Andrea Barzagli: Đâu cần tôn vinh để là người xuất sắc nhất

Tác giả Elflaco - Thứ Hai 21/05/2018 15:43(GMT+7)

“Tôi có cơ hội được chơi cùng những đồng đội xuất sắc nhất, những nhà vô địch thực sự. Nhưng người mà tôi luôn dõi theo, chiêm ngưỡng, ở bất kì giây phút nào, chỉ có thể là anh ấy. Một người bất khả chiến bại trong các tình huống 1 chọi 1. Một người luôn tạo ra ấn tượng mạnh mẽ trong mọi buổi tập. Một người cứ ra sân là chiến đấu với 100% trí lực. Một người xứng đáng là tấm gương sáng cho hậu thế”
– Leonardo Bonucci. “Có mặt đúng lúc và đúng chỗ để giải quyết tất thảy, theo cách đơn giản nhất. Anh ấy chính là đại thống lĩnh của chúng tôi” – Giorgio Chiellini.
Andrea Barzagli: Đâu cần tôn vinh để là người xuất sắc nhất
Sau thời đại của Paolo Maldini, Fabio Cannavaro và Alessandro Nessta, Bonucci – Chiellini chính là 2 trong số những hậu vệ xuất sắc nhất mà bóng đá Italia từng sở hữu. Vậy, ai là người khiến cả Bonucci và Chiellini đều dành cho sự ngưỡng mộ lớn lao đến thế và những lời có cánh đến vậy. Câu trả lời: Andrea Barzagli, người cao tuổi nhất và có lẽ cũng ít được nhắc đến nhất trong bộ ba phòng ngự BBC đình đám từng cùng thủ thành Gianluigi Buffon lập kỉ lục 974 phút giữ sạch lưới liên tiếp ở Serie A mùa giải 2015/16.
 
Buffon là huyền thoại sống, là kỉ lục gia của cả CLB Juventus và đội tuyển bóng đá quốc gia Italia. Bonucci, trước khi gia nhập Milan hè năm ngoái, luôn được coi là trung vệ hay nhất, danh tiếng bậc nhất của Calcio. Một hình mẫu trung vệ hiện đại với chất lượng xử lý bóng thượng thừa, đặt dấu ấn sâu sắc trong việc kiến tạo lối chơi từ hàng thủ và tất nhiên cả kĩ năng ghi bàn. Chiellini, trong khi đó, luôn được coi là một chiến binh với tính chiến đấu mạnh mẽ cùng nhiều xảo thuật hắc ám trong phòng ngự.
 
Barzagli và Buffon
Và cái tên cuối cùng trong bộ tứ rường cột của Juve trong hành trình thống trị Serie A 6-7 năm qua và cùng nhau sát cánh trong đội hình Azzurri ở các VCK lớn gần đây nhất, Barzagli, người được mệnh danh là “Bức tường”, là “Đá tảng”, người luôn nhận được sự ngưỡng mộ từ tất thảy các đồng đội ở Turin, lại hiếm khi được vinh danh, hiếm khi xuất hiện trên những dòng tít chính. Thiên hạ chẳng tìm được điểm nào để chê anh nhưng cũng chẳng mấy khi ca ngợi anh. Phải chăng vì Barzagli không ghi nhiều bàn như Bonucci. Phải chăng vì Barzagli không tạo ra thứ cảm xúc mãnh liệt của một chiến binh bất khuất như Chiellini.
 
Bất kì lý do nào đi nữa, thì gã hậu vệ gốc Tuscany này có lẽ là 1 trong những trường hợp bị đánh giá thấp hơn rất nhiều so với chất lượng và đẳng cấp thực sự của mình trong lịch sử bóng đá đương đại. Sự bình thản đến mức thầm lặng của Barazagli khiến thiên hạ nghĩ rằng anh chỉ là 1 nhân vật phụ trong các chiến tích của Juve. Sự điềm tĩnh của Barzagli, trước tất thảy các tình huống trên sân bóng và trong cuộc đời, khiến tài năng và những đóng góp lớn lao của anh không được đánh giá một cách công bằng khi đặt cạnh những Bonucci hay Chiellini. Và việc chẳng mấy khi ghi bàn (chỉ 2 pha lập công trong 8 mùa giải khoác áo Juve) khiến cái tên Barzagli là một thứ gì đó vô cùng bình thường trong thời đại mà những hậu vệ kiểu Sergio Ramos sắm vai “vedette”.
 
Nhưng với Juve, Barzagli đơn giản là người anh hùng thầm lặng. Một Quý ông thực thụ của hàng thủ “Lão bà”, người có thể hóa giải mọi nan nguy theo cách đơn giản nhất, nhẹ nhàng nhất, thậm chí là thong dong nhất. Một “thống chế”, một “giáo sư” như cách mà người đồng đội Chiellini nói về anh. Một bậc thày phòng ngự khiến ngay cả một hậu vệ lừng danh như Bonucci, giờ đã ở Milan, vẫn luôn cảm thấy thích thú khi dõi theo.
Juventus BBC Barzagli Bonucci Chiellini
Và với riêng BLĐ Juve, thì Barzagli đích xác là thượng vụ thế kỉ của CLB. Tin được không, khi Juve chỉ tốn 300 nghìn euro để đưa Barzagli về Turin từ Wolfsburg, hồi đầu năm 2011, để rồi kể từ mùa giải kế tiếp 2011/12, gã hậu vệ khởi nghiệp ở giải Serie D trở thành nhân vật tối quan trọng của một đế chế thống trị Serie A bao năm qua.
 
Khác với thế hệ những hậu vệ Italia lừng danh trước đây cũng như cùng thời, sự nghiệp của Barzagli khởi đi với xuất phát điểm rất thấp, ở 1 CLB làng nhàng Rondinella thuộc giải hạng tư. 23 tuổi, Barzagli mới lần đầu hít thởi bầu không khí Serie A, trong màu áo Chievo trước khi gia nhập Palermo và từng bước gầy dựng thương hiệu của mình. Nhưng vào đúng thời điểm mà cái tên Barzagli bắt đầu được các tifosi nhắc tới thường xuyên hơn nhờ những màn trình diễn ấn tượng với tư cách là thủ quân Palermo, thì hậu vệ gốc Tuscany này lại rời Calcio sang Bundesliga khoác áo Wolfsburg.
 
Quyết định đầu quân cho Wolfsburg cuối hè 2008 của Barzagli khiến tất thảy bất ngờ, thậm chí nhiều người còn dự đoán đấy là bước lùi của Barzagli vốn có thể khiến anh đánh mất vị trí vừa mới tạo dựng được trong đội hình Azzurri. Nhưng với Barzagli, gia nhập Wolfsburg và trở thành học trò của tay HLV quái kiệt Felix Magath chính là bước ngoặt lớn nhất trong sự nghiệp, là chuyến xê dịch giúp anh học hỏi được nhiều điều để từ đó hoàn thiện mình trở thành một “The Wall” hoàn hảo sau này.
 
Juventus v Real Barzagli va Benzema
Barzagli sau này vẫn nói về Magath với những lời tri ân sâu sắc, rằng chính HLV người Đức, với phương pháp huấn luyện dị biệt đến mức khắc khổ, những thúc đẩy liên tục dành cho anh, đã giúp anh trở thành một Barzagli ngày hôm nay. Barzagli cho tới ngày hôm nay vẫn kể về một “kỉ niệm đặc biệt” giữa anh và Magath như thế này: trong 1 buổi tập mà Barzagli không hoàn thành tốt, Magath đã phạt anh bằng cách bắt anh cõng người đồng đội nặng 93kg Alex Madlung leo lên đỉnh ngọn đồi cao xấp xỉ 1000m. Từ sự hà khắc của Magath, một Barzagli hoàn hảo chưa từng thấy, đã xuất hiện như thế. Ngay trong mùa giải đầu tiên với Wolfsburg của Magath, Barzagli chơi không thiếu một phút nào ở Bundesliga và giúp CLB đăng quang chức vô địch.
 
Đầu năm nay, Barzagli đã kí gia hạn hợp đồng với Juven để ở lại Turin đến mùa hè 2019. Không có gì bất ngờ nếu Barzagli treo giày trong màu áo “Bà đầm già”. Và chắc phải đến khi không còn được chứng kiến Barzagli chơi bóng như một giáo sư ở hàng thủ Juve, với sự thông minh và quyết đoán, với phong cách điềm tĩnh và tự tại trước mọi biến cố bên cạnh những Buffon hay Chiellini, Thế giới bóng đá mới thấy được một cách rõ ràng vai trò, đẳng cấp và chất lượng phòng ngự siêu hạng của anh.
 
Barzagli, người đã đi một hành trình rất dài từ những ruộng nho vùng Tuscany, từ hạng đấu chuyên nghiệp thấp nhất Serie D, tới Chievo, qua Palermo, Wolfsburg và giờ là mùa giải thứ 8 tại Juventus. Một hậu vệ của hiếm trong lịch sử bóng đá dương đại, người không cần những tôn vinh hào nhoáng để được coi là xuất sắc bậc nhất trong thế hệ của mình. Tanti Auguri, Andrea!
 
ELFLACO (TĐP)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Nếu Atletico Madrid vẫn chỉ là "trạm trung chuyển", thì chúng ta đã quá hẹp hòi khi nói về một CLB lớn

Mỗi lần một cầu thủ hàng đầu của Atlético Madrid được liên hệ với Barcelona, Real Madrid hay một đội bóng giàu có ở Premier League, một cách diễn giải quen thuộc lại xuất hiện. Atlético chỉ là nơi đủ tốt để một cầu thủ chứng minh năng lực, nhưng chưa phải nơi đủ tầm vóc để anh ta ở lại. Câu chuyện Julián Álvarez trong mùa hè 2026 chỉ là phiên bản mới nhất của một quan niệm đã tồn tại từ rất lâu.

Trent Alexander-Arnold: Khi người con Liverpool rời đi, cả một hệ thống cũng phải xây lại

Với một bộ phận CĐV Liverpool, điều khiến họ khó chấp nhận nhất nằm ở chính con người mà Trent từng đại diện tại Anfield. Trent sinh ra ở Liverpool, gia nhập học viện CLB từ năm 6 tuổi rồi vươn mình thành một trong những hậu vệ phải đặc biệt nhất bóng đá hiện đại. Anh cùng Liverpool giành Premier League, Champions League và gần như mọi danh hiệu lớn ở cấp CLB. Nhưng quan trọng hơn cả, Trent là một “Scouser” đứng trên sân đại diện cho thành phố của mình.

Premier league cuối cùng cũng "giác ngộ": Đối với một thủ môn quan trọng nhất vẫn là khả năng cứu thua

Một trong những bài học quan trọng nhất được đúc kết từ các mùa giải Premier League gần đây lại là một điều quá đỗi cơ bản đến mức đáng lẽ chẳng cần phải nói thẳng ra: Nếu muốn tránh cảnh xuống hạng, tốt nhất là bạn nên có một thủ môn biết cách ngăn quả bóng đi vào lưới.

Sự tàn nhẫn của Mikel Arteta biến Arsenal thành nhà vô địch

Có một lập luận đang ngày càng trở nên rõ ràng ở Arsenal. Thứ đưa đội bóng này tiến lên không phải một cá nhân nào, mà là sự tàn nhẫn của Mikel Arteta. Nghe có vẻ khắc nghiệt, thậm chí lạnh lùng, nhưng đó lại có thể là phẩm chất quan trọng nhất giúp Arsenal chuyển mình.

Raphinha xé màn đêm, Barca mở đại tiệc

Barcelona đã bắt đầu hành trình bảo vệ ngôi vương La Liga bằng chuyến làm khách đến sân Manuel Martinez Valero của Elche. Trước đối thủ chiếu dưới, đội bóng xứ Catalunya kiểm soát phần lớn diễn biến, tạo ra sự khác biệt bằng cường độ, tốc độ, khả năng tăng nhịp đúng thời điểm, và giành chiến thắng theo kiểu “bàn tay nhỏ”.

Unai Emery và nghệ thuật tìm kiếm sự tĩnh lặng từ thói quen chơi cờ vua

Thay vì lựa chọn những quán bar sôi động hay những vũ trường ồn ào, Unai Emery thường mở ứng dụng cờ vua trên điện thoại để “giải trí” với những đối thủ xa lạ. Với nhà cầm quân người Tây Ban Nha, đây không chỉ là một hình thức thư giãn mà còn giúp ông rèn luyện sự tập trung, tư duy logic cũng như tinh thần kỷ luật để áp dụng vào môi trường bóng đá đỉnh cao.

Trent Alexander-Arnold: "Liverpool sẽ luôn là nhà của tôi"

Hậu vệ người Anh thừa nhận anh đã phải đối mặt với những lời lăng mạ, đe dọa trên mạng, chịu những tiếng la ó khi trở lại Anfield và đau lòng khi bức tranh tường tôn vinh mình bị phá hoại. Dù vậy, sau tất cả, Trent khẳng định tình yêu dành cho đội bóng thời thơ ấu chưa bao giờ thay đổi: anh vẫn xem mọi trận đấu của Liverpool và luôn coi thành phố này là nhà.