Angel Di Maria: Thiên tài thầm lặng của Argentina

Tác giả Đức Thịnh - Thứ Ba 20/12/2022 09:00(GMT+7)

Trong trận chung kết World Cup đầu tiên và cũng gần như là cuối cùng của mình, “Thiên thần” Di Maria đã có một màn trình diễn không thể nào xuất sắc hơn, dù anh chỉ góp mặt trên sân tổng cộng 64 phút.

 

Người ta nói:

“Đây là kỳ World Cup cuối cùng của Lionel Messi”.

“Đây là kỳ World Cup cuối cùng của Cristiano Ronaldo”.

“Đây là kỳ World Cup cuối cùng của Luca Modric”.

…Nhưng có lẽ ít người để ý rằng, đây cũng là kỳ World Cup cuối cùng của Di Maria.

Thậm chí, cựu danh thủ Gary Neville còn tỏ ra vô cùng bất ngờ khi Di Maria được xếp đá chính ngay từ đầu ở trận chung kết, ngay cả khi HLV Lionel Scaloni lên tiếng xác nhận rằng anh đã hoàn toàn hồi phục chấn thương. Bản thân Gary Neville cũng từng là người phản ứng gay gắt với màn trình diễn của Di Maria ở hiệp 1 trận đấu với Mexico ở vòng bảng, đồng thời cho rằng cầu thủ thuộc biên chế Juventus xứng đáng bị thay ra sớm sau màn trình diễn gây thất vọng như vậy. 

Bỏ qua những sự hoài nghi, Di Maria có trận đấu để đời ở trận chung kết trước Pháp

Sau tất cả, Di Maria lựa chọn im lặng trước những ánh mắt hoài nghi bủa vây quanh mình. Chẳng có sự đáp trả nào đanh thép hơn bằng việc tỏa sáng để mang về chức vô địch cho Argentina sau 36 năm mỏi mòn chờ đợi. Dù chỉ xuất hiện 64 phút trên sân trong cuộc đối đầu sinh tử với người Pháp, thế nhưng 64 phút đó được mô tả giá trị như vàng ròng.

Thực hiện tổng cộng 26/27 đường chuyền chính xác (đạt tỉ lệ 96,3%), thắng 7 pha tranh chấp tay đôi, 4 lần qua người thành công, tạo ra 3 đường chuyền quyết định, mang về 1 quả phạt đền, đồng thời ghi 1 bàn thắng. 

Còn nếu bạn cảm thấy các thông số kể trên quá khô khăn thì hãy nhìn cách cầu thủ được mệnh danh là “Thiên thần” đảo quả bóng một nhịp trong góc hẹp, nhẹ nhàng lách qua và biến Ousmane Dembele trở thành gã học việc trong phòng ngự, trước khi tự tay mang về quả phạt đền dẫn đến bàn thắng mở tỉ số của Messi.

Và rõ ràng Dembele cũng không phải là người tội nghiệp duy nhất trong tuyến phòng ngự của Pháp ở trận đấu này. Jules Kounde – hậu vệ trẻ nổi tiếng nhanh nhẹn và rất toàn diện trong phòng ngự, cũng có trải nghiệm thảm họa ở trận chung kết World Cup đầu tiên trong sự nghiệp, trước một người năm nay đã 34 tuổi, chỉ vừa trở lại sau chấn thương.

Vậy hàng phòng ngự Pháp đã chơi quá tệ hay Di Maria thi đấu quá hay? Có lẽ là cả hai! Chẳng vậy mà Dembele bị rút ra ngay khi hiệp 1 còn chưa khép lại để nhường chỗ cho Randal Kolo Muani.

Xét về mặt chiến thuật, trên chặng đường tiến tới trận chung kết, các đối thủ của Pháp – bao gồm cả Anh lẫn Morocco, đều lựa chọn cánh phải để làm hướng tấn công chủ đạo. Nguyên nhân chính có lẽ vì họ cho rằng Kylian Mbappe thường có xu hướng dâng cao và ít tham gia hỗ trợ Theo Hernandez – hậu vệ cánh trái cũng thường xuyên có mặt ở 1/3 sân đối thủ để hỗ trợ tấn công. Tuy nhiên điều này được minh chứng là sai lầm. Đúng là Mbappe được Didier Deschamps giải phóng phần lớn nhiệm vụ phòng ngự, nhưng vai trò này đã được chuyển giao cho Adrien Rabiot. Và tiền vệ sinh năm 1995 với nền tảng thể chất vượt trội đã hoàn thành khá tốt việc bọc lót cho hành lang cánh trái mỗi khi Pháp ở trạng thái không bóng.

Nhưng Scaloni thì không nghĩ như vậy. Ông đưa Di Maria vào sân từ đầu nhưng lại không chơi ở cánh phải sở trường mà kéo qua cánh trái. Vậy tại sao phải là Di Maria mà không phải bất cứ cái tên nào khác? Bởi vì anh là cầu thủ hiếm hoi trong đội hình sở hữu kỹ thuật một chạm đủ tốt để khống chế thành công những đường bóng dài trong không gian hẹp, trước sự áp sát của hàng phòng ngự Pháp. 

Ai cũng biết rằng nếu Pháp muốn đánh bại Argentina thì phải kiềm tỏa chặt Messi cùng sự hỗ trợ đắc lực mang tên Rodrigo De Paul. Cũng chính vì vậy, tuyến phòng ngự của Pháp bị kéo lệch sang hướng tấn công của De Paul – Messi, để lộ khoảng trống chết người bên phía hành lang đối diện. Bàn thua thứ hai của Les Bleus đã diễn ra theo kịch bản như vậy. Xuất phát từ tình huống nhận bóng ngay phần sân nhà của hậu vệ Nahuel Molina, Argentina chỉ mất 10 giây và 5 nhịp chạm để tạo ra cơ hội cho Di Maria dứt điểm. Một pha chuyển trạng thái từ phòng ngự sang tấn công hoàn hảo trong từng đường chuyền, trước khi bóng nằm gọn trong lưới trong sự ngỡ ngàng của thủ thành Hugo Lloris.

Bàn thắng của Di Maria là thành quả từ pha bóng chuyển trạng thái hoàn hảo của Argentina

Scaloni là người xây dựng chiến thuật, nhưng chính các học trò dưới sân mới là những người truyền tải thông điệp của ông qua từng bước chạy. Về khoản này, Di Maria đã làm quá xuất sắc!

Nhưng cũng chính vì vậy, thế trận trở nên đảo ngược khi Di Maria rời sân để nhường chỗ Marcos Acuna – một cầu thủ ít khéo léo hơn, đồng thời có xu hướng chơi lùi sâu nhiều hơn. Chính quyết định bảo toàn tỉ số này của Scaloni ngược lại giúp Pháp dần lấy lại thế trận, đồng thời khiến Argentina mất cân đối trong tấn công và phòng ngự. Rất khó hiểu khi Scaloni lại thay cầu thủ chơi hiệu quả nhất trên sân khi anh ta còn chưa có dấu hiệu mệt mỏi và nhiệt huyết vẫn tràn đầy.

Đến cuối cùng Argentina vẫn vô địch nên sai lầm này của Scaloni sẽ tạm thời không bị “đào sâu”. Nhưng nếu điều ngược lại xảy đến, tấn bi kịch này sẽ ám ảnh suốt sự nghiệp cầm quân của chiến lược gia 44 tuổi. Ở bên ngoài đường pitch, ống kích máy quay cũng liên tục phát sóng khuôn mặt lo lắng cực độ của Di Maria. Bản thân anh khi rời sân cũng không thể nghĩ trận đấu lại rẽ ngang theo hướng khác.

Còn với những người yêu bóng đá đẹp thì họ sẽ đều phải cảm ơn quyết định sai lầm này. Bởi nhờ vậy mà hàng tỷ người trên hành tinh được chứng kiến phần còn lại đầy kịch tính của trận đấu. Quyết định sai lầm của Scaloni đã cứu danh dự cho ĐT Pháp, đồng thời tôn vinh tài năng kiệt xuất của bộ đôi tấn công thiên tài Messi và Mbappe. Xét cho cùng, bóng đá là cảm xúc.

Với riêng Di Maria, những cảm xúc dồn nén của anh được bộc phát sau khi Gonzalo Montiel thực hiện thành công loạt sút quyết định. Di Maria đã khóc, nhưng đó là những giọt nước mắt ngập tràn hạnh phúc, trong kỳ World Cup gần như là cuối cùng của mình. Người ta nói Messi là thiên tài, xứng đáng vô địch World Cup một lần trong sự nghiệp vốn dĩ đã rất lẫy lừng. Tuy vậy, chúng ta cũng đừng quên đằng sau mỗi bước thành công của Messi luôn có dấu ấn cá nhân tuyệt vời từ người bạn thuở thiếu thời Di Maria. 

Đằng sau sự thành công của Messi trong màu áo ĐTQG có dấu ấn không nhỏ của Di Maria

Năm 2008, Messi và Di Maria cùng tham dự Olympic 2008. Chính Di Maria là người ghi bàn thắng duy nhất giúp Argentina giành chiến thắng trong trận chung kết, mang về danh hiệu đầu tiên cho Messi trong màu áo ĐTQG. Sau đó 13 năm, Argentina và chạm trán Brazil ở trận chung kết Copa Ameria 2021. Di Maria một lần nữa tỏa sáng để giúp Messi hoàn thành giấc mơ vô địch Nam Mỹ. 

Và sau trận đấu đêm qua, hai chiến binh duy nhất còn sót lại của kỳ World Cup 2014 trên đất Brazil đã có thể quên đi ký ức buồn năm nào. Khác với hình ảnh buồn bã vì không thể ra sân ở cuộc đối đầu với ĐT Đức 8 năm về trước, 64 phút trước người Pháp giúp Di Maria có lời chia tay chẳng thể ngọt ngào hơn. Xin hãy gọi anh là “The Silent Genius - Thiên tài thầm lặng” của người Argentina! 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Luis de la Fuente: Chạm tới đỉnh cao nhờ lối sống...healthy

Ở độ tuổi 65, chính sự thay đổi ngoạn mục về thể chất nhờ vào lối sống khoa học và lành mạnh đã trở thành chất xúc tác đặc biệt quan trọng giúp HLV Luis de la Fuente duy trì sức khỏe tinh thần để liên tục đưa ĐT Tây Ban Nha vươn tới những danh hiệu tuyệt vời nhất.

World Cup 2026 và cơn bão độc hại

World Cup 2026 khép lại bằng chiến thắng 1-0 sau hiệp phụ của Tây Ban Nha trước Argentina. Nhưng phía sau chiếc cúp vàng và những khoảnh khắc thăng hoa là một khoảng tối chưa từng có: hơn 7 triệu bài đăng, bình luận có dấu hiệu gây hại hoặc lạm dụng bị phát hiện.

Vì sao mọi người bỗng nhiên ghét Messi?

Tháng 12/2022, cả thế giới ăn mừng khoảnh khắc Messi nâng cao chiếc cúp World Cup. Thế nhưng đến mùa hè này, rất nhiều người lại gọi anh là kẻ gian lận, là nhân vật phản diện. Tất nhiên, phần lớn trong số đó là những người hiếm khi xem bóng đá hoặc các bạn trẻ tuổi teen.

Rodri: Ngôi sao nói không với ánh hào quang từ mạng xã hội

Trong một thời đại mà phần lớn các ngôi sao bóng đá đều sở hữu những tài khoản mạng xã hội cá nhân “bạc tỷ” thì Rodri lại chọn cho mình một con đường hoàn toàn khác. Anh không hề sở hữu bất kỳ tài khoản Facebook, Instagram, X hay TikTok nào cả. Đây thực sự là một câu chuyện kỳ lạ với tiền vệ đang đứng trước cơ hội giành được Quả bóng Vàng lần thứ hai trong sự nghiệp, sau khi tỏa sáng rực rỡ tại World Cup 2026 để giúp ĐT Tây Ban Nha giành được danh hiệu cúp vàng thế giới.

Leo Messi và nỗi buồn của điệu tango cuối cùng

Lionel Messi đứng đó, giữa vòng vây. Hàng chục nghìn khán giả từ các khán đài sân MetLife dõi theo anh. Hàng tỷ người trên khắp thế giới cũng đang hướng mắt về anh. Thế nhưng, chưa bao giờ Messi trông cô độc đến vậy.

Người hùng không bàn thắng của Tây Ban Nha

Messi là cầu thủ tạo ra ảnh hưởng cá nhân lớn nhất tại World Cup 2026, đặc biệt trong những màn ngược dòng ngoạn mục của Argentina ở vòng knock-out. Nhưng xét trên toàn bộ hành trình và khả năng quyết định cấu trúc thi đấu của một tập thể, Rodri mới có thể là nhân vật quan trọng nhất giải.

Cúp vàng đổi chủ, nhưng sự vĩ đại của Messi không thể bị che mờ

Một trận chung kết có thể thay đổi chủ nhân của chiếc cúp vàng, nhưng không thể thay đổi vị trí của Lionel Messi trong lịch sử túc cầu. Vị thế ấy không chỉ được tạo nên bằng bộ sưu tập danh hiệu đồ sộ, mà còn bởi di sản của một cầu thủ đã thay đổi cách cả thế giới cảm nhận về bóng đá, truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ và trở thành thước đo của sự vĩ đại.