Sau màn ra mắt UEFA Champions League đầy ấn tượng bằng chiến thắng 4-1 trước RB Leipzig, Como trở lại Serie A và tiếp tục khẳng định rằng những gì đang diễn ra tại Giuseppe Sinigaglia không phải một cơn hưng phấn nhất thời.
Parma là nạn nhân mới nhất. Como kiểm soát bóng tới 64%, tung ra 28 cú sút và chỉ số bàn thắng kỳ vọng là 3,24. Thực tế, hai bàn thắng chưa phản ánh đầy đủ sức công phá mãnh liệt từ phía đội chủ nhà. Nhưng điều đáng nói hơn cả nằm ở cách đội bóng này tạo ra những cơ hội ấy.
Dưới thời Cesc Fabregas, Como là một trong những đội bóng có lối chơi giàu bản sắc chiến thuật nhất Serie A, dựa trên nền tảng kiểm soát bóng và pressing tầm cao. Các cầu thủ của họ thường xuyên hoán đổi khu vực hoạt động, tạo ra những cấu trúc biến hình tạm thời tùy theo vị trí của bóng và cách đối thủ gây áp lực.
Khi triển khai bóng từ phần sân nhà, các trung vệ chủ động giãn rộng để mở thêm góc chuyền, trong khi các tiền vệ lùi xuống, vừa tạo thêm phương án thoát pressing, vừa kéo tuyến áp sát đầu tiên của đối thủ ra khỏi vị trí. Ở hai biên, các hậu vệ cánh dâng cao, qua đó ghim những cầu thủ chạy cánh đối phương xuống thấp, đồng thời mở ra khoảng trống ở hành lang trong cho các cầu thủ tấn công khai thác.
Trước các khối phòng ngự của đối phương, Como cố gắng duy trì cấu trúc, kiên nhẫn luân chuyển bóng, kéo đối thủ lệch về một phía rồi bất ngờ chuyển hướng sang phía còn lại. Chính lúc ấy, những khe hở bắt đầu xuất hiện. Có thể cô đọng triết lý của Fabregas trong một chuỗi chuyển động: kéo đối thủ ra khỏi vị trí – tạo khoảng trống – khai thác không gian – tăng tốc.
Để vận hành ý tưởng ấy, Como cần những cầu thủ đủ nhạy bén để nhận diện không gian và chọn đúng thời điểm ra đòn. Nếu Martin Baturina và Assane Diao tạo ra sự linh hoạt từ hành lang cánh, thì Nico Paz lại giữ vai trò đầu não trong việc kết nối các tuyến. Tiền vệ người Argentina tự do di chuyển, có thể lùi xuống nhận bóng hoặc tìm khoảng trống phía sau hàng tiền vệ đối phương. Từ đó, Paz có thể tung ra một đường chuyền xuyên tuyến, một pha dẫn bóng hoặc tình huống phối hợp nhanh với các vệ tinh xung quanh.
Nico Paz |
Từ hình thái 4-2-3-1 ban đầu, Como có thể chuyển sang cấu trúc 4-4-2, với Nico Paz dâng cao bên cạnh tiền đạo, trong khi tuyến giữa siết chặt cự ly để hạn chế những đường chuyền vào trung lộ. Khi bóng được đưa ra biên, các cầu thủ Como lập tức áp sát, biến khu vực đường biên thành điểm thuận lợi để gây sức ép. Cách vận hành này đòi hỏi sự đồng bộ tuyệt đối: đội hình được đẩy lên để duy trì áp lực, nhưng cũng phải giữ được sự cân bằng để không lộ lỗ hổng phía sau.
Những cá nhân như Paz, Baturina hay Diao chỉ phát huy tối đa khả năng khi được đặt trong một hệ thống có sự liên kết chặt chẽ. Como không thiết lập lối chơi xoay quanh một cầu thủ duy nhất, mà tạo ra nhiều phương án để các mắt xích có thể hỗ trợ và bổ sung cho nhau. Khi một hướng tấn công bị đối phương kiềm tỏa, những vị trí khác lập tức trở thành lựa chọn thay thế. Fabregas không chỉ nhào nặn một tập thể biết kiểm soát bóng, mà đang tạo ra một hệ thống có tính tổ chức và khả năng thích ứng cao.
Sự ổn định về ý tưởng mang đến cho Como một phong thái không trộn lẫn. Họ không cần phải áp đặt trận đấu bằng tốc độ liên tục hay phụ thuộc vào những khoảnh khắc bùng nổ của một ngôi sao. Thay vào đó, “Lariani” tìm cách làm chủ trận đấu bằng khả năng kiểm soát không gian, giữ cự ly đội hình tối ưu và điều khiển nhịp độ theo ý muốn.
Cách đây vài năm, Como còn chơi bóng ở Serie B, nhưng giờ đây, họ đã vượt vũ môn để trở thành một “ông kẹ” thực sự tại sân chơi cao nhất của bóng đá Italia. Không những thế, đội bóng nằm bên một bờ hồ thơ mộng đang nuôi tham vọng vươn mình ra trời Âu. Quan trọng hơn, hệ thống của Cesc Fabregas cho thấy vẫn còn nhiều dư địa để tiếp tục hoàn thiện và phát triển.