Trước thềm giải đấu, người ta mặc định rằng Neymar sẽ là ngôi sao sáng nhất, là đầu tàu gánh trên vai tất cả nhiệm vụ tấn công cho Brazil. Thế nhưng ở hai trận đấu vừa qua, số 11 lại đang để lại dấu ấn nhiều hơn.
Chia tay Iran là nói lời tạm biệt thêm một đại diện châu Á, nhưng nhìn màn trình diễn của họ và Nhật Bản, khoảng cách giữa châu Á và phần còn lại đã được thu hẹp ít nhiều.
Đó là cách chơi chữ của báo chí Anh mấy ngày hôm nay. Một cách thể hiện sự tin tưởng và lên dây cót tinh thần cho chàng thủ quân trẻ tuổi nhất lịch sử bóng đá Anh tại những kỳ World Cup, Harry Kane.
Senegal đã chơi rất tốt. Tiếc rằng, tương tự những người anh em châu Phi khác như Ma-Rốc hay Nigeria, họ đã thiếu may mắn để có thể đặt chân vào vòng trong. Họ đã chơi hay trong ba trận đấu, đã có những lúc ép đối phương ngợp thở, nhưng khi con sư tử không thể tung ra cú vồ kết liễu, nó đã bị đâm trọng thương bằng những khoảnh khắc sơ hở, và thế là đành phải nhận lấy thất bại.
Nhìn cái bản “sơ yếu lí lịch” của mấy ông “Son” nhà Iceland đã khiến chúng ta cảm thấy thú vị ngay trước thềm World Cup. Thêm vào đó là thành tích ấn tượng ở Euro 2016 cũng như vòng loại World Cup 2018, Iceland là cái tên hứa hẹn với hai chữ “ẩn số” để khai mở.
Đêm nay, mọi con mắt chắc chắn sẽ tập trung vào Messi và Ronaldo. Nhưng nếu chỉ chờ đợi vào hai siêu sao này, chúng ta có thể sẽ bỏ qua những điều hay ho khác. Bởi vì dù sao, bóng đá cũng là trò chơi của tập thể.
Ở sân vận động Olympic tại Berlin, cả hai đội bóng đều đã có bàn thắng chỉ trong vòng 20 phút đầu tiên, sau khi cú đánh đầu của Marco Materazzi giúp Ý cân bằng tỷ số. Zidane đã đưa Pháp vượt lên từ phút thứ bảy bằng một cú Panenka. Bóng đã chạm xà nhưng vẫn vào lưới, tuy nhiên điều đấy cho thấy Zidane đã để cảm xúc làm phân tâm. Điều này như là lời dự báo về việc anh sẽ từ giã bóng đá sau trận chung kết này.
Bằng những kinh nghiệm chiến trận, những cựu binh đã cứu lấy chiếc ghế của Raymond Domenech, người mà tự bản thân trước đó đã không thể hiện được năng lực. Để rồi tuyển Pháp của năm 2006 là một tuyển Pháp hùng mạnh và đoàn kết. Còn bốn năm sau trên đất Nam Phi, là một sự tủi nhục với một trong những scandal lớn nhất trong lịch sử bóng đá Pháp.
Hành trình của tuyển Pháp đến với trận chung kết World Cup 2006 xứng đáng được điền vào danh sách những câu chuyện tuyệt vời nhất trong những kỳ World Cup gần đây. Một câu chuyện thơ mộng theo cách kỳ lạ được viết nên bởi những cựu binh, những người đã “trở lại chiến trường” khi đội tuyển quốc gia...lên tiếng cầu cứu vào mùa đông năm 2005.
Đối với những ai đã theo dõi trận đấu giữa Đức và Mexico đêm qua, có lẽ màn trình diễn của những nhà đương kim vô địch là khó có thể chấp nhận. Tấn công rối rắm, phòng thủ lỏng lẻo. Và kết quả là họ nhận trái đắng ở trận đấu mở màn.
Ai Cập nằm trong bảng có chủ nhà Nga và Uruguay, và họ thất bại trước chính hai đối thủ này để mất vé thì cũng là chuyện bình thường. Chỉ là nhìn cái cách mà Salah chịu thất bại, thật xót xa cho anh. Trò đùa của số phận, câu này thật đúng với trường hợp của Salah.
Và nhìn cách mà Cavani phối hợp cùng Suarez từ đầu giải đến giờ, mới thấy tinh thần đồng đội của hai con người này hay đến như thế nào. Cavani chơi thấp hơn Suarez, sẵn sàng làm bóng cho Suarez nếu đội nhà chơi với thế áp đặt như trận đấu với Ai Cập. Và dù Suarez có bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội, Cavani vẫn lạnh lùng, cần mẫn không một chút nặng nhẹ.
Lúc này có lẽ Modric chỉ muốn hoàn toàn tập trung cho bóng đá và kỳ World Cup quan trọng này để tỏa sáng như các tiền bối đã từng làm tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh 20 năm trước.
Huấn luyện viên Tabárez đã thổi một luồng sinh khí mới cho đội tuyển Uruguay. Dù đất nước nhỏ bé với chỉ 3,5 triệu dân này không hẳn là một ứng cử viên vô địch trước thềm giải đấu nhưng nhà cầm quân 71 tuổi, chiến lược gia cao niên nhất tại World Cup 2018, đã mang tới sự ổn định và một hệ thống các lứa trẻ đầy mạnh mẽ trong chương trình phát triển của đội tuyển quốc gia.
Chàng tiền vệ người Đức, số 10 cổ điển cuối cùng của kỉ nguyên bóng đá hiện đại, người đang bị coi là tội đồ trong thất bại thảm hại của Die Mannschaft tại World Cup 2018, không phải và không bao giờ là một cầu-thủ-lười-chạy như cách mà đám đông đang chỉ trích, đang ném đá anh. Sự thật hoàn toàn NGƯỢC LẠI!
Tôi muốn kể câu chuyện về một cuộn băng, một quả bóng và niềm đam mê của cuộc đời. Vì khi được tham dự một kỳ World Cup nữa và sau này kết thúc sự nghiệp, lý do tôi ở đây lại càng rõ ràng hơn. Hãy cùng quay ngược lại thời gian vì câu chuyện bắt đầu từ rất, rất lâu rồi.
Một De Bruyne thầm lặng hơn, chơi xa khung thành hơn. Một De Bruyne đang tạm “giấu” đi sự sáng tạo của mình bằng những bước chạy miệt mài và âm thầm phía sau những Eden Hazard, Dries Mertens và Romelu Lukaku. Một De Bruyne biết hi sinh nhiều hơn và sẵn sàng làm nền cho đồng đội, trong 2 trận đấu mà Bỉ nã tới 8 bàn thắng vào lưới Panama hay Tunisia.
Thật điên rồ phải không? Thậm chí tôi còn chưa đá cho bất cứ cấp tuyển trẻ nào của Mexico!! Mọi người cứ như thể là: “Đợi một chút, thằng nhóc này còn không được tham dự U17 World Cup… nhưng tại sao bây giờ nó lại có mặt ở đội tuyển quốc gia?”