Adam Lallana: Phần thưởng cho sự nhẫn nại

Tác giả CG - Thứ Hai 21/10/2019 16:00(GMT+7)

Làm tung lưới đối thủ sau hơn 2 năm không được ăn mừng một bàn thắng nào của riêng mình, hơn 2 năm với biết bao chấn thương giày vò thì pha lập công đó chẳng khác nào một tiếng thét lớn của người khao khát chứng tỏ mình, muốn cho cả thế giới thấy anh ta chưa đáng bị lãng quên. Vừa qua, Adam Lallana đã ghi bàn.

Ghi bàn trong một trận đấu giữa Liverpool và Manchester United là một kỷ niệm đáng nhớ, pha lập công đó lại giúp đội bóng có điểm trước đối thủ kình địch thì đó là một bàn thắng quan trọng.

 
Nhưng làm tung lưới đối thủ sau hơn 2 năm không được ăn mừng một bàn thắng nào của riêng mình, hơn 2 năm với biết bao chấn thương giày vò thì pha lập công đó chẳng khác nào một tiếng thét lớn của người khao khát chứng tỏ mình, muốn cho cả thế giới thấy anh ta chưa đáng bị lãng quên. Vừa qua, Adam Lallana đã ghi bàn.
 
Thoát khỏi sự kèm cặp của Marcos Rojo khi Ashley Young dù đứng ở đó cũng không thể bọc lót, Lallana biến đường căng ngang của Andrew Robertson trở thành pha kiến tạo với một tình huống đệm bóng một chạm chuẩn xác. Sau 2 năm, 4 tháng và 29 ngày, kể từ bàn ấn định thắng lợi 3-0 cho Liverpool trước Middlesbrough ở vòng 38 Premier League mùa giải 2016/2017, tiền vệ 31 tuổi người Anh mới lại nổ súng.
 
3 mùa giải đầu tiên khoác áo Liverpool, Lallana là cầu thủ quan trọng của đội bóng. Đặc biệt, mùa giải 2016/2017 - mùa đầu tiên mà Jurgen Klopp dẫn dắt Liverpool trọn vẹn - Lallana là nhân tố không thể thiếu trong lối chơi mà nhà cầm quân người Đức xây dựng ở “Lữ đoàn đỏ”.

 
Năm ấy, Lallana có mùa bóng tốt nhất trong sự nghiệp của mình: xét về các con số thống kê, anh có 8 bàn thắng và 7 pha kiến tạo ở Premier League. Lallana đứng giữa các hàng ngang cầu thủ của đối phương như một người mà không ai có thể chạm tới. Anh giữ bóng, nhấn nhá, lắc hông để dụ đối thủ lao tới rồi sẽ bất ngờ thực hiện một pha ngoặt bóng theo kiểu “Cruyff turn” để loại bỏ 3-4 cầu thủ đang vây quanh.
 
Nhưng đâu chỉ có thể. Ký giả Sam Wallace nhận xét rất hay về Lallana rằng anh như là hiện thân cho lối chơi gegenpressing của Klopp, một người vừa biết ghi bàn, vừa biết kiến tạo cho đồng đội lập công, một người có thể đoạt lại bóng trong chân đối thủ và là chỉ huy của những tình huống pressing tầm cao.
 
Khi Klopp mới đặt chân tới Liverpool, Roberto Firmino và Lallana là những cầu thủ khiến ông hài lòng nhất về việc chịu khó chạy và hoạt động liên tục. Và thời gian trôi đi càng chứng minh sự tin tưởng của ông dành cho cựu tiền vệ Southampton là đúng. Chẳng thế mà sau chiến thắng 4-0 trước Everton ở lượt về Premier League 2015/2016, trong lúc các phóng viên còn đang mải mê hỏi về Philippe Coutinho, Klopp khiến tất cả phải bất ngờ khi thốt lên: “Thật không thể tin được là chẳng ai trong số các anh chị hỏi tôi về Adam Lallana cả”.
 
Không chỉ là chuyên môn, Lallana còn như một trong số các thủ lĩnh của Liverpool. Những người ở Melwood vẫn kể lại anh luôn sẵn sàng hét vào mặt các đồng đội khi thấy ai đó chưa nỗ lực hết sức mình trong buổi tập. Klopp cũng ngầm cho rằng Lallana là một trong những người đại diện cho tiếng nói của ông ở phòng thay đồ: “Rõ ràng chúng tôi phải làm mọi thứ để giữ một cầu thủ như cậu ấy. Đó là cầu thủ rất quan trọng với chúng tôi. Tôi đã nghe rất nhiều người kể về cậu ấy trước khi đến [Liverpool] nhưng tôi chỉ thực sự biết là cậu ấy tới từ Southampton. Tôi giành nhiều thời gian bên cạnh các cầu thủ nhưng tôi không ở trong phòng thay đồ, do đó tôi cần những cầu thủ đại diện cho mình ở đó và cậu ấy là một trong số họ”.
 
Adam Lallana quyết tâm chứng tỏ mình
Thế nhưng suốt 2 mùa giải đã qua, Lallana gần như bị gạt ra bên lề vì những chấn thương. Mùa 2017/2018, anh chỉ đá một trận duy nhất ở Premier League và bỏ lỡ phần lớn các trận đấu vì chấn thương gân khoeo. Trước đó là một chấn thương đùi nghiêm trọng trong giai đoạn tiền mùa giải. Klopp sau đó đã có những người mới để thay thế ở hàng tiền vệ, ông cũng ổn định được bộ khung của mình và giờ đã tìm ra bộ 3 tốt nhất lúc này là Fabinho, Jordan Henderson và Georginio Wijnaldum. 
 
Tâm lý Lallana bị ảnh hưởng bởi những chấn thương, anh thu mình vào vỏ bọc khi hết lần này tới lần khác phải đối diện với thứ đáng sợ nhất cuộc đời một vận động viên. Tiền vệ 31 tuổi chia sẻ trong cuộc phỏng vấn với The Times hồi tháng 9 vừa qua: “Đến một thời điểm tôi đã nói với đội ngũ y tế rằng hãy xếp lịch của tôi ngược lại với cả đội vì tôi không cần phải hành xử trước mặt họ như thể mọi thứ đều ổn nữa. Nếu họ tới tập vào buổi sáng, tôi sẽ đến vào buổi chiều. Tôi cảm thấy mình sẽ trở lại vào cuối mùa giải: các trận bán kết, các trận đấu tại Premier League. Vòng xoay của các trận đấu vẫn ở đó.
 
Mùa giải trước đã có rất nhiều giai đoạn tôi buồn và tức giận vô cùng, chẳng vì ai cả mà bởi hoàn cảnh của mình thôi. Tôi tiếp tục chiến đấu để đóng góp và chứng tỏ mình là một người đáng tin cậy với các đồng đội vì khi bạn chấn thương, nó không phải dấu hiệu của sự yếu đuối nhưng rõ ràng về cơ bản bạn không thể làm nhiệm vụ của mình.

Có những lúc tôi cảm thấy chênh vênh. Làm sao mình có thể trở lại đội đây? Tôi cảm thấy như mình đang leo trên một cái thang mà không bao giờ dừng lại. Đôi khi tôi lùi một bước nhưng đội đã tiến 2 bước mất rồi”.
 
Tuy nhiên, trong suốt kỳ chuyển nhượng mùa hè vừa qua, lập trường của Liverpool vẫn luôn là không bán Lallana. Bản thân Lallana cũng đã lấy lại được sự tự tin sau khi đẩy lùi được những nghi ngờ mà anh tạo ra với chính mình, anh tuyên bố “Một mùa giải có khoảng 60 trận và khi nhìn 2 mùa giải đã qua của mình, tôi chỉ nghĩ rằng hãy kiên nhẫn, hãy bền bỉ rồi cuối cùng cơ hội sẽ tới thôi”.
 
 
Jurgen Klopp đã có những kế hoạch mới cho Lallana ở mùa bóng này, ông muốn sử dụng anh ở vị trí tiền vệ lùi sâu, biến anh thành một “Jorginho của Liverpool”. Điều này cho thấy, cựu thủ quân Southampton vẫn luôn nằm trong kế hoạch mà nhà cầm quân người Đức xây dựng. Khách quan mà nói, nhịp chơi bóng, khả năng xử lý ở không gian hẹp và triển khai của Lallana rất phù hợp ở vị trí này. 
 
Ở chuyến làm khách đến Old Trafford vừa qua, khi “Lữ đoàn đỏ” bế tắc, Klopp đã rút Henderson ra để nhường chỗ cho Lallana. Anh không đá trong vai trò thấp nhất hàng tiền vệ mà chơi cao hơn. Lallana đã lên tiếng bằng một bàn thắng, sau bao ngày chờ đợi mà cảm tưởng như người ta đã lãng quên mất anh.

“Hãy kiên nhẫn, hãy bền bỉ rồi cuối cùng cơ hội sẽ tới”. Và sự nhẫn nại ấy của Lallana đã được đền đáp xứng đáng, dù việc chờ đợi như vậy thực sự là một thử thách với bất cứ con người nào.

CG (TTVN)
 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis không cần quá nhiều động tác để tạo ra ảnh hưởng. Cầu thủ người Hy Lạp có cách chơi trực diện, xử lý nhanh và gọn gàng. Khả năng đọc tình huống, chọn vị trí và di chuyển thông minh giúp Tzolis luôn biết cách xuất hiện ở những điểm nóng, mở ra những tình huống tấn công khó lường.

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Khi Arsenal bỏ ra 34 triệu bảng để đưa Christos Tzolis rời Club Brugge, phản ứng của thị trường không hẳn là sự phấn khích. Trong một mùa hè mà giá cầu thủ ngày càng bị đẩy lên quá cao, mức phí dành cho một cầu thủ 24 tuổi đến từ giải VĐQG Bỉ khiến nhiều người cảm thấy hoài nghi. Ngay cả các Gooners cũng chẳng phải ngoại lệ.

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Người Tây Ban Nha có câu: “Từ một đám cưới sẽ dẫn đến một đám cưới khác” (“De una boda sale otra boda”). Tuy nhiên, vào mùa hè này, một đám cưới lại dẫn đến việc Rodri đặt bút ký hợp đồng chuyển từ Manchester City sang khoác áo Barcelona. Nhà đương kim vô địch La Liga đã đánh bại sự cạnh tranh gay gắt từ đại kình địch Real Madrid để hoàn tất thương vụ có tổng giá trị lên tới 76,5 triệu euro này (đã bao gồm cả các điều khoản phụ phí).

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khoác lên mình chiếc áo số 7 - số áo trước đó của huyền thoại Antoine Griezmann, đồng nghĩa Lee Kang-in nhận được rất nhiều kỳ vọng. Người hâm mộ Atletico Madrid không nhất thiết đòi hỏi anh trở thành Grizzy thứ hai, nhưng muốn thấy chiếc áo ấy tiếp tục thuộc về một cầu thủ có thể tạo ra những khoảnh khắc khiến Riyadh Air Metropolitano bùng nổ. Và ngay ở trận chính thức đầu tiên, Lee đã mang đến sự khác biệt.

Rodri: Từ trại hè Connecticut đến chức vô địch World Cup - Chuyện một cậu bé ám ảnh với bóng đá

Ba mươi thiếu niên của trại hè ngồi túm tụm quanh một chiếc TV được lắp ráp vội vàng, dõi theo cảnh Tây Ban Nha nâng cao chiếc cúp vàng World Cup. Một trong số đó đã không thể kìm nén được sự vui sướng tột độ - và 16 năm sau, chính cậu bé ấy cũng sẽ bước lên cầm lấy và giương cao chiếc cúp đó, với tư cách là đội trưởng của ĐTQG Tây Ban Nha.