Ansu Fati: Vì sao vụt sáng

Tác giả CG - Thứ Ba 17/09/2019 16:53(GMT+7)

Chưa từng thi đấu cho Barcelona B, Ansu Fati đã lên thẳng đội một và vụt sáng khi được HLV Ernesto Valverde tin tưởng trao cơ hội trong những trận đấu vừa qua. Nhưng giống như rất nhiều những tài năng trẻ khác, câu hỏi được đặt ra với cầu thủ 16 tuổi là liệu trong tương lai anh có thể vượt qua được áp lực để trở thành một cầu thủ lớn hay không?

Chưa từng thi đấu cho Barcelona B, Ansu Fati đã lên thẳng đội một và vụt sáng khi được HLV Ernesto Valverde tin tưởng trao cơ hội trong những trận đấu vừa qua. Nhưng giống như rất nhiều những tài năng trẻ khác, câu hỏi được đặt ra với cầu thủ 16 tuổi là liệu trong tương lai anh có thể vượt qua được áp lực để trở thành một cầu thủ lớn hay không?

 
 
1. Câu chuyện bắt đầu từ một ngôi làng nhỏ nằm ở vùng Andalucían nơi Che Guevara ngước nhìn ra sân thể thao. Những lá cờ của phe Cộng hòa Tây Ban Nha tô điểm cho tòa thị chính, những bức tranh với chủ đề chính trị được vẽ trên tường. Đó là một ngôi làng nhỏ nằm biệt lập, nơi ấy không có cảnh sát, phần lớn dân số trong tổng số 2.626 người sống trong những ngôi nhà giống hệt nhau do họ tự xây nên. Người đứng đầu của ngôi làng này đặc biệt yêu thích một câu nói của Che: chỉ những người biết mơ ước mới thấy một ngày nào đó, những giấc mơ của họ trở thành hiện thực.
 
Điều này rất đúng dù cho hiện thực này không phải điều họ mơ. Cách 101 km về phía đông của Seville, Marinaleda là một ngôi làng chống lại cả thế giới (giống như tên một cuốn sách của nhà báo Dan Hancox). Từ năm 1979 đến nay, trưởng làng của nơi đây là ông Juan Manuel Sánchez Gordillo - người có bộ râu mà bạn buộc phải có nếu là sáng lập viên của tổ chức Tập thể Công nhân kết đoàn. Sánchez Gordillo là lãnh đạo của tổ chức này, ông được xem như Robin Hood của Tây Ban Nha, đã từng vào tù 7 lần và là mục tiêu của ít nhất 2 cuộc ám sát.
 
Một ngày nọ,  Sánchez Gordillo gặp Bori - một người Guinea vừa rời Bissau và Bồ Đào Nha để tới Tây Ban Nha một mình sau khi vợ ông có mang. Bori chẳng có gì trong tay và nghe người ta nói Marinaleda là một nơi mọi người sẽ được chăm sóc tử tế. Sau này thông qua truyền thông, ông chia sẻ mình đã trở thành tài xế của Sánchez Gordillo (dù một vài hình ảnh khác cũng cho thấy ông là một người lái xe nhưng là ngồi sau vô lăng của chiếc xe chở rác) và họ trở nên thân thiết, gần gũi từ đó. Vị trưởng làng chăm sóc, giúp đỡ Bori, tạo công ăn việc làm cho ông và giúp ông đoàn tụ gia đình. Ngoài ra, Bori còn làm công nhân xây dựng đường sắt cũng như bất cứ công việc gì có thể để nuôi gia đình. Sau đó, ông xây được một ngôi nhà mới ở Herrera cách 10 km để sống cùng vợ và 2 cậu con trai.
 
  

2.
Mặc chiếc quần bơi và đi chân trần, một trong 2 cậu con trai của Bori đã chơi bóng cho đội bóng địa phương khi mới 6 tuổi. Những người trong đội không thể tin vào những gì họ được chứng kiến từ cậu nhóc ấy, một vài người thậm chí còn chạy về nhà cậu để báo tin. Bori không hề hay biết rằng hóa ra con trai ông chơi bóng rất hay. Đúng, cậu bé ấy rất rất giỏi bóng đá.
 
Vào tối thứ 7 vừa qua (theo giờ Tây Ban Nha, rạng sáng Chủ nhật giờ Việt Nam), cậu chỉ mất 111 giây để ghi bàn trong lần đầu tiên đá chính cho Barcelona. Cậu đứng đó, dang rộng cánh tay đầy ngạo nghễ và hiên ngang trước sự chứng kiến của 81.617 khán giả nhà.
 
Năm nay, cậu trai mới 16 tuổi.
 
Cha của Fati Ansu cho biết sau khi được gọi lên đội một, cậu đã mất ăn mất ngủ. Trong khi ấy, ông Bori và vợ mình thì rơi nước mắt. Trước đó, Ansu thậm chí chưa từng thi đấu cho Barcelona B. Khi cậu chạy trên thảm cỏ Camp Nou, rất nhiều người hẳn đã biểu lộ những ánh nhìn hoài nghi. Mới 16 tuổi 298 ngày, cậu là cầu thủ trẻ thứ 2 trong lịch sử từng đá cho Barcelona - gần 80 năm trước, Vicenç Martínez có màn ra mắt Barca khi ít hơn Ansu bây giờ 18 ngày. Và rồi cậu đã thuộc về nơi này.
 
Nhưng không, không phải tuần vừa qua mà Ansu đã có màn ra mắt từ 3 tuần trước. Tối hôm đó, Bori tuyên bố ông có thể “chết vì hạnh phúc”. 1 tuần sau, Ansu vào sân từ ghế dự bị trong chuyến làm khách đến sân của Osasuna và chỉ cần 6 phút để làm tung lưới đối thủ. 16 tuổi 304 ngày, cậu là cầu thủ trẻ nhất từng lập công cho Barcelona cũng như cầu thủ trẻ thứ ba từng ghi bàn ở La Lga. Và vừa qua, 111 giây sau khi đá chính lần đầu tiên ở Camp Nou, cậu lại lập công khi mới 16 tuổi 318 ngày.
 
Mọi thứ với Ansu chỉ mới bắt đầu. Chỉ 5 phút sau, Ansu khiến Ezequiel Garay đứng như trời trồng và căng ngang hoàn hảo để Frenkie de Jong nâng tỷ số lên 2-0. Không cầu thủ trẻ nào từng vừa kiến tạo và ghi bàn cả, nhưng Ansu đã làm được. Sau đó, trong một pha bóng, Ansu ngã bổ nhào xuống khu vực 16m50, trọng tài José María Sánchez Martínez chỉ vào cậu và la lên “Ansu, cẩn thận”. Các tình huống quay chậm cho thấy đó không phải pha ăn vạ mà xứng đáng có phạt đền cho Barcelona. Tuy nhiên chẳng có quả phạt nào hết. Ansu mỉm cười và tiếp tục thi đấu.
 
Có thể nói, Ansu vẫn còn những bỡ ngỡ và vụng dại nhưng đó không phải tất cả. Mọi đường chuyền hay những quyết định mà cậu đưa ra đều gần như chính xác. Đây là điều nhìn có vẻ đơn giản nhưng không phải ai cũng làm được. Ansu có sự táo bạo và dám mạo hiểm nhưng vẫn chuyền chính xác gần 80%, chỉ một lần để mất bóng và thực hiện thành công mọi pha rê dắt.
 
 
Trong giờ nghỉ giữa hiệp, HLV Ernesto Valverdo nói ông đã căng cứng hết tất cả các cơ. Và sau 1 giờ bóng lăn, khi Barcelona đã dẫn 3-1, Ansu được rút ra nghỉ. Cả Camp Nou đã đứng dậy để dành cho cậu những tràng pháo tay. Đứng chờ ở đường biên, Luis Suárez cũng vỗ tay tán thưởng người đàn em. Tuổi đời Suárez gần gấp đôi Ansu: cái ngày tiền đạo Uruguay có trận đấu đầu tiên trong sự nghiệp chuyên nghiệp, Ansu mới là đứa trẻ 2 tuổi. “Ansu mê hoặc, Suárez kết liễu”, bài viết trên tờ AS chạy dòng tiêu đề như vậy. Trong khi đó, tờ Marca mở đầu bài tường thuật lại trận đấu là “Cái tên đó là Fati, Ansu Fati” còn tờ El Mundo thì khẳng định như thế này: “Một ngôi sao được sinh ra. Một cậu bé đã trở thành một trong những niềm hy vọng lớn lao của Barcelona”.
 
Tất nhiên, bên cạnh những hy vọng là rủi ro. Có những điều hấp dẫn ở tuổi trẻ sẽ phai mờ theo thời gian, ngay cả không phải tài năng thì sự phấn khích mà họ tạo ra sẽ không thể nào duy trì được mãi mãi. Cựu danh thủ, HLV Jorge Valdano cho rằng những cậu bé như Ansu mang tới niềm hy vọng vì họ “phá vỡ trật tự đã được thiết lập”. Tuy nhiên, thật khó để điều không tưởng đó xảy ra. Với những cầu thủ trẻ, câu chuyện không chỉ xoay quanh việc họ là mai mà còn là họ có thể trở thành cầu thủ như thế nào, những màn trình diễn trong tương lai và các thành tích họ sẽ đạt được.
 
Bất cứ một “Người mới” nào cũng đều mang một sức ép mà họ không hề mong muốn dù chúng có tốt hay không. Hãy nhớ tới Bojon, người mà Ansu đã vượt qua để trở thành cầu thủ trẻ nhất lập công cho Barcelona. “Mọi người nói sự nghiệp của tôi đã không diễn ra như mong muốn vì cái danh xưng ‘Messi mới’. Ồ, bạn so sánh tôi với Messi… nhưng bạn kỳ vọng sự nghiệp của tôi sẽ như thế nào”, cựu thần đồng của La Masia bày tỏ.
 
Những áp lực, những đòi hỏi, sự nổi tiếng sẽ buộc các cầu thủ phải lớn thật nhanh. Điều đó đặc biệt đúng ở Barcelona, nơi những sự kỳ vọng vì cái tên La Masia luôn rất lớn. Và những áp lực càng lớn hơn nữa bởi những năm gần đây, chất lượng đào tạo của nơi này được cho đã giảm sút. Bởi vậy, thế giới của Ansu giờ đây đã hoàn toàn thay đổi.

“Mọi thứ không hề bình thường”, HLV Valverde nhận xét. “Tất cả đã hơi bị làm quá một chút rằng: cú chạm đầu tiên của cậu ấy thành bàn là không bình thường, tình huống kiến tạo ở bàn thứ 2 và cú dứt điểm thứ 3 chệch góc của cậu ấy cũng bất thường. Tuy vậy, tất cả mọi thứ phải trở về nguyên bản thôi. Những áp lực sẽ ngày càng lớn hơn nữa; chúng tôi phải giảm bớt nó xuống và bảo vệ cầu thủ của mình”.
 
Trong khi đó, tiền vệ Sergio Busquet bày tỏ: “Cậu ấy còn rất trẻ. Chúng tôi biết khả năng của cậu ấy, những gì cậu ấy đang làm, sự kỳ vọng của người hâm mộ cũng như những so sánh cậu ấy với các cầu thủ xuất sắc. Chúng tôi phải hỗ trợ cậu ấy vì chúng tôi biết quãng thời gian khó khăn sẽ đến; cậu ấy phải biết mình ở đâu. Cậu ấy có năng lực, là một cầu thủ giỏi, thông minh và chăm chỉ. Hy vọng, đó có thể là sự khởi đầu của một lịch sử lâu dài tại đây”.
 
Còn trung vệ Clement Lenglet thì nói “Chúng ta phải cho cậu ấy thời gian vì cậu ấy mới 16 tuổi thôi”. Nhưng có lẽ, việc đó lúc này là quá muộn rồi. 
 
“Quỷ dữ được gọi là Ansu Fati”, tờ El País giật tiêu đề, một cách chơi chữ từ màn ra mắt của Messi tại cúp giao hữu Gamper Trophy cách đây nhiều năm khi HLV Fabio Capello đã gọi siêu sao Argentina như thế. Và dù Ansu không phải Messi nhưng vẫn có quá nhiều thứ để hy vọng. Khi được hỏi liệu tất cả mọi người có đang phấn khích một cách quá đà hay không, cựu thủ thành Santi Cañizares đáp lại một cách đơn giản: “Không”. Còn tờ Sport thì tuyên bố về sự xuất hiện của một khái niệm có tên “Hội chứng Ansu”. Họ lặp lại câu bình luận nổi tiếng của nhà báo kỳ cựu Victor Hugo Morales dành cho bàn thắng kinh điển của Diego Maradona vào lưới đội tuyển Anh ở World Cup 1986: “Cậu ta đến từ hành tinh nào vậy?!”.

  

Đó là hành tinh nào vậy? Cậu bé ấy đã đi từ Bissau đến Barcelona, qua Sevilla, Herrera và tới Marinaleda - một ngôi làng có tấm biển chỉ dẫn bằng kim loại: “Một thế giới khác có thể”. Và Bori cùng con trai của ông vẫn đang miệt mài tìm kiếm thế giới đó.

Lược dịch từ bài viết “'A star is born': Ansu Fati announces himself and changes his world” của tác giả Sid Lowe trên The Guardian

CG (TTVN)
 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Là một phần trong chiến dịch quảng bá cho cuốn sách “Luce nell’oscurità” (Ánh sáng trong đêm tối) do Roberto Baggio chắp bút cùng cô con gái Valentina và tác giả/nhà báo thể thao nổi tiếng Matteo Marani, bộ đôi phóng viên Aldo Cazzullo và Carlos Passerini của tờ Corriere Della Sera đã có một cuộc phỏng vấn độc quyền với huyền thoại người Italy, nội dung trải dài từ quả luân lưu nghiệt ngã trong trận chung kết World Cup 1994, ký ức về Maradona, người đồng đội xuất sắc nhất, cho đến những ca phẫu

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Xét một cách tổng quát, Marcus Rashford đã có một mùa giải tương đối thành công theo dạng cho mượn từ Barcelona, ngay cả khi anh không phải là nhân tố được HLV Hansi Flick ưu tiên sử dụng. Thế nhưng vì sao tiền đạo người Anh chưa chắc đã được giữ lại Camp Nou sau khi mùa giải năm nay khép lại?

Có đáng không khi Perez muốn tái hợp Jose Mourinho?

Suốt tất cả những năm tháng ấy, 9 năm chỉ có một danh hiệu, 11 năm không thật sự tiến gần tới chức vô địch quốc nội, 12 năm không thắng nổi một trận nào ở vòng knock out Champions League, hy vọng mong manh về cuộc tái hợp với Real Madrid vẫn lẩn khuất đâu đó như một ngọn lửa cũ chưa tắt hẳn.

Bruno Fernandes: "Chơi ở vị trí của tôi phải thật liều!"

Tờ Opta Analyst đã có một buổi trò chuyện độc quyền với đội trưởng Bruno Fernandes của Manchester United để “mổ xẻ” mùa giải 2025/26 rực rỡ của anh, và lý do vì sao chúng ta cần đặt các con số thống kê được ghi nhận ở ngôi sao người Bồ Đào Nha vào đúng bối cảnh thì mới có thể hiểu hết giá trị thực sự của anh. 

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Trước những nghi ngờ về mức độ phù hợp của Vincent Kompany với vị trí HLV trưởng tại một đội bóng có tầm vóc rất lớn như Bayern Munich, ông đã dùng hành động để chứng minh bản thân là người xứng đáng. Giờ đây, nhà cầm quân người Bỉ đang trên hành trình giúp Bayern Munich tạo nên một mùa giải ngoạn mục.

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Không phải theo cách lãng mạn hóa nhưng nếu nhìn lại hành trình của Džeko: Từ Manchester City, Inter Milan, Schalke 04 cho đến Bosnia and Herzegovina, có một mô-típ lặp lại với tần suất đủ lớn để không thể bỏ qua. Ở những đội bóng mặc áo xanh, Džeko thường không phải là ngôi sao nổi bật nhất nhưng lại là người mà cả đội có thể dựa vào.

Tám năm - những giọt nước mắt và sự bình yên của Karius

Trong tâm trí Loris Karius, đêm Kyiv 2018 chưa bao giờ thật sự kết thúc. Nó ở lại trong những giọt nước mắt, trong ánh mắt xin lỗi CĐV Liverpool, trong những ngày anh bị chế giễu, bị nghi ngờ và dần biến mất khỏi bóng đá đỉnh cao. Đó là vết thương đi theo Karius suốt nhiều năm.

Nico Paz và bí mật về sự tĩnh lặng giữa thế giới ồn ào

Một số cầu thủ bóng đá dường như biến mất ngay sau khi kết thúc mỗi trận đấu nhưng Nico Paz thì không hẳn vậy, anh chỉ đơn giản là người biết cách “giảm âm lượng” cho cuộc sống cá nhân của mình. Dù mới chỉ 21 tuổi nhưng ngôi sao tấn công của Como và ĐTQG Argenina đã có những trải nghiệm sống phong phú ở nhiều thành phố khác nhau và mang trên mình vẻ ngoài của một người đàn ông trưởng thành hơn bao giờ hết.