World Cup 2006 - tuyển Pháp và cuộc hành trình lạ kỳ (P3)

Tác giả Phương GP - Thứ Ba 03/07/2018 09:19(GMT+7)

Ở sân vận động Olympic tại Berlin, cả hai đội bóng đều đã có bàn thắng chỉ trong vòng 20 phút đầu tiên, sau khi cú đánh đầu của Marco Materazzi giúp Ý cân bằng tỷ số. Zidane đã đưa Pháp vượt lên từ phút thứ bảy bằng một cú Panenka. Bóng đã chạm xà nhưng vẫn vào lưới, tuy nhiên điều đấy cho thấy Zidane đã để cảm xúc làm phân tâm. Điều này như là lời dự báo về việc anh sẽ từ giã bóng đá sau trận chung kết này.
 
World Cup 2006 - tuyển Pháp và cuộc hành trình lạ kỳ
Sau khi Zidane bỏ lỡ cơ hội đặt dấu chấm hết khi cú đánh đầu bị Buffon cản pha, trận đấu bước qua những hiệp phụ. Đó cũng là lúc sự nghiệp của Zidane kết thúc với kịch bản không thể ngỡ ngàng hơn. Đã có nhiều phân tích để lý giải cho chuyện gì đã thực sự xảy ra khiến Zidane húc đầu vào Materazzi, nhưng tất cả chỉ là vô nghĩa.
 
Sau 110 phút ở trên sân, Zidane nhìn thấy tấm thẻ đỏ được trọng tài Horacio Elizondo rút ra. Người con của La Castellane đã có lần thứ 14 bị truất quyền thi đấu không thể bẽ bàng hơn. Anh bước vào đường hầm, chiếc cúp vàng đặt trên con đường anh đi ngang qua. Một hình ảnh để lại nỗi ám ảnh sâu sắc.
 
Về phía tuyển Ý, cú sút thành công của Fabio Grosso ở lượt thứ năm trong loạt đấu súng đã đem họ đến với chức vô địch, giúp Ý có chiếc cúp vàng lần thứ tư trong lịch sử, một kỷ lục của châu Âu.

Trước đó, Trezeguet đã sút hỏng khi đưa bóng trúng xà ngang, một minh chứng cho thấy bóng đá đôi khi có những câu chuyện lạ kỳ. Sáu năm trước, chính Trezeguet đã ghi bàn thắng vàng đánh bại tuyển Ý ở chung kết Euro 2000 tại Rotterdam, Hà Lan. 
 
Niềm an ủi đối với Pháp lúc này là danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất giải đấu dành cho Zidane.
 
Ngày hôm sau, tuyển Pháp đứng chật cứng ở ban công cung điện Elysee, trong những bộ vest và cà vạt. Tổng thống Jacques Chirac đã bày tỏ lòng ngưỡng mộ đối với Zidane, ông nói: “Zinedine Zidane thân mến, những gì tôi muốn gửi đến anh lúc này đây, khoảng thời gian có lẽ rất khó khăn trong sự nghiệp của anh, là lòng ngưỡng mộ cũng như tình cảm của toàn thể người dân Pháp đối với anh, trong đó có cả lòng tôn trọng. Anh là một nghệ sĩ đại tài, anh là một thiên tài của thế giới bóng đá.

Anh là người giàu tình cảm, một con người cương nghị, một con người luôn giữ lấy lời hứa và đó là lý do vì sao nước Pháp ngưỡng mộ và yêu quý anh.”
 
Cú húc đầu của Zidane trở thành hình ảnh bất tử của vòng chung kết World Cup 2006. Ảnh: Independent.
Nhưng không phải ai cũng giàu lòng vị tha như ngài Chirac. Buổi sáng sau đêm chung kết, tờ nhật báo thể thao nổi tiếng ở Pháp là L’Equipe đã lên tiếng công kích “Điều khó chịu nhất không phải là tìm cách để hiểu lý do vì sao chúng ta đã thua trận chung kết, mà là tìm cách lý giải cho mười triệu đứa trẻ trên khắp thế giới này là nguyên nhân tại sao anh lại cho phép bản thân húc đầu vào Marco Materazzi.”
 
Tiến đến trận chung kết, theo một cách nào đấy, là sự chuộc lỗi đối với thất bại ở châu Á cách đấy bốn năm. Tuyển Pháp của năm 2006 đã quá già nua nhưng vẫn đi đến trận đấu cuối cùng.

Trong màu áo trắng họ đã mang đến hai trận đấu chất lượng cao nhất: là trận vòng 16 đội gặp Tây Ban Nha và chiến thắng huy hoàng đêm tứ kết trước Brazil. Tuổi tác và sự mệt mỏi đã được chuyển thành kinh nghiệm để họ giành chiến thắng và vững bước ở vòng loại trực tiếp.

Tuy nhiên, nước Đức cũng là nơi xuất hiện mầm móng sụp đổ của đội tuyển cùng vị huấn luyện viên đang lèo lái.
 
Bằng những kinh nghiệm chiến trận, những cựu binh đã cứu lấy chiếc ghế của Raymond Domenech, người mà tự bản thân trước đó đã không thể hiện được năng lực.
 
Để rồi tuyển Pháp của năm 2006 là một tuyển Pháp hùng mạnh và đoàn kết. Còn bốn năm sau trên đất Nam Phi, là một sự tủi nhục với một trong những scandal lớn nhất trong lịch sử bóng đá Pháp.
 
(NGUỒN:
GARETH BLAND. France’s Unlikely Journey To The 2006 World Cup Final. These Football Times.)
 
- Phương GP -

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Mikel Arteta và Arsenal sẽ rất nhớ Kai Havertz

Mới đây, trong cuộc họp báo diễn ra trước trận đấu với Brentford, đích thân HLV Mikel Arteta đã lên tiếng xác nhận thông tin Havertz bị tái phát chấn thương cơ, dự kiến phải nghỉ thi đấu từ 3-4 tuần. Đó rõ ràng là đòn giáng mạnh vào tham vọng chinh phục danh hiệu của Arsenal ở mùa giải này, nhất là sau khi Pháo thủ thành London đã mất sự phục vụ của tiền vệ Mikel Merino đến hết mùa giải vì chấn thương bàn chân.

Liệu Man City có "dám" để Haaland nghỉ ngơi?

Cơn khát bàn thắng gần đây của Haaland chỉ vỏn vẹn hai pha lập công trong 12 trận, một con số gần như không tưởng so với tiêu chuẩn của chính anh. Chính vì thế, đã có những ý kiến từ nhiều phía cho rằng tiền đạo người Na Uy nên được rút khỏi đội hình xuất phát của Manchester City một thời gian.

Căn bệnh khó chữa của Chelsea

Có khoảng 40.000 người ở Stamford Bridge vào phút bù giờ của trận hòa khó tin giữa Chelsea và Leeds United. Và không ai tin nổi Cole Palmer lại sút hỏng. Có lẽ chính Palmer còn sốc nhất. Anh đứng sững trong khung thành, như tự hỏi vì sao quả bóng không bay theo mình vào lưới.

Manchester United có thể thay thế Patrick Dorgu như thế nào?

Manchester United sẽ không có sự phục vụ của Patrick Dorgu trong khoảng 10 tuần tới. Cầu thủ 21 tuổi này, người đã ghi bàn trong cả hai trận đấu dưới thời HLV tạm quyền Michael Carrick, dính chấn thương gân kheo khi bứt tốc đuổi theo một đường bóng dài trong hiệp hai trận thắng 3-2 của Quỷ đỏ trước Arsenal vào Chủ nhật.

Chuyện hàng công Arsenal: Thiếu bột sao gột nên hồ!

Khi Arsenal dành gần như toàn bộ hiệp hai của trận thua 3-2 trước Manchester United để miệt mài tìm kiến bàn thắng gỡ hoà, cái cảm giác rằng họ khó có thể tạo ra một cơ hội thực sự rõ ràng từ những tình huống mở gần như luôn hiện hữu. Arsenal có khả năng kiểm soát thế trận đầy ấn tượng và đã thường xuyên ghi bàn từ các tình huống cố định. Nhưng việc họ gặp khó khăn trong khâu ghi bàn từ bóng sống vẫn là một chuyện hết sức bất thường đối với một đội bóng đang đứng đầu bảng.