Hôm nay là ngày sinh nhật của Pirlo. Các mặt báo in hàng loạt bài viết về những kỷ niệm đẹp. Mỹ từ dành cho anh là chưa bao giờ cạn. Đáng lẽ ra bài viết cũng sẽ có nội dung tương tự, nếu như người đang chắp bút những con chữ này không xem một bàn thắng tuyệt đẹp trên Youtube.
Tottenham đang đắm mình trong cơn mưa rào của tuổi trẻ. Chelsea có thể vô địch, nhưng ngọn lửa trẻ Tottenham mang đi để đốt cháy 20 mặt cỏ trên toàn nước Anh cũng đáng xem chẳng kém. Để rồi sau cơn mưa rào ấy là gì?
Sự nghiệp của Mahamadou Diarra dường như chứa đựng toàn những cái kết dang dở. Dù đoạt 6 chức vô địch quốc gia liên tiếp ở Pháp và Tây Ban Nha, đóng góp của anh lại rất ít được công nhận xứng đáng. Ngay cả ở quê nhà Mali, dù đi tiên phong dẫn lối tại trời Âu, anh cũng không được đón chào nhiệt liệt bằng Seydou Keita, Frederic Kanoute hay Mohamed Sissoko.
A hay B, B hay A, đội nào mạnh hơn, sẽ thật khó để đánh giá dựa trên từng cá nhân. Độ lợi hại của mỗi lựa chọn sẽ phụ thuộc vào sự triển khai trên sân lẫn độ tương thích với đối thủ. Zidane cũng như Đại uý Hannibal trong series phim cùng tên đều là những nhân vật thích lên kế hoạch.
Nhắc tới một one-club man, người ta thường hay nghĩ tới những Franco Baresi, Paolo Maldini, Ryan Giggs,… những cầu thủ thi đấu trong những đội bóng tên tuổi và gặt hái được nhiều thành tựu. Thực tế là trong thế giới bóng đá còn rất nhiều những one-club man khác và vì nhiều lí do mà chúng ta không thể biết, để ý hoặc đôi khi là lãng quên họ. Người đàn ông 48 tuổi mà chúng ta đang nhắc tới đây cũng là một trường hợp như thế.
Triết lý của Simeone có thể kéo Atleti từ tầm khá lên giỏi, còn giỏi lên xuất sắc có lẽ cần một người khác. Nếu Simeone ở lại, cũng được thôi, nhưng liệu mấy ai cố gắng đi qua được chương 4 của sự buồn bã để rồi đi đến chương 5, hồi sinh? Nhất là trong guồng quay hối hả của bóng đá hiện đại, chắc gì cái chương 5 ấy đã được viết. Há chẳng phải bản Sonata ấy nên dừng ở sự hào hùng, thay vì sự bi thương đầy tính đánh cược?
“Valdivia là một trong những cầu thủ vĩ đại nhất thế giới”, Carlos Valderrama, huyền thoại của ĐT Colombia một thời từng phải thốt lên như thế. Trái ngược với không ít cầu thủ bóng đá đang ngày ngày theo đuổi niềm hoài bão phải đặt chân đến lục địa già bằng mọi cách, hoặc bỏ qua danh vọng để mơ về những khoản tiền khổng lồ từ Trung Quốc, Jorge Valdivia dường như lại là một cái gì đó hoàn toàn khác hẳn.
Những năm gần đây, người Anh đang có xu hướng chối bỏ thứ bóng đá truyền thống của mình. Thậm chí họ làm điều ấy với chút gì đó của vị tự ti. Vậy mà vẫn có một người đàn ông sẵn sàng chống lại những tác động từ đám đông, không cho phép mình hoà tan vào thời cuộc. Tony Pulis chính là người đàn ông đấy.
Đêm nay, Tottenham Hotspur sẽ đối đầu với West Ham United trong khuôn khổ vòng 36 Premier League. Họ bước vào trận đấu này với tâm lí cực kì thoải mái khi vừa chấm dứt nỗi ám ảnh mang tên St. Totteringham's Day bằng cách vượt qua chính đối thủ láng giềng truyền kiếp Arsenal. Dẫu vậy, ít ai nhớ rằng ở thời điểm này 11 năm trước, Tottenham làm khách tại West Ham với thể trạng hoàn toàn khác.
Đã bao nhiêu năm nay, người ta đã quá quen với cặp khái niệm Totti-Roma hay Roma-Totti đi liền với nhau. Chúng tuy hai mà một và dường như chẳng thể tách rời. Ở Thành phố vĩnh cửu, người ta chỉ có hai lựa chọn hoặc màu xanh của Lazio hoặc màu đỏ của AS Roma. Totti yêu thành phố này, nhưng trái tim bóng đá của anh thì chỉ có một, trái tim mang màu đỏ của máu và Giallorossi. Đó là một thứ tình yêu theo gen di truyền chỉ có chung một bộ mã, khởi phát từ người ông nội quá cố Gianluca.
Lần đầu tiên trong lịch sử, Celta Vigo góp mặt trong trận bán kết cúp châu Âu đêm nay và đối thủ của họ là đại diện đến từ nước Anh - Manchester United. Tuy nhiên, họ sẽ không có được sự phục vụ của cầu thủ hiểu đội bóng Anh nhất. Rất nhiều người sẽ không để ý, thậm chí không hề biết rằng tiền đạo đó đang trú chân tại miền quê Tây Bắc Tây Ban Nha cảnh sắc hùng vĩ nhưng nhuốm màu trầm buồn. Cảnh buồn người có vui đâu bao giờ, dường như chính sự sắp đặt lại cực kì hợp lí cho anh, một tài năng tài
Đối đầu với Monaco ở trận bán kết lượt đi Champions League sắp tới, nhiều khả năng Dybala sẽ đá ngay phía sau Higuaín. Bộ đôi này cùng với Mario Mandzukic và Juan Cuadrado ở hai cánh đã chứng tỏ được sự hiệu quả của mình trong mùa giải năm nay. Chúng ta hãy trông đợi vào những màn tỏa sáng tiếp theo của Paulo Dybala!
Manchester City và Manchester United cầm chân nhau không bàn thắng trong một trận derby có ý nghĩa quyết định các vị trí trong top 4. Với các cổ động viên trung lập, một trận derby kết thúc bằng tỉ số 0-0 là một trận derby không hấp dẫn, nhưng với các CĐV của United, khi tiếng còi kết thúc trận đấu này vang lên là lúc họ biết rằng một cả một kỷ nguyên ghi dấu ấn của Jose Mourinho đang được bắt đầu.
Derby Manchester chỉ hay kể từ khi những dòng tiền dầu mỏ tưới đầy Etihad. Những sự bỉ bôi bằng danh xưng “kẻ hàng xóm ồn ào" mà toàn nước Anh gán cho Manchester City thực tình cũng chẳng sai. Họ muốn vươn lên tầm của một đội bóng lớn, nhưng truyền thống thì họ không có. Chính Pep Guardiola đã phải thừa nhận Man City cần thêm 10 năm nữa để đạt đến đẳng cấp của những ông lớn hiện tại trên bình diện nước Anh.
Trong bóng đá, chuyện một tài năng trẻ bị “chết yểu” không phải là điều hiếm gặp. Có nhiều nguyên nhân dẫn đến hiện trạng ấy. Có thể vì môi trường thi đấu không phù hợp, vì chấn thương hay cũng chính tài năng ấy không chịu luyện tập mà để mai một theo thời gian. Thế nhưng, John Obi Mikel lại là câu chuyện đặc biệt.
Một huấn luyện viên đã từng dẫn dắt đội bóng dành được thành tích vô tiền khoáng hậu. Và giờ đây, cũng chính câu lạc bộ ấy ông đã phải đấu tranh cho một vị trí tưởng chừng bình thường so với tham vọng. Cái tạm bợ của trò chơi, của cuộc đời dường như Giáo sư đã hiểu quá rõ. Thành công hôm nay có thể trở thành cát bụi ở ngày mai. Cơn bão thời gian là tàn khốc vô cùng. Có phải vì vậy mà ông buông ra lời lấp lửng để mọi người thưởng thức cảm xúc hiện tại thay vì quá chú tâm vào tương lai ?
Barcelona bị Juventus loại khỏi đấu trường Champions League. Đó không phải là chuyện lạ. Bóng đá có thắng có thua. Có người vinh quang, có kẻ bại trận. Âu đó hoàn toàn là chuyện bình thường. Mà đôi khi chính sự đối lập cảm xúc ấy mới khiến người ta yêu mến bộ môn này, và tình yêu ấy ngày càng lớn hơn theo thời gian.
Vai trò của tổng thống Italy, Sandro Pertini, người thường được nhắc đến cùng với chiến thắng năm 1982 cũng được phân tích chi tiết. Bài viết cho rằng các sự kiện thể thao là một định hướng cảm xúc quan trọng để một quốc gia thực sự nổi bật, cho dù chỉ trong thời gian ngắn, và những sự kiện đó sẽ đi sâu vào tâm trí mỗi người dân của quốc gia đó.
Sau trận Real Madrid - Bayern Munich, người ta sẽ miên man về những quá khứ cùng Hùm xám và đặt niềm tin vào tương lai của Kền kền. Trên một khía cạnh nào đó, trận thư hùng giữa kẻ đang đứng đầu Tây Ban Nha và nhà vô địch tuyệt đối tại Đức chẳng để lại điều gì khiến chúng ta phải quá ấm ức...
Mặc cho dòng xoáy thay đổi của những nguyên tắc, đội hình và sách lược, thì có một vị trí trên sân bóng có vẻ như luôn tìm thấy cho riêng mình cách thích ứng, đó chính là vị trí trung phong. Nó có thể không hào nhoáng như tiền vệ cánh, không cần cù như hậu vệ cánh, hoặc cần một tầm nhìn bao quát như tiền vệ sáng tạo, nhưng trung phong là sự hiệu quả không cần bàn cãi.