Trên đường Pitch | Câu chuyện bóng đá Trên Đường Pitch

Tại sao Thế hệ vàng tuyển Anh những năm 2000 không thể vươn tới đỉnh cao?

Tác giả Elflaco - Thứ Sáu 20/11/2020 17:00(GMT+7)

Vào thời điểm Anh hủy diệt người Đức tại Munich năm 2001, có vẻ như rất nhiều người tin rằng, thập kỷ phía trước sẽ là một “Tam sư” sẵn sàng cho cho danh hiệu lớn đầu tiên kể từ thế hệ 1966. Rốt cuộc, đó lại là một thập kỷ của sự nuối tiếc.

 
Tuyển Anh của Gareth Southgate đã khép lại vòng đấu bảng UEFA Nations League với thắng lợi tưng bừng: 4-0 Iceland. Dù vậy, thành tích chung cuộc của “Tam sư” lại dưới mức kỳ vọng, xếp thứ 3 bảng 2 League A, đương nhiên không có suất đá “Finals Four” tranh chức vô địch.

Nhưng chẳng phải bao năm qua, tuyển Anh vẫn luôn chấp chới giữa kỳ vọng và thực tế hay sao. Trước lứa cầu thủ này, từng có một thế hệ vàng “Tam sư” thậm chí còn được đánh giá cao hơn, kỳ vọng lớn hơn nhưng rốt cuộc chẳng thể vươn tới đỉnh cao: Tuyển Anh của những năm 2000…
 
********
 
Tai sao The he vang tuyen Anh nhung nam 2000 khong the vuon toi dinh cao?
 
Vòng loại World Cup 2002, khu vực châu Âu – bảng 9, Đức “gác” trước Anh 6 điểm (nhưng chơi hơn 1 trận), cơ hội giành ngôi đầu bảng và suất vào thẳng VCK là rất sáng. HLV tuyển Đức thời điểm đó, Rudi Voller có niềm tin mạnh mẽ vào khả năng đó. Bằng chứng là ông đã chủ động sắp lịch đá giao hữu của “Die Mannschaft” trong tháng diễn ra các trận play-off tranh vé vớt World Cup, gặp 2 đại diện của châu Á: Hàn Quốc và Thái Lan.
 
“Tôi hy vọng và cũng tự tin rằng, chúng tôi sẽ có vé vào thẳng VCK”, Voller cho biết. “Nếu Anh phải đá play-off, tất nhiên, tôi sẽ chúc họ may mắn”.
 
Đức và Voller có lý do để tự tin, trước trận lượt về tiếp Anh tại sân nhà Olympiastadion ở Munich. Bởi lượt đi, “Die Mannschaft” đã thắng 1-0 ngay tại Wembley. Trận đấu gần nhất, Đức thắng đẹp Hungary 5-2. Báo chí Đức lúc ấy thì như… ở trên mây với hàng loạt những bài viết ngợi ca đội nhà. “Thế hệ vàng Sebastian”, đó là cách báo chí Đức tung hô một “Die Mannschaft” đang chơi thứ bóng đá tuyệt đẹp với phong độ tuyệt luân của tiền vệ nhạc trưởng Sebastian Deisler.
 
Dữ kiện lịch sử cũng ủng hộ người Đức. Cho tới thời điểm ấy, Đức chỉ thua duy nhất 1 trận tại vòng loại World Cup, 0-1 trước Bồ Đào Nha năm 1985, một thất bại vốn cũng chẳng ảnh hưởng gì tới suất dự VCK 1986 của họ. Tuyển Anh, ngược lại, chuẩn bị cho trận đại chiến ở Munich với… thất bại 0-2 trước Hà Lan.
 
“Anh thiên về thủ và họ, trong quan điểm của tôi, không phải là một tập thể có khả năng ghi nhiều bàn thắng”, trung vệ Đức thuộc biên chế CLB Leverkusen – Jens Nowotny nhận định trước trận đấu.
 
Nowotny sớm có câu trả lời cho riêng mình. Tại Olympiastadion, Đức vươn lên dẫn 1-0 ngay từ phút thứ 6 với pha lập công của Carsten Jancker, để rồi sau đó đội chủ nhà trở thành “nạn nhân” của 1 trong những màn trình diễn xuất sắc nhất, khó tin nhất của “Tam sư” từ trước tới nay. Ngày 1/9/2001, Thế hệ Vàng tuyển Anh chính thức ra đời!
 
David Beckham, Michael Owen, Rio Ferdinand, Gary Neville, Steven Gerrard, Ashley Cole, Paul Scholes. Tất cả họ đã cùng nhau “xé toang” tuyển Đức ngay tại Munich. Owen lập hat-trick, Gerrard có 1 cú sút xa siêu hạng khiến Oliver Kahn đổ người trong vô vọng và Emile Heskey ghi bàn ấn định thắng lợi 5-1 từ đường chọc khe ngọt lịm của Scholes. 4 trong 5 bàn thắng của “Tam sư” có dấu giày của Becks.
 
“Thật khó diễn tả thành lời cảm giác của tôi khi ghi bàn thứ 5”, Heskey hồi tưởng lại, với Four Four Two (FFT). “Đó là trận đấu mà cho đến tận những ngày này, các CĐV mà tôi gặp trên đường phố vẫn muốn nói về nó. Người Đức đã thắng tại Wembley nhưng chúng tôi đã trả lại họ, cả vốn lẫn lời ở Munich. Chúng tôi đến đó, chiến đấu và ra về với chiến thắng 5-1. Thật điên rồ!”.
 
“Đó, không nghi ngờ gì nữa, là chiến thắng đánh dấu sự ra đời của Thế hệ vàng Tam sư”, Heskey, cựu tiền đạo Leicester, Liverpool và tuyển Anh khẳng định. “Đó cũng là quãng thời gian mà Man United vừa giành cú ăn ba, với hạt nhân là những cầu thủ bản địa. Tuyển Anh lúc ấy sở hữu những ngôi sao xuất sắc, những tên tuổi lớn thực sự”.
 
Sau đó, “Thế hệ vàng Tam sư” còn mạnh mẽ hơn với sự xuất hiện của Frank Lampard, John Terry và Wayne Rooney. Nhưng chỉ với chiến tích tại Munich, tuyển Anh đã khiến cả Thế giới phải chú ý và nói về họ.
 
“Tôi chưa từng thấy một phiên bản Tam sư nào xuất sắc hơn thế hệ hiện tại của họ”, Franz Beckenbauer – thành viên của tuyển Tây Đức thua Anh trong trận chung kết World Cup 1966 bình luận. “Các chàng trai của Sven (Sven-Goran Eriksson) có thể làm nên chuyện lớn ở Nhật-Hàn. Tôi nhìn thấy phẩm chất của những nhà vô địch ở tập thể này” – Arsene Wenger.
 
“Thế hệ này đem đến cảm giác - hy vọng lớn lao, điều đã không tồn tại trong rất nhiều năm dài trước đó”, Henry Winter – chủ biên The Times nói với FFT. “Bởi Đức luôn là thước đo đối với bóng đá Anh”.
 
Lượt trận hạ màn vòng loại World Cup 2002, Beckham đá phạt tung lưới Hy Lạp ở phút 90+3, tại Old Trafford, ấn định tỉ số hòa 2-2. Đức, vẫn tổn thương nặng nề sau trận thua “Tam sư”, bị Phần Lan cầm hòa không bàn thắng ngay trên sân nhà. Cùng 17 điểm nhưng hơn về hiệu số đối đầu trực tiếp, Anh có suất vào thẳng VCK còn Đức phải đá play-off (vượt qua Ukraine). Dĩ nhiên chuyến “du đấu” châu Á mà Voller lên lịch từ trước đó, buộc phải hủy bỏ.
 
********
 
Tháng 1/2001, Sven-Goran Eriksson, trở thành HLV người nước ngoài đầu tiên trong lịch sử tuyển Anh. Thời điểm ấy, Anh vừa trải qua một VCK EURO thảm họa khi bị loại ngay từ vòng bảng. Tại vòng loại World Cup 2002, Anh thua Đức 0-1 và hòa Phần Lan 0-0 sau 2 lượt đầu thời HLV tiền nhiệm Kevin Keegan.
 
Dù là HLV tài danh bậc nhất vào thời điểm ấy, với những danh hiệu lớn ở Benfica, Sampdoria, AS Roma và đặc biệt Lazio, nhưng Eriksson tiếp quản công việc ở “Tam sư” với rất nhiều sự hoài nghi. Suy cho cùng, đó là điều chẳng thể tránh khỏi bởi Sven là người Thụy Điển và thành công của của ông mới chỉ giới hạn ở cấp độ CLB.
 
Nhưng Sven không mất nhiều thời gian để giúp Anh lột xác, cải thiện ý thức và tư duy chiến thuật ở các cầu thủ, đem đến niềm tin lớn cho các học trò rằng họ hoàn toàn có thể chơi thứ bóng đá tấn công chất lượng cao. Một sự khác biệt hoàn toàn so với Keegan, người thậm chí còn bị bắt gặp… đang ngủ gật trong một buổi họp chiến thuật của “Tam sư”.
 
Gerrard và Neville dính chấn thương, lỗi hẹn với VCK World Cup 2002. Nhưng Beckham kịp bình phục sau chấn thương cổ chân để cùng đội tới Nhật-Hàn. Becks chính là người đá thành công quả phạt đền giúp Anh đánh bại Argentina 1-0 ở vòng bảng, cũng là khoảnh khắc mà “số 7” xua tan bóng ma đã đeo đẳng anh suốt 4 năm, từ World Cup 1998.
 
“Chúng tôi rơi vào bảng tử thần. Và thắng Argentina là mục tiêu tối thượng”, hậu vệ Danny Mills, người thay thế Neville trở thành lựa chọn số 1 bên hành lang phải tuyển Anh tại VCK 2002 nhớ lại. “Argentina là ứng viên vô địch bậc nhất của giải. Áp lực là vô cùng khủng khiếp sau những gì đã xảy ra ở trận chiến 4 năm trước, giữa David và Diego Simeone. Nhưng chúng tôi đã chuẩn bị một kế hoạch chi tiết để đánh bại họ”.
 
“Chúng tôi thắng 1-0 với bàn duy nhất của Becks. Các cầu thủ Argentina từ chối đổi áo đấu khi trận đấu kết thúc. Còn trong phòng thay đồ của “Tam sư”, sự phấn khích tuôn trào. Rất nhiều người trong số chúng tôi từng góp mặt trong trận thua Argentina 4 năm trước, trên đất Pháp. Ngay cả Sol (Campbell) có tiếng kiệm lời cũng la hét và nhảy múa. Cảm giác thật tuyệt” – Mills.
 
Anh kết thúc vòng bảng với vị trí thứ 2, cùng 7 điểm như Thụy Điển. Ở vòng 1/8, “Tam sư”thắng dễ Đan Mạch 3-0 với 3 bàn thắng được ghi ngay trong hiệp một của Ferdinand, Owen và Heskey. Đối thủ của Anh ở tứ kết là Brazil!
 
“Nếu đánh bại Brazil, chúng ta ngại gì mà không… vô địch World Cup. Và nếu đăng quang giải này, mình có khi còn được phong tước Hiệp sĩ chứ chẳng đùa. Tôi và có lẽ rất nhiều đồng đội khác đã mơ về viễn cảnh tuyệt đẹp ấy”, Mills thừa nhận trong cuộc phỏng vấn với FFT. “Nhưng đời thì không như là mơ. Trận đấu với Brazil đã không diễn ra theo cách mà chúng tôi chuẩn bị và kỳ vọng”.
 
Owen, nén đau (chấn thương gân khoeo) thi đấu và chính là anh là người đưa “Tam sư” vượt lên dẫn 1-0 ở phút 23. Phú bù giờ cuối cùng hiệp một, Rivaldo gỡ hòa 1-1 cho Brazil. Hiệp hai trôi đi được 5 phút, Ronaldinho biến thủ thành kỳ cựu David Seaman trở thành “gã hề” với pha đá phạt với quỹ đạo bóng và điểm rơi khó tin tung lưới tuyển Anh, nâng tỉ số lên 2-1. Chỉ 7 phút sau siêu phẩm, Ronaldinho nhận thẻ đỏ trực tiếp!
 
“Ngay cả với 10 người, họ vẫn vượt trội chúng tôi ở khả năng kiểm soát bóng”, Mills nhớ lại. “Nhiệt độ ở Nhật hôm ấy rất nóng, phải 38-39 độ và chúng tôi hoàn toàn kiệt sức. Sau trận, tôi là 1 trong 2 cầu thủ của “Tam sư” được lựa chọn ngẫu nhiên để kiểm tra doping. Trong phòng chờ xét nghiệm có tôi, Rio, Cafu và Ronaldinho. Nhìn cái cảnh Ronaldinho cười đùa toe toét, nói thật là lúc đó tôi chỉ muốn đấm cho cậu ta một phát”.
 
Đối với Heskey, trận thua Brazil ở Shizuoka như một lời nhắc nhở rằng, dù tuyển Anh có sở hữu một thế hệ cầu thủ tài năng đến đâu, thì việc vươn tới đỉnh cao ở giai đoạn đó, là điều bất khả.
 
“Chúng tôi có “Thế hệ Vàng Tam sư” nhưng cùng thời điểm ấy, Pháp đã có “Thế hệ vàng” của họ. Với Henry, Anelka, Trezeguet, Gallas, Silvestre, Sagnol sánh bước cùng những Zidane, Vieira, Petit, Desailly, Barthez hay Lizarazu. Còn Brazil của năm 2002? Rivaldo, Ronaldo, Ronaldinho, những cầu thủ siêu hạng!”.
 
********
 
Thế hệ vàng của tuyển Anh hậu World Cup 2002 đón chào một thành viên mới: thần đồng Wayne Rooney. Rooney-tuổi-18 đã ghi 2 bàn thắng quan trọng ở trận quốc tế thứ 6 và 7 của anh giúp “Tam sư” thắng Macedonia 2-1 và Liechtenstein 2-0 ở vòng loại EURO 2004. Trước lượt trận hạ màn vòng loại, Anh có 19 điểm hơn 1 so với Thổ Nhĩ Kỳ nhưng họ phải làm khách tại Istanbul. Và cùng thời điểm ấy, sóng gió lại nổi lên.
 
Rio Ferdinand, vì một lý do nào đó, đã… quên mất cuộc kiểm tra doping bắt buộc của “Tam sư” tại trung tâm Carrington của Man United. Sự cố này khiến FA loại Rio khỏi đội hình tuyển Anh chuẩn bị cho trận đấu quyết định tại Istanbul, để tiện cho việc điều tra. Gary Neville, đội phó tuyển Anh thời điểm đó và cũng là đồng đội với Rio ở United, đã phát động một cuộc tổng tấn công nhằm vào FA.
 
Ngày 8/10/2003, khách sạn Sopwell House, St Albans, “căn cứ” quen thuộc của tuyển Anh trước mỗi trận đấu quốc tế, một cuộc họp đội căng thẳng đã diễn ra. Toàn bộ các tuyển thủ thuộc biên chế United, dẫn đầu bởi Gary Neville đã kêu gọi… đình công nếu FA không cho phép Rio trở lại thi đấu ngay lập tức.
 
“Đình công? Ah đang nói cái quái gì vậy? Không bước ra ngoài kia, chiến đấu vì màu cờ sắc áo quốc gia nữa á? Tại sao phải vậy? Rio chắc là phải làm sai điều gì chứ” – tôi đã nói như thế, với Gary. Còn anh ấy? Gary đứng phắt dậy và nói: “Tất cả chúng ta sẽ bỏ phiếu, đình công hay là không. Ai đồng ý, giơ tay lên” – Mills kể lại với FFT.
 
“Bầu không khí lúc ấy khiến tôi vô cùng khó chịu. Một số cầu thủ đã giơ tay. Một số khác thì nhìn xung quanh để xem phản ứng của đồng đội. Có một điều tôi tin chắc vào thời điểm ấy, đó là dù quyết định của tập thể ra sao, Gary và nhóm United chắc chắn sẽ chiến tới cùng. Và tôi lên tiếng:
 
“Gary, như thế này không ổn chút nào. Nhiều người chịu áp lực lớn và không thể đưa ra quyết định chính xác. Muốn trưng cầu dân ý, muốn bỏ phiếu đình công hay không, cậu phải làm cho đúng cách. Tiếng nói của bất kỳ ai trong số chúng ta đều phải được tôn trọng như nhau”.
 
“Gary lẩm bẩm gì đó nhưng vẫn nói “OK”. Sau đó chúng tôi đi ra ngoài, viết đồng ý hoặc không vào một mảnh giấy. Hôm sau, Gary tuyên bố, đa số chọn quyết định “đình công”, không ra sân ở trận đấu với Thổ Nhĩ Kỳ. Còn tôi, tôi chọn KHÔNG, vì tôi tin rằng “đình công” là điều không đúng trong trường hợp này”.
 
Ngay cả bản thân Ferdinand, sau này cũng thừa nhận với FFT rằng, anh không thoải mái với chuyện Gary kêu gọi đồng đội tuyển Anh đình công năm ấy. “Đó là một nghĩa cử đáng trân trọng. Nhưng tôi tuyệt nhiên không muốn điều đó xảy ra. Đây là vấn đề cá nhân và tôi không muốn bất kì ai phải hi sinh thay cho tôi cả”.
 
Những gì diễn ra ở Sopwell House trở thành “mồi ngon” cho cánh báo chí xứ sương mù, dù Sir Alex Ferguson đã can thiệp đúng lúc, với một cuộc gọi trực tiếp cho Gary Neville và các cầu thủ United để “hạ hỏa những cái đầu nóng”.
 
“Những kẻ phản bội”, “Chúng mày đang làm nhục quốc thể” đó là những dòng tít xuất hiện nhan nhản trên các đầu báo Thể thao Anh 48 tiếng trước trận chiến tại Istanbul. “Chúng tôi quản thực đã bị “thảm sát” trên báo chí và các phương tiện truyền thông”, Mills nhớ lại. “Nhưng rốt cuộc, không có cuộc đình công nào hết. Chúng tôi ra sân, chiến đấu và giành vé trực tiếp tới EURO. Còn Rio, cậu ấy bị treo giò 8 tháng”.
 
Với Heskey, câu chuyện Gary Neville phát động cuộc đình công vì Rio, là bằng chứng cho thấy sự phân chia trong nội bộ “Tam sư”, giữa những nhóm ngôi sao của các CLB hàng đầu Premier League thời đại đó.
 
“Nếu tôi và bạn đến từ Liverpool, thì khi lên tuyển chúng tôi đương nhiên sẽ ở gần nhau hơn những đồng đội khác. Đương nhiên, mọi người sẽ tập luyện cùng nhau, chiến đấu cùng nhau nhưng phần lớn thời gian còn lại, sẽ là những “nhóm United”, “nhóm Liverpool”, “nhóm Chelsea”… Tuy nhiên, đó đơn giản chỉ là thói quen, là bản chất bình thường của con người, chứ không phải là vấn đề thiếu đoàn kết hay rạn nứt nội bộ. Đó là những năm tháng, mà sự kết nối giữa cầu thủ ở các CLB khác nhau, chịu nhiều giới hạn”, Heskey phân tích.
 
“Hiện tại, với sự phát triển của mạng xã hội, các cầu thủ kết nối với nhau dễ dàng và thuận tiện hơn nhiều. Mọi khoảng cách, vì thế, được nhanh chóng xóa mờ”.
 
********
 
Tại EURO 2004, Anh thua Pháp 1-2 ở trận ra quân, bởi cú đúp trong… 3 phút bù giờ của Zidane. Hai thắng lợi liên tiếp sau đó, 3-0 trước Thụy Sĩ và 4-2 Croatia, nhờ những màn trình diễn siêu hạng của ngôi sao mới Rooney, giúp Anh có vé tứ kết.
 
Đụng độ chủ nhà Bồ Đào Nha ở tứ kết, Anh có bàn mở tỉ số ngay từ phút thứ 3, nhờ pha lập công của Owen. Nhưng sau đó là hàng loạt những sự kiện đen đủi cho “Tam sư”. Rooney tập tễnh rời sân chỉ sau 30 phút thi đấu, bàn thắng của Campbell bị trọng tài chính Urs Meier (một người Đức) từ chối đầy khó hiểu, Postiga gỡ hòa ở phút 83, Beckham đá hỏng lượt sút luân lưu đầu tiên và pha thực hiện không thành công của Darius Vassell đặt  dấu chấm hết cho hành trình EURO 2004 của tuyển Anh.
 
Dù sở hữu bộ tứ tiền vệ gồm toàn những tên tuổi lớn, Beckham, Lampard, Gerrard và Scholes nhưng tuyển Anh của Eriksson lại không thể tạo ra một kết cấu chất lượng cao ở tuyến giữa. Việc Eriksson kiên quyết với sơ đồ 4-4-2 với cặp Gerrard-Lampard ở trung tâm đã khiến Scholes không có đất diễn, bất chấp mối quan hệ đối tác thiếu tính liên kết của 2 biểu tượng Chelsea và Liverpool. Một ngày sau khi bị Bồ Đào Nha loại khỏi EURO 2004, Scholes tuyên bố giã từ sự nghiệp thi đấu quốc tế. Ở tuổi 29!
 
Chủ biên The Times, Winter phân tích: “Đó có lẽ là vết nứt đầu tiên dẫn tới sự sụp đổ của Thế hệ Vàng. Scholes chắc chắn là người giỏi nhất của lứa cầu thủ đó. Nếu sở hữu một cầu thủ xuất chúng như Scholes, bạn lẽ ra phải khai thác tốt nhất năng lực của cậu ấy để vươn tới những danh hiệu lớn, thay vì lãng phí theo cách như thế”.
 
Tai sao The he vang tuyen Anh nhung nam 2000 khong the vuon toi dinh cao?
 
********
 
Không Scholes, Anh vẫn dễ dàng vượt qua vòng loại World Cup 2006 với ngôi đầu bảng 6. Nhưng ngoài sân cỏ, đời sống cá nhân lắm rắc rối của HLV trưởng Eriksson liên tục… “lên sóng”. Eriksson và chủ tịch điều hành LĐBĐ Anh Mark Palios được cho là có mối quan hệ tình ái tay ba với thư ký FA Faria Alam. Palios, vốn là người độc thân vào thời điểm đó, quyết định từ chức vào tháng 8/2004. Eriksson tiếp tục tại vị và đương đầu với búa rìu dư luận.
 
Những bước đi sau đó của Eriksson, cho VCK World Cup 2006 tại Đức chính là điểm nhấn cuối cùng đặt dấu chấm hết cho “Thế hệ vàng Tam sư”. Từ lựa chọn chuyên môn - triệu tập tài năng trẻ chưa chơi một trận Premier League nào Theo Walcott vào danh sách tuyển thủ đến quyết định “dung túc” giới WAGs (vợ - bạn gái) của tuyển Anh trong suốt VCK.
 
“Chẳng khác gì một rạp xiếc. Các phương tiện truyền thông hoàn toàn bị ám ảnh bởi các nàng WAGs. Có thể chúng tôi (báo chí) đã làm đúng nhiệm vụ của mình, đem tới cho độc giả thứ mà họ quan tâm vào thời điểm đó. Nhưng thực tế, điều này tạo ra sự phân tâm lớn ở các tuyển thủ và nó gây hại cho đội tuyển” – Winter thừa nhận với FFT.
 
Mối quan hệ giữa truyền thông và tuyển Anh, lên tới đỉnh điểm mâu thuẫn ở VCK tại Đức. Nhưng trên sân cỏ, “Tam sư” vẫn thể hiện khá tốt, dẫn đầu bảng B với 7 điểm, vượt qua Ecuador ở vòng 1/8 với pha đá phạt siêu hạng của Beckham. Đối thủ của Anh ở tứ kết, vẫn là Bồ Đào Nha. Và kết cục vẫn là nỗi thất vọng!
 
Rooney bị đuổi khỏi sân. Beckham dính chấn thương không thể tiếp tục đảm trách nhiệm vụ đá luân lưu 11m. Ở loạt “đấu súng”, Lampard, Gerrard và Carragher đều đá hỏng. Triều đại của Sven-Goran Eriksson chính thức kết thúc sau 5 năm rưỡi, với tỷ lệ thắng cao thứ 2 trong lịch sử tuyển Anh (59.7%) và 3 trận tứ kết… thất bại.
 
Nhưng nếu việc thua cả 3 trận tứ kết liên tiếp thời Eriksson bị coi là thất bại đáng tiếc của “Thế hệ vàng Tam sư” thì những gì diễn ra sau đó, ở vòng loại EURO 2008 với Steve McClaren đính xác là thảm họa. Anh chỉ cần hòa sân nhà ở lượt cuối cùng trước Croatia là có vé dự VCK nhưng kết quả họ thua 2-3.
 
Biệt danh châm biếm “Wally with The Brolly” ra đời với hình ảnh McClaren đầu cúi gằm cầm ô sải những bước chân nặng trĩu bên ngoài đường pitch Wembley và “Thế hệ vàng Tam sư” chính thức sụp đổ! Một thập kỷ bắt đầu với hi vọng lớn lao đã kết thúc với thất bại toàn diện. “Thế hệ vàng Tam sư” trở thành một lời nhắc nhở đầy ám ảnh về khoảng cách giữa tiềm năng và đỉnh cao không thể vươn tới.
 
“Điều đáng thất vọng của Thế hệ vàng” – Lampard nói vào năm 2009 – “là ở chỗ chúng tôi chẳng đạt được bất kỳ chiến tích nào đáng kể. “Thế hệ vàng” chỉ nên được sử dụng khi bạn thực sự gặt hái được thành công”.
 
Tai sao The he vang tuyen Anh nhung nam 2000 khong the vuon toi dinh cao?
 
“Với những cầu thủ xuất sắc nhất trong thế hệ của mình, chúng tôi đủ khả năng để làm được một điều gì đó lớn lao. Nhưng chúng tôi đã thất bại trước những đối thủ được tổ chức tốt hơn” – Heskey.
 
Winter kết luận: “Những quyết định về chiến thuật-nhân sự, các vấn đề giữa đội tuyển và giới truyền thông, cường độ của mùa giải bóng đá Anh – tất cả đã kìm hãm “Thế hệ vàng”. Các cầu thủ luôn trong trạng thái kiệt sức sau mỗi mùa giải. Đúng như Michel Platini từng nói: “các cầu thủ Anh là sư tử vào mùa Đông, nhưng lại hóa cừu non khi Xuân về”. Đó hoàn toàn là sự thật”.
 
Vào thời điểm Anh hủy diệt người Đức tại Munich năm 2001, có vẻ như rất nhiều người tin rằng, thập kỷ phía trước sẽ là một “Tam sư” sẵn sàng cho cho danh hiệu lớn đầu tiên kể từ thế hệ 1966. Rốt cuộc, đó lại là một thập kỷ của sự nuối tiếc.
 
“Điều đáng buồn nhất, sau tất cả, đó là một lứa cầu thủ tuyệt vời đã không thể vươn tới được đỉnh cao xứng đáng với họ” – Winter.
 
What happened to England's "Golden Generation"? How the country's most talented squad never came good (Four Four Two)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Lionel Messi sa sút và cơn nguy của Barcelona

Đa số cộng đồng người hâm mộ Barcelona đều vẫn không thể tưởng tượng ra viễn cảnh Lionel Messi không có trong đội sẽ như nào. Tuy nhiên, hiện tại có cảm giác giống như Barca đang trải qua giai đoạn sa sút hậu Messi mà tất cả chúng ta đều biết nó sẽ phải tới, chỉ có điều anh vẫn là trung tâm của đội bóng.

Liverpool và lời khẳng định của nhà vua

Trong hoàn cảnh không có sự phục vụ của những cầu thủ trụ cột vì những lý do khác nhau, Liverpool vẫn đánh bại Leicester City với tỷ số 3-0. Đó giống như một lời khẳng định từ nhà vua, trong gian nan mới tỏ chất anh hùng.

Arsenal tệ hại: Lỗi đâu chỉ riêng Mikel Arteta

“Pháo thủ” thủ không hay, còn tấn công thì dở tệ. Chỉ vỏn vẹn 9 bàn thắng sau 8 vòng đấu, nếu bỏ qua pha sút phạt đền trong chiến thắng trước Quỷ đỏ, tức là trung bình các cầu thủ Arsenal chỉ ghi 1 bàn/trận. Hiệu suất quá tệ với đội bóng luôn được gắn liền với triết lý tấn công phóng thoáng.


Góp ý
X
top-arrow