy nhất trong Top 10 để-mất-bóng nhiều nhất Premier League 2019/20 với 6 lần. Với chỉ 2,5 pha dứt điểm mỗi trận, Martial có vẻ vẫn khá… lười sút.
 
Nhưng điều quan trọng nhất, vẫn là, với áo số 9 và sự tin tưởng của OGS, cảm hứng để chơi thứ bóng đá tốt nhất của Martial đã trở lại. Với nhiều người ngoài cuộc, thậm chí với không ít cầu thủ chuyên nghiệp, số áo không phải thứ gì đó quá quan trọng. Nhưng số khác thì không, với họ được khoác lên mình số áo yêu thích, có giá trị hết sức đặt biệt. Ngay tại Man Utd, trước trường hợp của Martial đã từng có một câu chuyên tương tự.
 
Andy Cole (1996-2001, 275 trận, 121 bàn - 44%
Tháng 1/1995, Sir Alex Ferguson phá vỡ kỉ lục chuyển nhượng CLB khi đưa Andy Cole về Old Trafford. Nửa sau mùa 1994/95 và cả mùa kế tiếp 1995/96, Cole - chủ nhân áo số 9 của Newcastle - phải đeo áo số 17 Man Utd. Cole ghi 25 bàn/60 trận cho “Quỷ đỏ” trong quãng thời gian 1 mùa rưỡi kể trên. Không tồi, nhưng kém rất xa so với đỉnh cao 41 bàn/46 trận ở mùa giải 1993/94 cho “The Magpies”.
 
Sir Alex hiểu khát vọng được khoác áo số 9 của Cole nhưng ngặt nỗi đây là số áo đã gắn liền với trụ cột Brian McClair, suốt từ năm 1987. Và để McClair hiểu rõ tầm quan trọng trong việc nhường áo số 9 cho Cole, Sir Alex đã phải mất nhiều ngày đàm phán, chuyện trò tâm tình để ngôi sao cựu trào của Old Trafford chấp nhận. Mùa giải 1996/97 khởi tranh, Cole có áo số 9 còn McClair chuyển sang khoác áo… số 13.
 
Hè 1996, Man Utd vuột mất Alan Shearer vào tay Newcastle và người Sir Alex đưa về Old Trafford trong kế hoạch tăng cường chất lượng hàng công chính là HLV hiện tại của “Quỷ đỏ”: Solskjaer. Với Cole, sau khi dính chấn thương gần 4 tháng đầu mùa 1996/97, anh, với áo số 9, đã trở lại mạnh mẽ, điểm nhấn chính là pha ghi bàn trong thắng lợi 3-1 của Man Utd tại Anfiled, giúp “Quỷ đỏ” chính thức đăng quang chức vô địch Premier League. Trong 3 mùa giải liên tiếp sau đó, từ 1997-2000, “số 9” Andy Cole luôn vượt mốc 20 bàn mỗi mùa, đặt dấu ấn quan trọng vào những thành công của CLB, đỉnh cao chính là cú ăn ba thần thánh 1999.
Andy Cole – Dwight Yorke
Solskjaer là “chứng nhân” của câu chuyện áo số 9 năm nào và giờ ông đang làm điều tương tự với Martial, sau khi đẩy Lukaku khỏi Old Trafford và đặt niềm tin vào tiền đạo 23 tuổi người Pháp ở vai trò chủ công, trong kế hoạch tái thiết mạnh mẽ của mình. “Áo số 9 cho cậu. Và cậu cần phải có trách nhiệm với nó. Hãy làm thật tốt những gì mình có thể và ghi thật nhiều bàn thắng. Ole đã nói với tôi như thế khi thông báo tôi sẽ được nhận lại áo số 9 CLB” – Martial cho biết.
 
Trước trận ra quân Premier League 2019/20 với Chelsea, lần gần nhất Martial xuất trận trong vai trò trung phong của Man Utd là… hơn 18 tháng trước, tháng 1/2018, khi Lukaku bị chấn thương phải ngồi ngoài. Trận đó, trước Everton tại Goodison Park, Martial ghi bàn mở tỉ số và Man Utd thắng chung cuộc 2-0.
 
Theo thống kê từ TrasnferMarkt, Martial đá trung phong ở 27 trận trong mùa giải đầu tiên anh khoác áo Man Utd 2015/16 nhưng trong 3 năm sau đó, số lần chơi như-một-số-9 của tiền đạo người Pháp chỉ là 25, bao gồm cả trận hòa Wolves mới đây. Hiểu một cách đơn giản, Martial chỉ được chơi ở vị trí mà anh cảm thấy thoải mái nhất – trung phong – chưa đầy 1/3 trong trong 166 trận ra sân cho “Quỷ đỏ”.
 
“Từ khi còn là một đứa trẻ, tôi đã luôn muốn và luôn chơi như một số 9. Tôi hiểu rằng, mình chắc chắn sẽ thi đấu hay hơn, hiệu quả hơn, đóng góp cho tập thể nhiều hơn nếu được đá ở vị trí mà mình yêu thích” – Martial thừa nhận. Người phát hiện và đưa Martial về Lyon - ông Bonneau cho rằng: “Vẻ ngoài u sầu, ngôn ngữ cơ thể của Martial có thể khiến đa số hiểu lầm rằng cậu ta là kẻ ngại chiến đấu và bất cần. Nhưng sâu thẳm trong chàng trai này là khát vọng, thậm chí là nỗi ám ảnh với việc tìm kiếm bàn thắng. Martial sẽ là Martial hay nhất nếu cậu ấy được chơi ở vị trí ưa thích – một số 9”.
 
 
Martial đã sống trong nỗi ẩn ức suốt 3 năm qua. Chịu nhiều chỉ trích bởi gương mặt u sầu và những màn trình diễn không thực sự tốt ở một vị trí chiến thuật mà anh không thích. Nhưng giờ, với áo số 9 và là nhân vật trung tâm trên mặt trận tấn công của Man Utd, thời đại của chàng trai này đã đến. 
 
Lược dịch từ ‘Everybody thinks he sleeps but really he listens. It is his time now’ – Martial is ready to thrive as United’s No 9 – The Athletic

AUGUST (TTVN)
 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Khi Arsenal bỏ ra 34 triệu bảng để đưa Christos Tzolis rời Club Brugge, phản ứng của thị trường không hẳn là sự phấn khích. Trong một mùa hè mà giá cầu thủ ngày càng bị đẩy lên quá cao, mức phí dành cho một cầu thủ 24 tuổi đến từ giải VĐQG Bỉ khiến nhiều người cảm thấy hoài nghi. Ngay cả các Gooners cũng chẳng phải ngoại lệ.

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Người Tây Ban Nha có câu: “Từ một đám cưới sẽ dẫn đến một đám cưới khác” (“De una boda sale otra boda”). Tuy nhiên, vào mùa hè này, một đám cưới lại dẫn đến việc Rodri đặt bút ký hợp đồng chuyển từ Manchester City sang khoác áo Barcelona. Nhà đương kim vô địch La Liga đã đánh bại sự cạnh tranh gay gắt từ đại kình địch Real Madrid để hoàn tất thương vụ có tổng giá trị lên tới 76,5 triệu euro này (đã bao gồm cả các điều khoản phụ phí).

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khoác lên mình chiếc áo số 7 - số áo trước đó của huyền thoại Antoine Griezmann, đồng nghĩa Lee Kang-in nhận được rất nhiều kỳ vọng. Người hâm mộ Atletico Madrid không nhất thiết đòi hỏi anh trở thành Grizzy thứ hai, nhưng muốn thấy chiếc áo ấy tiếp tục thuộc về một cầu thủ có thể tạo ra những khoảnh khắc khiến Riyadh Air Metropolitano bùng nổ. Và ngay ở trận chính thức đầu tiên, Lee đã mang đến sự khác biệt.

Rodri: Từ trại hè Connecticut đến chức vô địch World Cup - Chuyện một cậu bé ám ảnh với bóng đá

Ba mươi thiếu niên của trại hè ngồi túm tụm quanh một chiếc TV được lắp ráp vội vàng, dõi theo cảnh Tây Ban Nha nâng cao chiếc cúp vàng World Cup. Một trong số đó đã không thể kìm nén được sự vui sướng tột độ - và 16 năm sau, chính cậu bé ấy cũng sẽ bước lên cầm lấy và giương cao chiếc cúp đó, với tư cách là đội trưởng của ĐTQG Tây Ban Nha.

William Gallas: Khi cá tính trở thành giới hạn cho một tài năng

Có những cầu thủ được nhớ đến bởi những danh hiệu. Có những người được nhắc tới nhờ tài năng. Và cũng có những cái tên trở thành một phần lịch sử bóng đá bởi cá tính quá mạnh, đến mức những câu chuyện bên ngoài sân cỏ đôi khi lấn át cả sự xuất sắc trên sân cỏ. William Gallas thuộc nhóm cuối cùng.

Christos Tzolis: Vũ khí mới trong tay Mikel Arteta

Tại Cardiff, Christos Tzolis mang đến sự thanh thoát trong từng pha xử lý, sắc bén ở thời khắc quyết định, đủ táo bạo để biến những khoảng trống nhỏ nhất thành cơ hội cho các đồng đội, qua đó góp công lớn giúp Arsenal đăng quang Siêu cúp Anh.