Abou Diaby: Khi giấc mơ không trọn...

Tác giả Elflaco - Thứ Ba 14/05/2019 10:59(GMT+7)

13 năm thi đấu chuyên nghiệp, Diaby trải qua khoảng 25 ca chấn thương lớn nhỏ. Với hơn 1600 ngày vật lộn với những cơn đau khủng khiếp ở cả thể xác lẫn tinh thần. Cả đời cầu thủ, Diaby chơi chưa đầy 200 trận chuyên nghiệp cấp CLB, thêm 16 ra sân trong màu áo tuyển Pháp.

Đầu tháng Năm, Trung tâm huấn luyện bóng đá trẻ của CLB Auxerre đón chào một vị khách đặc biệt, một cựu cầu thủ trưởng thành từ chính AJA, người sẽ có một cuộc nói chuyện với thời lượng 90 phút - bằng đúng chiều dài một trận đấu bóng đá - với các học viên tài năng của CLB.
 
“Bóng đá chuyên nghiệp đầy rẫy những thách thức mà bạn sẽ phải đối mặt và vượt qua. Tất nhiên, là bằng quyết tâm chiến thắng mạnh mẽ, sự nghiêm túc với nghề nghiệp và cả tình yêu lớn dành cho nó” – vị khách đặc biệt của AJA đã bắt đầu buổi nói chuyện của mình bằng những lời như thế.
 
Anh ngừng lại một chút, khi một cánh tay học viên giơ lên và đặt ra câu hỏi với nội dung về “những chấn thương trong đời một cầu thủ chuyên nghiệp”, trước khi mỉm cười và nói: “Đôi khi giấc mơ cầu thủ của chúng ta không thành, hoặc không trọn vẹn vì một chấn thương nặng, hay rất nhiều chấn thương liên tiếp. Khiến những gì mà chúng ta – cầu thủ chuyên nghiệp – gầy dựng trước đó sụp đổ như một tòa lâu đài trên cát”. 
 
“Nhưng tin tôi đi, đó không bao giờ là ngày tận thế. Điều quan trọng là bạn luôn tận hưởng từng giây từng phút trên hành trình bóng đá của mình đồng thời học cách đối mặt với bất kì điều tồi tệ nhất có thể xảy ra”.
 
Sẽ chẳng có cựu cầu thủ nào, trong thế giới bóng đá đương đại, có thể truyền đạt một cách chi tiết và sâu sắc về “chấn thương trong sự nghiệp”, về những nỗ lực không ngừng nghỉ, về biết bao nỗi đau phải trải qua trong những lần chấn thương-trở lại-rồi chấn thương như vị khách mời đặc biệt của AJA. 
 
 
Người vừa chính thức tuyên bố treo giày 3 tháng trước đó. Người trưởng thành từ AJA, trải qua gần 1 thập kỉ không-thể-nào-quên tại Arsenal và kết thúc sự nghiệp sau 2 mùa giải với vỏn vẹn… 6 trận đấu tại Marseille. 
 
Bởi anh là Abou Diaby.
 
13 năm thi đấu chuyên nghiệp, Diaby trải qua khoảng 25 ca chấn thương lớn nhỏ. Với hơn 1600 ngày vật lộn với những cơn đau khủng khiếp ở cả thể xác lẫn tinh thần. Cả đời cầu thủ, Diaby chơi chưa đầy 200 trận chuyên nghiệp cấp CLB, thêm 16 ra sân trong màu áo tuyển Pháp. 
 
Nhưng theo tính toán (từ transferMarkt) thì số trận Diaby bỏ lỡ vì chấn thương còn nhiều hơn thế, xấp xỉ 290 trận.
 
Ngày Diaby tuyên bố giã từ sự nghiệp sân cỏ, cuối tháng Hai vừa qua, Arsene Wenger đã khóc mà nói: “Chàng trai này xứng đáng có được nhiều hơn thế, với tài năng và biết bao nỗ lực không ngừng nghỉ. Abou, trong tôi luôn là sự tiếc nuối lớn nhất, niềm day dứt lớn nhất. Cầu chúc cho cậu ấy sẽ có được thành công trên hành trình mới của đời mình”.
Abou Diaby: Khi giấc mơ không trọn...
Các CĐV Arsenal và có thể là cả Wenger nữa, hẳn sẽ rất nhớ một Diaby siêu hạng của mùa giải 2009/10. Mùa giải đầu tiên và duy nhất trong sự nghiệp của Diaby tại “Pháo thủ” anh có được thể trạng hoàn hảo khi bắt đầu. Mùa giải anh góp mặt trong 26 trận tại Premier League, thêm 7 trận trên hành trình vào tứ kết Champions League của Arsenal. Mùa giải mà Diaby kết hợp cùng Fabregas thành một trong những cặp tiền vệ đáng xem nhất châu Âu.
 
Đấy cũng là mùa giải mà Diaby ghi 6 bàn thắng, đặt dấu giày trong 3 pha kiến tạo thành bàn, bình quân mỗi trận có 3 pha qua người thành công, thực hiện 3 cú tắc bóng chuẩn xác, thắng tranh chấp tay đôi 3 lần. Là mùa giải mà Diaby được chuyên trang phân tích Whoscored chấm 7,76 điểm phong độ ở Premier League, cao thứ 5 toàn giải. Là mùa giải mà Diaby mới chỉ bước vào cái tuổi 23, tràn đầy nhựa sống và khát vọng chinh phục đỉnh cao. 
 
Nhưng như một ĐỊNH MỆNH ác nghiệt chẳng thể nào chối bỏ. Đúng vào lúc Diaby hay nhất và được kì vọng nhiều nhất, chấn thương lại xảy đến. Một serie chấn thương liên tiếp, từ bắp vế, bàn chân, mắt cá chân trong suốt mùa giải kế tiếp, 2010/11 đã khiến “Vieira mới” chẳng bao giờ có thể vươn tới đỉnh cao thêm một lần nữa. Kể từ năm 2011, Diaby thêm đúng 29 trận ở mọi cấp độ cho tới khi anh quyết định nói lời từ giã sân cỏ.
 
Paul Pogba, trong một bài phỏng vấn trước thềm World Cup 2018, đã xếp Diaby vào danh sách 7 tiền vệ của bóng đá hiện đại… giỏi hơn anh. Với Pogba, Diaby từ lâu luôn là niềm cảm hứng, là 1 trong những thần tượng bóng đá lớn nhất của cầu thủ này.
 
Còn Diaby, hôm nay chính thức bước sang tuổi 33, có lẽ thích người đời nhớ đến mình bằng những khoảnh khắc rực sáng (dù không nhiều) trong sự nghiệp hơn là câu chuyện về một….”kỉ lục gia” chấn thương. Như bàn thắng đầu tiên và duy nhất Diaby ghi được trong màu áo tuyển Pháp, pha làm bàn ấn định thắng lợi 1-0 trên sân Phần Lan, hồi tháng 9/2012, ở lượt mở màn bảng I vòng loại World Cup 2014.
 
 
Người đời có thể đã lãng quên pha ghi bàn ấy. Nhưng Diaby thì không. Và Didier Deschamps, HLV đương nhiệm của tuyển Pháp lại càng không. Bởi đấy là bàn thắng đầu tiên của tuyển Pháp, trong triều đại của Deschamps. Triều đại thành công được ghi dấu với ngôi á quân EURO 2016 và Cúp vàng World Cup 2018. Triều đại được mở ra với bàn thắng của Diaby, dù sau đó tiền vệ này không chơi thêm 1 trận nào cho “Les Bleus”.
 
Còn bạn, bạn sẽ chọn hình ảnh nào để nhớ về Diaby? Một thiên tài bóng đá thiếu may mắn? Một kỉ lục gia chấn thương? Hay một người đàn ông đã chiến đấu với biết bao nghịch cảnh để níu giữ giấc mơ lớn của đời mình?
 
Một bài viết của El Flaco (TĐP)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Bradley Barcola chính là cứu cánh cho Liverpool của Andoni Iraola

Có lẽ việc thay thế Salah vốn dĩ chưa bao giờ là chuyện đơn giản. Cách Liverpool hoạt động trên thị trường chuyển nhượng mùa hè này càng cho thấy điều đó. Ngay từ thời điểm tại Leeds tháng 12/2025, khi ngôi sao người Ai Cập nói rằng mình đã bị “ném xuống gầm xe buýt” và cáo buộc CLB không giữ lời hứa, Liverpool thực tế đã nhận được lời cảnh báo đủ sớm để chuẩn bị người kế nhiệm. 

Lionel Messi và tháng nghiệt ngã nhất sự nghiệp của anh

Những tán cây sycamore nghiêng ngả trong gió, hàng rào mắt cáo rung lên lạch cạch. Một ngày tháng Bảy lạnh giá ở Arroyo Seco, giữa mùa đông Argentina, luồng gió từ sông Paraná thổi qua khiến những khán giả ngồi trên khán đài sân Antonio Di Giacomo phải co ro trong cái rét. Dưới sân là một trận đấu thuộc hạng tư bóng đá Argentina.

Man City và khoảng trống khổng lồ Rodri để lại

Người ta đang nói rất nhiều về việc Real Madrid có thể phải trả giá đắt vì để hụt Rodri vào tay Barcelona trong mùa hè này. Sự xuất hiện của chủ nhân danh hiệu Quả bóng vàng World Cup 2026 biến Barcelona trở thành một phiên bản thu nhỏ của đội tuyển Tây Ban Nha, đồng thời khiến cán cân quyền lực tại La Liga tiếp tục nghiêng mạnh về phía đội bóng xứ Catalonia. Nhưng Real Madrid không phải đội bóng duy nhất chịu ảnh hưởng bởi sự xuất hiện của Rodri tại Camp Nou.

Rayan Cherki: Nét lãng mạn giữa buổi giao thời của Man City

Giữa buổi giao thời tại Manchester City, Rayan Cherki đang trình diễn thứ bóng đá vừa mềm mại vừa ngang tàng, khi một nhịp chạm có thể xé toạc cấu trúc phòng ngự đối phương và một khoảnh khắc ngẫu hứng có thể làm đổi hướng cả trận đấu.

Nếu Atletico Madrid vẫn chỉ là "trạm trung chuyển", thì chúng ta đã quá hẹp hòi khi nói về một CLB lớn

Mỗi lần một cầu thủ hàng đầu của Atlético Madrid được liên hệ với Barcelona, Real Madrid hay một đội bóng giàu có ở Premier League, một cách diễn giải quen thuộc lại xuất hiện. Atlético chỉ là nơi đủ tốt để một cầu thủ chứng minh năng lực, nhưng chưa phải nơi đủ tầm vóc để anh ta ở lại. Câu chuyện Julián Álvarez trong mùa hè 2026 chỉ là phiên bản mới nhất của một quan niệm đã tồn tại từ rất lâu.

Trent Alexander-Arnold: Khi người con Liverpool rời đi, cả một hệ thống cũng phải xây lại

Với một bộ phận CĐV Liverpool, điều khiến họ khó chấp nhận nhất nằm ở chính con người mà Trent từng đại diện tại Anfield. Trent sinh ra ở Liverpool, gia nhập học viện CLB từ năm 6 tuổi rồi vươn mình thành một trong những hậu vệ phải đặc biệt nhất bóng đá hiện đại. Anh cùng Liverpool giành Premier League, Champions League và gần như mọi danh hiệu lớn ở cấp CLB. Nhưng quan trọng hơn cả, Trent là một “Scouser” đứng trên sân đại diện cho thành phố của mình.

Premier league cuối cùng cũng "giác ngộ": Đối với một thủ môn quan trọng nhất vẫn là khả năng cứu thua

Một trong những bài học quan trọng nhất được đúc kết từ các mùa giải Premier League gần đây lại là một điều quá đỗi cơ bản đến mức đáng lẽ chẳng cần phải nói thẳng ra: Nếu muốn tránh cảnh xuống hạng, tốt nhất là bạn nên có một thủ môn biết cách ngăn quả bóng đi vào lưới.

Sự tàn nhẫn của Mikel Arteta biến Arsenal thành nhà vô địch

Có một lập luận đang ngày càng trở nên rõ ràng ở Arsenal. Thứ đưa đội bóng này tiến lên không phải một cá nhân nào, mà là sự tàn nhẫn của Mikel Arteta. Nghe có vẻ khắc nghiệt, thậm chí lạnh lùng, nhưng đó lại có thể là phẩm chất quan trọng nhất giúp Arsenal chuyển mình.