Amantino Mancini: Những mảnh ký ức tại Olimpico

Tác giả Ole - Thứ Hai 30/09/2024 16:18(GMT+7)

Những năm tháng thành công trong màu áo AS Roma đã trở thành dĩ vãng sau khi ngôi sao người Brazil dính tới bê bối đời tư không đáng có.

 

Khi một cầu thủ bóng đá thực hiện một động tác được xem là thương hiệu, người ta thường hiểu rằng đó là bởi không ai có đủ khả năng để bắt chước họ. Động tác xoay người của huyền thoại Johann Cruyff hay những cú trivela của Ricardo Quaresma theo lý thuyết là hoàn toàn có thể lặp lại. Nhưng thực tế, chẳng mấy ai có thể làm điều đó một cách mượt mà như những cái tên vừa nêu trên.

Có thể kể đến một trường hợp khác điển hình hơn, đó là Arjen Robben với những pha rê bóng cắt vào trong và cứa lòng thành bàn ngoạn mục. Điều đó luôn lặp lại, tới mức khiến người ta phải thừa nhận rằng Robben đã thực hiện động tác này tới mức chuẩn mực và biến nó thành một tác phẩm của riêng mình. Và Amantino Mancini cũng là một trường hợp như vậy.

Đây là một cầu thủ chạy cánh hiếm khi nào chơi bóng theo cách… bình thường. Giai đoạn còn khoác áo Venezia ở Serie B, cựu tiền vệ Atletico Mineiro thường ít được HLV Gianfranco Bellotto trao cơ hội chỉ vì thói quen xử lý bóng bằng má ngoài khiến anh bị đánh giá là… thiếu nghiêm túc trong công việc. Tại một môi trường đề cao tính kỷ luật như Calcio, những lời nhận xét của Bellotto có thể phần nào ảnh hưởng tới khả năng phát triển của Mancini nhưng ban lãnh đạo Roma thì không nghĩ vậy. Một bản hợp đồng với mức giá phải chăng vào năm 2003 đã mang về cho Giallorossi một mảnh ghép thực sự hoàn hảo cho hệ thống của mình.

 

Đó là thời điểm Cafu vừa chia tay đội bóng để chuyển tới khoác áo Milan, trong khi Gianni Guigou được cho mượn. Một cầu thủ chạy cánh có thể chơi tốt ở biên hoặc đá wing-back là giấc mơ đối với HLV Fabio Capello vào lúc này. Sự bất thường của Mancini có thể không phải lúc nào cũng mang đến tính thuyết phục cho các CĐV sân Olimpico, tuy nhiên khi anh ghi được bàn đầu tiên vào lưới Lazio, tất cả đã thay đổi.

Xuất phát từ một tình huống đá phạt bên cánh phải của Francesco Totti, cầu thủ người Brazil đã khéo léo di chuyển vào khoảng trống giữa hàng phòng ngự Lazio. Thay vì một cú dứt điểm vội vàng trong tư thế không thuận lợi, Mancini đã nhảy lên, mở rộng tư thế và dùng gót để dứt điểm vào góc xa khung thành. Đó chắc chắn là một quyết định táo bạo và khiến các hậu vệ phải bất ngờ. Trong suốt thời kỳ khoác áo Roma, đây sẽ không phải lần duy nhất Mancini mang đến cảm giác kinh ngạc cho các đối thủ.

Tôi sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc này. Totti chuyền bóng từ một quả phạt và tôi lao lên. Bóng đi qua hai chân tôi và tôi quyết định dứt điểm bằng gót chân phải. Điều này nghe thật điên rồ về mặt kỹ thuật nhưng tôi tin là mình có thể làm được. Đó là một bàn thắng để đời.
Mancini nhớ lại.

Tại vòng 1/16 Champions League mùa giải 2006/07, hậu vệ Reveillere bên phía Lyon là người hiểu rõ nhất điều này. Trong khi Roma thể hiện một bộ mặt thất thường ở giải quốc nội và thi đấu không mấy thuyết phục ở lượt đi thì đại diện nước Pháp lại cho thấy phong độ ấn tượng. Thế nhưng, trong bóng đá, yếu tố bất ngờ luôn hứa hẹn mang đến sự hấp dẫn cho các khán giả. Giallorossi đã khiến đối phương choáng váng ngay từ khá sớm bằng pha lập công bằng đầu của Totti. Và trước khi kết thúc hiệp một, đến lượt Mancini gia tăng cách biệt cho đội bóng nước Ý bằng một tình huống mang tính “thương hiệu” của mình.

Về cơ bản, Reveillere không mắc sai lầm gì nghiêm trọng trong pha bóng này. Anh giữ tư thế và khoảng cách đủ để che chắn Mancini và hoàn toàn sẵn sàng cho một cú lao người sang trái hoặc phải để can thiệp nếu cầu thủ bên phía Roma bất ngờ đẩy cao tốc độ. Tuy nhiên, như đã đề cập, Mancini chưa bao giờ thích chơi bóng theo cách thông thường. Bằng một nhịp đảo chân, ngôi sao người Brazil sẽ khó lòng vượt qua được đối thủ nhưng với hai, ba, thậm chí hàng loạt lần thực hiện động tác giả thì kết quả có vẻ khác. Những pha đảo chân gần như… vô tận. Viễn cảnh Reveillere rình rập chờ đợi tới khi Mancini kiệt sức đã không còn nữa và khoảng cách với khung thành thì ngày càng gần hơn. Sai lầm cuối cùng đã xuất hiện và Mancini chỉ cần có thế để đi bóng rồi dứt điểm quyết đoán bằng chân trái tung lưới Lyon.

Với 59 bàn thắng sau 222 lần ra sân cho Roma, có thể khẳng định rằng Mancini là một bản hợp đồng thành công trong lịch sử đội bóng chủ sân Olimpico. So sánh với những tài năng cùng thế hệ, cầu thủ người Brazil đâu đó có thể kém hơn về mặt thành tích nhưng sự đặc biệt trong lối chơi, phong cách thi đấu và những cú đảo bóng “độc nhất vô nhị” chính là chất liệu đã làm nên một Mancini vô cùng đáng nhớ trong tâm trí các tifosi.

 

“Roma sở hữu nhiều cầu thủ xuất chúng vào thời điểm đó, như Totti, Cassano hay Montella. Vấn đề là chúng tôi thiếu đi sự ổn định. Thứ bóng đá mà chúng tôi thể hiện trên sân là tuyệt vời, Roma có thể ghi bàn một cách dễ dàng và giành được nhiều chiến thắng hơn. Đáng tiếc là mọi thứ đôi khi trở nên mất kiểm soát và không như ý muốn của toàn đội”, Mancini chia sẻ.

Quyết định chia tay sân Olimpico để chuyển tới đầu quân cho Inter Milan vào năm 2008 đã đánh dấu sự suy tàn đối với sự nghiệp của Mancini. Bất chấp những khởi đầu tương đối thuận lợi ở mùa bóng đầu tiên dưới thời Mourinho nhưng việc nhà cầm quân người Bồ dần từ bỏ hệ thống chiến thuật 4-3-3 đã khiến Mancini không còn được ra sân thường xuyên.

“Có lẽ ở giai đoạn đó tôi cũng không ở trạng thái tốt nhất và đấy là lý do vì sao Mourinho muốn để đội bóng chơi với sơ đồ 4-4-2”, cựu ngôi sao Roma cho biết.

 

Những năm tháng đỉnh cao tại Roma dần khép lại và trở thành một điều gì đó xa xỉ khi Mancini dính vào scandal hiếp dâm trong quãng thời gian cho mượn ở Milan, trong một cuộc ăn chơi thác loạn cùng người đồng hương Ronaldinho. Cuối năm 2011, anh bị kết án 2 năm 8 tháng tù khi còn đang khoác áo đội bóng cũ Atletico Mineiro tại quê nhà.

Rời xa những kiệt tác “đảo bóng” đầy mê hoặc trên sân Olimpico ngày nào, Amantino Mancini cuối cùng đã phải nói lời chia tay thế giới bóng đá theo cái cách thất vọng nhất, khi cầu thủ chạy cánh người Brazil tự vấn lại chính bản thân mình trong những trại giam không ánh sáng. Đó thực sự là nỗi nuối tiếc dành cho một tài năng từng thực hiện hoàn hảo những pha đảo bóng động tác giả và mang đến cảm xúc phấn khích cho các tifosi.

Xem thêm:

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Karim Adeyemi: Món hàng “ngon - bổ - rẻ” của Barca

Từng bị đặt dấu hỏi về mức độ phù hợp với Barcelona, Karim Adeyemi đang khiến những hoài nghi buổi đầu dần tan biến. 22 triệu euro (chưa tính phụ phí), mức giá tương đối rẻ cho một cầu thủ còn nhiều tiềm năng phát triển, giờ được xem là một khoản đầu tư đầy khôn ngoan của Blaugrana.

Boxing đã biến Rayan Cherki thành một cầu thủ lợi hại hơn, và anh không phải là người duy nhất

Đôi chân dĩ nhiên chính là thứ mà người ta chú ý nhất ở Rayan Cherki, với những bước nhảy nhót và nhón gót thoăn thoắt giúp anh thoát khỏi những cú tắc bóng tuyệt vọng của các hậu vệ, tuyển thủ người Pháp như thể đang khiêu vũ giữa vòng cấm trước khi nhẹ nhàng đưa quả bóng vượt qua thủ môn. 

David Raya: Tấm khiên thép của Arsenal

David Raya cứu nguy cho Arsenal ở thời điểm mà đội bóng cần anh nhất. Người gác đền 30 tuổi này tiếp tục chứng minh đẳng cấp thượng hạng, trở thành tấm khiên thép nơi hậu phương của đội bóng phía Bắc London.

Estevao phải học cách chờ đợi ở Stamford Bridge

Cách đây vài tuần, Carlo Ancelotti tới Stamford Bridge để theo dõi Estevao Willian, chàng trai trẻ mà mình tin có thể trở thành tương lai của bóng đá Brazil. Estevao Willian bước ra khỏi đường hầm Stamford Bridge, ngồi xuống ghế dự bị rồi 90 phút sau lại đi vào đường hầm, vẫn nguyên bộ đồ tập trên người.

Mac Allister và những ngày chờ đợi một cái gật đầu từ Anfield

Trong bóng đá, nếu đã lên tiếng, bạn cũng phải biết cách chứng minh bằng đôi chân. Và sau cuộc họp báo khá sôi nổi trước trận gặp Atletico Madrid, nơi Alexis Mac Allister nói nhiều về việc Liverpool không đề nghị anh hợp đồng mới trong mùa hè, tiền vệ người Argentina đã trả lời theo cách thuyết phục nhất: ghi một bàn thắng tuyệt đẹp, giúp Liverpool thắng 2-1. 

Vẻ đẹp của bóng đá đôi khi chỉ nằm ở một cái nhấc chân

Dimitar Berbatov không phải kiểu người lúc nào cũng tràn năng lượng, và cách ông dùng từ cũng giống hệt phong cách chơi bóng: tại sao phải dùng 100 từ khi một từ là đủ? Trong một cuộc trò chuyện qua Zoom thời Covid với The Guardian, Berbatov từng được hỏi liệu bóng đá có thực sự dễ dàng với ông như vẻ ngoài hay không. Câu trả lời chỉ vỏn vẹn một chữ: “Có.” Không màu mè, không cố tỏ ra ngạo mạn. Đơn giản là với Berbatov, bóng đá thực sự dễ.

Ông nội không còn ở đó, nhưng giấc mơ của ông vẫn đi cùng Pedri

Tôi thề, chưa bao giờ có một người hâm mộ bóng đá nào cuồng nhiệt hơn ông tôi. Tôi biết tất cả những ai đang đọc bài viết này ở Tây Ban Nha sẽ lắc đầu và nói: “Không, không, không, chú tôi mới là người cuồng nhiệt nhất.” Nhưng tôi nói thật, nếu bạn có cơ hội gặp ông tôi, bạn sẽ hiểu.