Andy Cole – Dwight Yorke: Cặp đinh ba của Quỷ

Tác giả Hải Thượng - Thứ Tư 10/10/2018 17:11(GMT+7)

Cole-Yorke cùng nhau tạo ra hàng tá khoảnh khắc đáng nhớ trong màu áo United. Song có lẽ những kỉ niệm đẹp nhất, sơ khai nhất của họ đều nằm lại trong trận đại chiến với Barcelona trong khuôn khổ Champions League năm đó.

Trong thời điểm Quỷ Đỏ thành Manchester đang đối mặt vô số khó khăn ở thời điểm hiện tại, nhiều người hâm mộ hoài cổ về một đội bóng từng là nỗi khiếp sợ của trời Âu hai thập kỷ trước. Cuộc hành trình của đoàn quân Sir Alex Ferguson mùa giải 1998/99 là một trang sử viết nên nhờ vào những khoảnh khắc vĩ đại. 



Từ xứ sở sương mù đến thánh địa Nou Camp, từ Chích Chòe Newcastle đến Hùm xám Bavaria đều trở thành bại tướng của United. Nếu ví von Sir Alex là vị vua, Dwight Yorke và Andy Cole chính là hai chiến tướng của đoàn quân áo đỏ.
Andy Cole – Dwight Yorke: Cặp đinh ba của Quỷ
Một điều đáng chú ý, Cole và Yorke đều không phải sản phẩm của thế hệ ’92 trứ danh. Andy Cole cập bến Old Trafford vào năm 1995 từ Newcastle United, và một điều chưa nhiều người biết, anh xuất thân từ lò đào tạo của Arsenal. Trong khi đó, Dwight Yorke trở thành một phần lịch sử ngay trong mùa giải đầu tiên gia nhập Quỷ Đỏ từ Aston Villa. Vì thế, có thể nói sợi dây liên kết giữa Cole và Yorke chính là điều thần kì Sir Alex đã tạo ra.
 
Khi Sir Alex Ferguson chiêu mộ hai chân sút trên, ông chưa từng xác nhận họ sẽ là cặp song sát số một của đội bóng. Hơn nữa, Cole-Yorke cũng chẳng phải bản hợp đồng mang tính dài hơi. Xuyên suốt phần đầu của mùa giải, người hâm mộ mới dần nhận ra lương duyên của hai chân sút đến từ lịch thi đấu dày đặc. Cole – Yorke trở nên “ăn rơ” một cách khó hiểu mỗi khi sát cánh trên hàng công. Nói không ngoa, dường như họ sinh ra để thi đấu cùng nhau.
 
Nói ra cũng khá kì lạ, nhưng thậm chí tôi và anh ta (Cole) còn chạy cùng một mẫu xe và…cùng màu xe luôn!
Dwight Yorke
Thi đấu cùng Yorke giống như việc bạn ra đường, gặp một cô nàng nóng bỏng và dính tiếng sét ái tình vậy! Lúc đó, mọi việc dù sai cũng thành đúng
Andy Cole
Ban đầu, chính Sir Alex thừa nhận không có ý định thử nghiệm hai người trên hàng công. Mục tiêu số một của Quỷ Đỏ năm đó là Patrick Kluivert thuộc biên chế AC Milan. Song chân sút người Hà Lan đã chọn Barcelona làm bến đỗ vào tháng Tám 1998.

Sir Alex sau đó chiêu mộ Dwight Yorke từ Aston Villa như một phương án dự phòng cho cặp Teddy Sheringham - Ole Gunnar Solskjær. Cho đến tháng Mười 1998, lần đầu Cole và Yorke sát cánh trên hàng công trong dịp đối đầu Southampton, khuôn khổ Ngoại hạng Anh. Manchester United giành chiến thắng 3-0 nhờ vào bàn thắng của Cole, Yorke và Jordi Cruyff.
 
Nếu lúc đó có khẩu súng có lẽ tôi đã bắn cậu ta rồi!
 
-John Gregory, HLV Aston Villa khi được hỏi về khoảnh khắc Dwight Yorke bày tỏ nguyện vọng gia nhập Manchester United.
 
Ngẫu nhiên như câu chuyện quả táo của Newton, song sát Cole-Yorke bỗng trở thành phát hiện “thú vị” nhất của ông thầy người Scotland. Cole-Yorke lập công đến 53 lần trong ngay mùa giải đầu tiên thi đấu cùng nhau.  Hơn nữa, Manchester United chỉ thua một trong 36 trận đấu hai người cùng ra sân. Truyền thông Anh quốc gán cụm từ “sự liên kết ma quỉ” cho hai chân sút Quỷ Đỏ.
 

Cole-Yorke cùng nhau tạo ra hàng tá khoảnh khắc đáng nhớ trong màu áo United. Song có lẽ những kỉ niệm đẹp nhất, sơ khai nhất của họ đều nằm lại trong trận đại chiến với Barcelona trong khuôn khổ Champions League năm đó. Yorke và Cole chọc thủng lưới gã khổng lồ Catalan đến ba lần trong trận hòa 3-3 trên sân Nou Camp.
 
Từ một đường chuyền tưởng như vô hại từ Roy Keane dành cho Yorke, chân sút người Tobago nhấc nhẹ chân, đánh lừa hậu vệ của Barca, bóng đến nơi Cole đang chờ sẵn. Cole-Yorke sau đó tạo nên một pha đập nhả một-hai kinh điển loại bỏ toàn bộ hệ thống phòng ngự đối thủ trước khi Andy Cole nhẹ nhàng hạ gục thủ thành Ruud Hesp, tạm thời nâng tỉ số lên 2-1.
 
Manchester United và Barcelona tái ngộ tại bán kết, Quỷ Đỏ tiến vào chung kết sau chiến thắng chung cuộc 1-0. Đó có thể được xem là một sự trả thù ngọt ngào của Bầy Quỷ sau trận đại bại 0-4 trước chính Barca tại cup châu Âu bốn năm trước. Quan trọng hơn, Sir Alex có thể xoa tay hài lòng khi ông “tình cờ” tìm ra thứ vũ khí hủy diệt có thể giúp nâng tầm đội bóng.
 

Cole-Yorke cùng xuất phát dần trở thành nỗi khiếp sợ cho từng đối thủ của Quỷ Đỏ năm đó. Nhiều người tin rằng Cole và Yorke có thể “phối hợp không cần nhìn nhau” vì bản thân hai người họ bằng một cách nào đấy truyền thông điệp bằng suy nghĩ, hoàn toàn thoát khỏi những toan tính bắt bài từ hậu vệ đối phương. Như cách báo chí vẫn hay nói, “sự liên kết ma quỉ”.
 
Từ những ngày đầu tại Old Trafford, người ta nhận thấy Cole-Yorke hội tụ những gì một sát thủ vòng cấm cần có: tốc độ, sức mạnh, tư duy chơi bóng, khả năng kiến tạo và kỹ thuật cá nhân. Trong nhiều trường hợp, khi một người bị đối phương cướp bóng, người kia lập tức áp sát điểm nóng “giải vây” đồng thời phối hợp chạy chỗ, tạo ra tình huống tấn công mới. Ngoài nghĩa vụ ghi bàn, Cole và Yorke kiêm luôn nhiệm vụ “bảo vệ” nhau, tạo nên cặp song sát độc nhất vô nhị của bóng đá thời điểm đó. 
 
Andy Cole là mẫu cầu thủ hoàn hảo, tôi nhận thấy ưu điểm từ cậu ta ngay lần gặp đầu tiên. Cậu ấy cùng Dwight Yorke đã giúp đội bóng tạo nên lịch sử sau mùa giải 1998/99. Không ai khác ngoài họ là cặp song sát đáng sợ nhất châu Âu
Sir Alex Ferguson
Tuy có sự tương đồng nhất định trên sân cỏ, phong cách thi đấu khác nhau chính là điểm mạnh giúp đa dạng hóa những bài tấn công. Andy Cole luôn cố gắng giải quyết tình huống bằng phương án ít tốn thời gian nhất, chân sút người Anh không chuộng tận dụng kỹ thuật cá nhân. Trên hết, Andy Cole là một tay săn bàn lạnh lùng, anh chỉ quyết định ra chân khi nắm phần thắng.
 
Ngược lại, Dwight Yorke sở hữu lối đá uyển chuyển hơn so với người đồng đội. Yorke xử lí bóng cẩn thận hơn trước khi ra chân. Ngoài ra, chân sút người Tobago táo bạo hơn trong cách dứt điểm, nhiều lần anh chọn phương án lốp bóng hay dẫn bóng qua thủ môn thay vì sút vào góc xa như Andy Cole.
 

Song sát Cole-Yorke tiếp tục thống trị hàng công của Quỷ Đỏ trong hai mùa giải kế tiếp trước khi Sir Alex Ferguson quyết định cải tổ đội hình. Sự cập bến của Ruud van Nistelrooy vào mùa Hè 2001 gián tiếp đẩy Andy Cole sang Blackburn Rovers, qua đó kết thúc kỉ nguyên ngắn ngủi của song sát khét tiếng một thời. Danh hiệu, đỉnh điểm là cú ăn ba huyền thoại năm 1999 đã đưa tên tuổi Cole-Yorke ra khỏi biên giới nước Anh, trở thành một trong những minh chứng tiêu biểu nhất cho khái niệm “song sát” của bóng đá châu Âu.

Lược dịch từ: https://thesefootballtimes.co/2018/08/28/how-dwight-yorke-and-andy-cole-defined-an-era-of-manchester-united-dominance/

Hải Thượng (TTVN)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Hãy gạt cảm xúc sang một bên, Man Utd cần phải cân nhắc kĩ lưỡng về Michael Carrick

Có lẽ tôi chẳng cần phải dẫn chuyện vòng vo làm gì. Lần đầu tiên Manchester United sa thải một vị chiến lược gia người Bồ Đào Nha khó tính trong bối cảnh đội bóng này đang kém 2 bậc so với nhóm dự Champions League, họ đã bổ nhiệm một cựu cầu thủ mang tính biểu tượng nhưng chưa có kinh nghiệm huấn luyện ở thế giới bóng đá đỉnh cao làm thuyền trưởng tạm quyền... và sau đó thắng 14/19 trận tiếp theo.

Ký ức bóng đá: Đã từng có cái tên tiệm cận Gerrard và Lampard tại Premier league

Trong kỷ nguyên Premier League, khi nói về hình mẫu của một tiền vệ trung tâm toàn diện, đại đa số chúng ta đều nhớ về bộ đôi Steven Gerrard và Frank Lampard. Suốt nhiều năm liền, họ từng là biểu tượng của giải đấu với bộ kỹ năng chơi bóng ấn tượng. Từ tư duy bóng đá, tố chất thủ lĩnh, khả năng dẫn dắt lối chơi của toàn đội, dứt điểm, kiến tạo và thậm chí cả sút phạt, mọi thứ đều gần như hoàn hảo. Ấy thế mà vẫn có người đã từng tiệm cận với trình độ của cả hai huyền thoại trên.

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Là một phần trong chiến dịch quảng bá cho cuốn sách Ánh sáng trong đêm tối do Roberto Baggio chắp bút cùng cô con gái Valentina và tác giả/nhà báo thể thao nổi tiếng Matteo Marani, bộ đôi phóng viên Aldo Cazzullo và Carlos Passerini của tờ Corriere Della Sera đã có một cuộc phỏng vấn độc quyền với huyền thoại người Italy, nội dung trải dài từ quả luân lưu nghiệt ngã trong trận chung kết World Cup 1994, ký ức về Maradona, người đồng đội xuất sắc nhất, cho đến những ca phẫu thuật đầy ám ảnh.

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Xét một cách tổng quát, Marcus Rashford đã có một mùa giải tương đối thành công theo dạng cho mượn từ Barcelona, ngay cả khi anh không phải là nhân tố được HLV Hansi Flick ưu tiên sử dụng. Thế nhưng vì sao tiền đạo người Anh chưa chắc đã được giữ lại Camp Nou sau khi mùa giải năm nay khép lại?

Có đáng không khi Perez muốn tái hợp Jose Mourinho?

Suốt tất cả những năm tháng ấy, 9 năm chỉ có một danh hiệu, 11 năm không thật sự tiến gần tới chức vô địch quốc nội, 12 năm không thắng nổi một trận nào ở vòng knock out Champions League, hy vọng mong manh về cuộc tái hợp với Real Madrid vẫn lẩn khuất đâu đó như một ngọn lửa cũ chưa tắt hẳn.

Bruno Fernandes: "Chơi ở vị trí của tôi phải thật liều!"

Tờ Opta Analyst đã có một buổi trò chuyện độc quyền với đội trưởng Bruno Fernandes của Manchester United để “mổ xẻ” mùa giải 2025/26 rực rỡ của anh, và lý do vì sao chúng ta cần đặt các con số thống kê được ghi nhận ở ngôi sao người Bồ Đào Nha vào đúng bối cảnh thì mới có thể hiểu hết giá trị thực sự của anh.