Đúng 236 ngày trước, Álvaro Arbeloa vẫn chỉ là HLV đội ba của Real Madrid. Đội bóng của anh vừa mới để thua Valencia ở vòng bán kết Cúp U19, đồng thời hòa điểm với Atlético Madrid tại giải vô địch quốc gia, cùng có 75 điểm. Rõ ràng, đó chẳng phải một thứ “nhiên liệu tên lửa” đủ mạnh để đẩy một người lên thẳng chiếc ghế nóng tại Bernabéu, nơi anh sẽ phải chỉ đạo Vinícius Júnior, Kylian Mbappé và Jude Bellingham, phải chứ?
![]() |
Ngoài đôi lần va chạm căng thẳng bên đường biên với HLV đội trẻ Atlético, Fernando Torres, người đồng đội cũ từng cùng anh vô địch World Cup trong màu áo ĐTQG Tây Ban Nha, Arbeloa gần như là một cái tên bị lãng quên, khuất khỏi ánh đèn truyền thông, chẳng có những đoạn trích dẫn gây tiếng vang, và trong cả những giấc mơ hoang đường nhất cũng không ai nghĩ anh có thể trở thành một ứng viên tiềm năng cho chiếc ghế HLV trưởng đội một của Los Blancos. Rồi đúng vào ngày hôm đó, huyền thoại CLB Raúl González bất ngờ từ chức HLV trưởng đội B Real Madrid và Arbeloa cảm nhận được một cú vỗ vai rất khẽ nhưng đầy trọng lượng từ chủ tịch Florentino Pérez. Thế là anh có được một bước tiến mới trên những nấc thang sự nghiệp.
Sự khởi đầu của Arbeloa trên chiếc ghế HLV trưởng tại Real Madrid Castilla chẳng hề êm ả: Đội bóng của anh đã phải nhận tới 4 thất bại chỉ trong 5 trận đầu tiên. Rồi đến ngày 10/1, màn thảm bại 1-4 trước Arenas, một CLB nhỏ bé xứ Basque, đã khiến Arbeloa phải ngồi ở nhà xem trận chung kết Supercopa El Clasico từ ghế sofa. Nhiều người hẳn sẽ tưởng tượng ra cảnh một “Madridista chính hiệu” như anh khoác bộ pijama Real, choàng khăn, mặc lại chiếc áo đấu của mùa giải vô địch Champions League 2014, thậm chí xỏ cả đôi giày cũ. Nhưng thôi, tôi xin không bình luận thêm.
Và rồi, tất cả đều biết chuyện gì xảy ra tiếp theo: Xabi Alonso bị sa thải khỏi ghế thuyền trưởng đội một, và người được chọn thay thế chính là Arbeloa.
Sau vài ngày hỗn loạn đến nghẹt thở tại chiếc ghế HLV trưởng danh giá bậc nhất thế giới bóng đá, Arbeloa, với cái đầu hẳn vẫn còn rất choáng váng, giờ chỉ kém ngôi đầu LaLiga đúng một điểm, gần như có thể khóa chặt một suất trong top 8 Champions League nếu giành chiến thắng trước AS Monaco vào đêm nay, và khi ấy, cựu hậu vệ cánh này hoàn toàn có thể quay sang những kẻ nghi ngờ năng lực của mình và hỏi ngược:
“Khủng hoảng ư? Khủng hoảng nào cơ?”
Người ta thường cho rằng chính hoàng đế Pháp Napoleon Bonaparte từng nói với giọng điệu mỉa mai rằng: “Tôi thà có những vị tướng may mắn còn hơn những vị tướng giỏi.” Nói đến các vị hoàng đế, có lẽ ý nghĩ ấy đang lởn vởn trong đầu Florentino Pérez lúc này, khi vận mệnh Real Madrid đang treo lơ lửng trên lưỡi dao, phụ thuộc vào việc liệu Arbeloa, người được đôn lên trước khi thật sự sẵn sàng, có thể tạo ra những kết quả sáng sủa hay không, và liệu anh có phải là một vị tướng… may mắn hay không?
Ví dụ: Triều đại của Arbeloa đã khởi đầu bằng một thất bại nhục nhã tột độ ở Copa del Rey, trước Albacete, đội bóng đang chật vật trong cuộc chiến trụ hạng tại giải hạng Nhì Tây Ban Nha. Hoàn toàn không có cách nào để tô vẽ màn trình diễn ấy theo hướng tích cực cả, và càng không thể cho rằng Real Madrid đã cố tình “buông” một giải đấu mà nếu vô địch sẽ mang lại tấm vé tham dự cuộc chơi Supercopa đầy rẫy tiền bạc mùa sau, dù cho trí tưởng tượng có bay xa đến đâu.
Những lời lẽ đầy tính thách thức của Arbeloa, được anh tuyên bố sau trận thua Albacete và lặp lại trước trận đấu ở LaLiga hôm thứ 7 tuần trước rằng “Tôi sẽ không thay đổi bất kỳ quyết định nào của mình” cũng không được đón nhận tích cực. Chúng bị gán nhãn là bướng bỉnh, thiếu nhận thức, chứ không phải là dũng cảm hay “kiên định với nguyên tắc”. Đó chính là bản chất của giới truyền thông thể thao, một khi họ đã ngửi thấy mùi máu trong nước.
![]() |
Nhưng hãy ghi nhớ lời tôi nói: Việc bị loại khỏi Copa del Rey, dù không mong muốn, hoàn toàn có thể trở thành một món quà lớn cho một tập thể Real Madrid đang dính đầy những vết sẹo, bị bao vây tứ phía và chao đảo dữ dội này.
Arbeloa, trong khi vẫn hứng chịu sự soi mói gắt gao từ giới truyền thông và người hâm mộ, đã tái bổ nhiệm vị HLV thể lực nổi tiếng nghiêm khắc Antonio Pintus. Tài năng của người đàn ông Italy 63 tuổi này là điều không cần bàn cãi, nhưng ông cũng nổi tiếng với phong cách huấn luyện khắc nghiệt đến tàn nhẫn.
Chúng ta đang sống trong một thời đại mà việc rèn luyện thể lực cho các cầu thủ một cách tinh tế đã trở thành chuẩn mực mới, thiết yếu hơn nhiều so với việc ném họ vào những bài tập khắc nghiệt kiểu Thủy quân lục chiến. Nói theo nghĩa hình tượng, Pintus chính là một liều thuốc mang tính “bạn sẽ ch.ết ngắt hoặc trở nên cực kỳ mạnh mẽ” cho vấn đề lớn nhất của đoàn quân mà Arbeloa tiếp nhận lúc này: Động cơ gần như cạn sạch xăng.
Các cầu thủ trụ cột của anh đã trải qua hai kỳ tập huấn tiền mùa giải ngắn đến mức thảm hại. Thậm chí không thể gọi chúng là “trại tập huấn”, mà chỉ là những buổi tập… cho có lệ. Và thực tế là suốt cả mùa giải, Real Madrid chưa từng có nổi một màn trình diễn thống trị trọn vẹn 98 phút nào (90 phút chính thức cộng bù giờ), kiểu làm chủ hoàn toàn thế trận mà không hề trùng xuống - cả về thể chất lẫn tinh thần. Nhưng liệu cách để giải quyết vấn đề đó có phải là vắt kiệt đôi chân các cầu thủ ngay trong tháng Một? Chắc hẳn ai cũng sẽ nghĩ là không.
Vậy thì, xin mời Albacete bước lên sân khấu.
Việc Arbeloa để Mbappé, Bellingham, Thibaut Courtois và Aurélien Tchouaméni ở nhà trong trận đấu đầu tiên của mình trên cương vị HLV trưởng Los Blancos, trước một đối thủ nhỏ bé nhưng đầy khát khao, không có gì để mất và sẵn sàng cắn xé họ như đàn cá piranha - có phải là một quyết định cầm quân sáng suốt không? Kết quả đã cho thấy câu trả lời là “Không”. Nhưng…
Barcelona đã dốc toàn lực cho trận đấu cúp của họ, vượt qua vòng đấu đó, rồi ngay sau đó sụp đổ tại LaLiga vào Chủ nhật. Còn Madrid thì tìm lại được sức mạnh và những bàn thắng trong hiệp hai trước Levante, qua đó thu hẹp khoảng cách với ngôi đầu bảng từ bốn điểm xuống chỉ còn một.
Quan trọng hơn, tập thể của Arbeloa giờ đây sẽ có nhiều thời gian để tập luyện hơn, nhiều thời gian để làm việc với Pintus hơn, nhiều thời gian để hồi phục hơn, và quan trọng nhất, họ đã “dọn đường” để vị HLV thể lực người Italy đầy khắt khe ấy… đòi hỏi nhiều hơn nữa, từ những cầu thủ đang cần một cú hích cả về thể chất lẫn tinh thần để sẵn sàng cho các cuộc săn danh hiệu lớn vào giai đoạn cuối mùa.
Nếu, và đây là một chữ “Nếu” rất lớn, Madrid giành chức vô địch LaLiga, và/hoặc bằng cách nào đó lại được nâng cao thêm một chiếc cúp Champions League nữa tại Budapest, với nền tảng thể lực sung mãn, sự sắc bén được phục hồi, và Pintus được cõng quanh sân ăn mừng chiến thắng như một lời cảm kích, thì bạn chẳng cần tôi nói cũng biết: Sẽ không ai còn rên rỉ về thất bại ở Albacete nữa. Cá nhân tôi cho rằng kịch bản Champions League thì hơi khó xảy ra, nhưng cứ chờ xem.
Một mùa giải thành công ngoài mong đợi chẳng phải nhờ tài cầm quân kiệt xuất, mà là nhờ… vận may? Cũng có thể lắm chứ, bởi việc Real Madrid bị loại khỏi Copa del Rey đã mở ra những cơ hội.
Tuy nhiên, chúng ta không thể phớt lờ mặt trái của câu chuyện. Nhà báo Graham Hunter của tờ ESPN đã kể rằng những tiếng huýt sáo chói tai, những lời la ó, phản đối dữ dội nhắm vào một số cầu thủ - và cả vị chủ tịch đầy kiêu hãnh - trước và trong chiến thắng 2-0 của Madrid trước Levante, là khung cảnh gây sốc, ồn ào, giận dữ và trần trụi nhất mà ông từng chứng kiến tại Bernabéu trong gần 24 năm làm việc ở Tây Ban Nha.
Pérez, và thực tế là mọi tỷ phú đã quen với việc chiến thắng trong cuộc sống, đều rất khó chịu với bất kỳ sự đảo chiều nào, dù nhỏ đến đâu. Và khi sự bẽ mặt ấy xảy ra công khai, trước cặp mắt của hàng vạn người, nó có thể châm ngòi cho một cơn phẫn nộ sâu sắc và cực kỳ nguy hiểm.
![]() |
Nhưng một lần nữa, vận may lại mỉm cười với Arbeloa. Một đối thủ đã thi đấu ngang cơ với Madrid trong hiệp một cũng là một tập thể đã phải thay HLV lần thứ hai trong mùa giải này, lực lượng mỏng, tiềm lực hạn chế, và ngay khi nhịp độ trận đấu được các học trò của Arbeloa đẩy lên cao thì lập tức bị áp đảo hoàn toàn. Nếu lịch thi đấu sắp xếp một thử thách khác, khiến Los Blancos phải làm khách trước một đối thủ cứng cựa hơn nhiều, hoặc tiếp đón một đội bóng chuyên phản công nhanh, giàu năng lượng, thì kết cục có lẽ đã rất khác. Nhưng Arbeloa hẳn sẽ nhún vai: “Quan tâm làm gì? Mấy chuyện có đó xảy ra đâu.”
Và cũng cần phải nói thêm: Arbeloa đã thể hiện một pha xử lý truyền thông cực kỳ thuần thục, chẳng khác nào “màn trình diễn” của các chính trị gia hay những phát ngôn viên quyền lực ở các điểm nóng toàn cầu. Khi được hỏi về những tiếng la ó và huýt sáo chát chúa - rõ ràng phát ra từ chính các CĐV Real Madrid, những người đã bỏ ra không ít tiền để vào sân tối thứ Bảy hoặc là hội viên chính thức của CLB – anh đã đáp rằng bất kỳ ai công kích Florentino Pérez đều là những kẻ “không yêu Real Madrid” và là một phần của một chiến dịch có tổ chức. Thậm chí, anh còn khẳng định mình biết rõ ai đứng sau.
Những lời lẽ đậm chất “Orwellian”, vô nghĩa nhưng lại có thể lấy lòng người thuê mình một cách hoàn hảo.
Liệu tuần này Arbeloa có tiếp tục gặp may? Rất có thể.
Monaco cũng đang ở trong cảnh thay HLV lần thứ hai ở mùa giải này, vừa thua trên sân nhà trong một trận đấu mang tính chạy đà ở Ligue 1, hàng loạt trụ cột dính chấn thương nặng, và nói thẳng ra, trông giống như một đối thủ vô cùng lý tưởng để một “vị tướng may mắn” bước vào đời sống Champions League. Tuy Monaco xứng đáng được tôn trọng, nhưng nếu bạn nghe thấy âm thanh lạch cạch ở đâu đó, rất có thể đó chính là tiếng động cơ của cỗ máy mà Arbeloa điều khiển đang vào guồng: Một dấu hiệu mong manh cho thấy rằng, dù tình thế của anh và của Madrid vẫn cực kỳ mong manh, và vị HLV tân binh này vẫn đang bị soi xét gắt gao (chứ chưa phải là bị tấn công) bởi truyền thông Madrid, Arbeloa hoàn toàn có thể trở thành một “vị tướng may mắn” rất hữu dụng.
Chúng ta cứ chờ xem.
Theo Graham Hunter, ESPN




Real Madrid
Valencia
