Nhìn về quá khứ, Juventini chỉ biết lắc đầu tiếc nuối

Tác giả Đức Thịnh - Thứ Tư 05/08/2026 10:13(GMT+7)

Zalo

Trong quá khứ, đã từng có giai đoạn Juventus thống trị Serie A dù đội hình không sở hữu bất cứ chân sút đẳng cấp nào. Nhưng than ôi! Thời oanh liệt ấy nay còn đâu!

Cách đây 15 năm, Antonio Conte trở lại mái nhà xưa để dẫn dắt Juventus. Phần còn lại chính là lịch sử khi chiến lược gia người Italia là người đặt nền móng cho giai đoạn hoàng kim nhất cho gã khổng lồ thành Turin, sau những năm tháng trồi sụt hậu Calciopoli. Người đàn ông có đôi mắt biếc xanh ấy đã phù phép để biến dàn cầu thủ vốn dĩ mỏng manh của Juventus trở thành những chiến binh thực thụ, đủ bản lĩnh càn quét đấu trường quốc nội. 

Từ chiến quả đăng quang Serie A với thành tích bất bại ngay mùa giải đầu tiên nắm quyền, cho đến điểm số kỷ lục đi vào lịch sử của giải đấu (102 điểm) trong mùa giải cuối cùng đồng hành cùng Juventus, Conte khiến nền bóng đá Italia chao đảo bằng sự thống trị đến đáng sợ. Quãng thời gian 3 năm ngắn ngủi dẫn dắt Juventus là cả 3 lần Conte mang Scudetto về phòng truyền thống của CLB, điều mà chỉ có Fabio Capello từng làm được khi dẫn dắt AC Milan trong quá khứ. 

Với tư duy của một HLV trẻ đầy triển vọng, Conte đã nâng tầm sơ đồ 3 trung vệ (3-4-3 hoặc 3-5-2) thành thứ bóng đá tấn công giàu năng lượng, cường độ cao và thực dụng, thay vì hệ thống phòng ngự thụ động của Juventus trước đó. Ông biến bộ ba trung vệ và hai hậu vệ cánh bám biên thành cỗ máy chuyển đổi trạng thái chớp nhoáng trong việc kéo bóng, bổ khuyết cho hàng tấn công không có nhiều ngôi sao thời điểm ấy. 

Có thể bạn không biết, Juventus từng “bất khả chiến bại” ở Serie A 2011/2012 với đội hình chỉ ghi 68 bàn sau 38 vòng đấu. Chân sút tốt nhất là Alessandro Matri chỉ ghi vỏn vẹn 10 bàn thắng. Mirko Vucinic, người đá cặp với Matri trong mùa giải năm đó cũng chỉ “bỏ túi” 9 bàn thắng. Chẳng lạ gì khi cả hai đều không có tên trong danh sách Top 10 Vua phá lưới. Ở chiều ngược lại, Edinson Cavani ghi 23 bàn thắng, Diego Milito ghi 24 bàn thắng, còn “người cũ” Zlatan Ibrahimovic nhận danh hiệu Chiếc giày vàng Serie A với 28 bàn thắng. 

Nhìn về quá khứ, Juventini chỉ biết lắc đầu tiếc nuối 1
Juventus từng đăng quang Serie A dưới triều đại Conte bằng cặp tiền đạo Matri – Vucinic

Điều tương tự cũng lặp lại trong năm tiếp theo. Lần này thứ tự đảo ngôi khi Vucinic có 10 bàn thắng, còn Matri dừng lại ở con số 8, xen giữa là một Fabio Quagliarella với 9 pha lập công. Và vẫn như thường lệ, Juventus dù vẫn lên ngôi với 9 điểm nhiều hơn Napoli nhưng lại nằm ngoài mọi cuộc đua cá nhân.

Dù mang quốc tịch Italia, Mattri lẫn Quagliarella chưa bao giờ được xem là tiền đạo xuất chúng tại Serie A nếu phải đặt lên bàn cân so sánh với những siêu sao như Alessandro Del Piero hay Francesco Totti. Trong khi đó, thời hoàng kim của Vucinic lại gói gọn trong những năm tháng gắn bó với AS Roma. Thế nhưng, khi đặt họ trong hệ thống chiến thuật được lập trình của Conte, mọi thứ lại được cộng hưởng đến hoàn hảo.

Không chỉ riêng thời điểm Conte dẫn dắt, trong giai đoạn thống trị Serie A kéo dài tới 9 năm của Juventus, đội bóng cũng sở hữu rất nhiều các chân sút tầm trung khác, nhưng vẫn mang đến sự khác biệt rõ rệt về phong cách chơi bóng. Là Fernando Llorente với thân hình hộ pháp, giỏi không chiến và khá nhạy bén trong vòng cấm địa. Là Alvaro Morata sở hữu lối chơi tốc độ cùng khả năng di chuyển rộng để tạo ra mối liên kết chặt chẽ với các đồng đội. Là Mario Mandzukic với tinh thần của một chiến binh, người sẵn sàng thi đấu trái sở trường để mang về thành công chung cho tập thể. 

Trong bóng đá, đôi khi giá trị của cầu thủ không hoàn toàn nằm ở mức phí chuyển nhượng. Cái chính là cầu thủ đó sẵn sàng cung cấp thứ phẩm chất chơi bóng gì cho cả tập thể. Juventus từng chẳng cần đến những bản hợp đồng bom tấn trên hàng công như Gonzalo Higuain hay Cristiano Ronaldo để chinh phạt Serie A. Đó từng chỉ là một Carlos Tevez bị thất sủng tại Manchester City, một Llorente cập bến Turin theo dạng chuyển nhượng tự do, hoặc những tài năng trẻ triển vọng từng bước được “mài dũa” trong hệ thống chiến thuật như Morata hay Paulo Dybala. 

j2
Trong quá khứ, Juventus nổi tiếng khôn ngoan khi chiêu mộ những tiền đạo giá rẻ chất lượng.

Và nói về thời hoàng kim của Juventus, nhiều người sẽ nhớ về sự chắc chắn của hàng phòng ngự với sự xuất hiện của bộ đôi trung vệ Giorgio Chiellini và Leonardo Bonucci từng được Mourinho ví von đủ trình giảng dạy tại trường đại học Harvard, bên cạnh những lão tướng “gừng càng già càng cay” như Gianluigi Buffon và Andrea Barzagli. 

Cũng sẽ là thiếu sót lớn nếu bỏ qua khu vực trung tuyến cực mạnh với “ông chủ” Andrea Pirlo, nhân tố quan trọng để thúc đẩy những Paul Pogba, Arturo Vidal và Claudio Marchisio bước chân vào hàng ngũ ngôi sao bóng đá.

Nhìn về quá khứ, Juventini chỉ biết lắc đầu tiếc nuối 2
Hàng tiền vệ trong mơ của Juventus thời kỳ hoàng kim!

 

Đó từng là một Juventus với đế chế thống trị được xây dựng lên bởi sự lọc lõi trên thị trường chuyển nhượng, dù sở hữu nguồn ngân sách chuyển nhượng kém xa những đại diện tiêu biểu như Man City, Real Madrid, Barcelona hay Bayern Munich. Còn giờ thì sao?

Đế chế thống trị Italia ngày nào chỉ còn là đống hoang tàn đổ nát. Không được tham dự Champions League, không phải ứng cử viên sáng giá cho chức vô địch Serie A, vào lúc này đoàn quân của Luciano Spalletti có lẽ nên hướng đến mục tiêu thiết thực cho mùa giải 2026/2027. 

Chẳng ai có thể nghĩ đến viễn cảnh gã khổng lồ từng 9 lần liên tiếp đăng quang Serie A giờ lại có thể hài lòng với một vị trí trong Top 4. Hàng phòng ngự trứ danh ngày nào giờ đã không còn kiên cố. Tuyến giữa từng là niềm tự hào to lớn, giờ bỗng chốc biến thành “tử huyệt” với lối chơi nhàm chán, thiếu tính đột biến. Và còn gì đau đớn hơn khi ngân sách chuyển nhượng liên tục đổ dồn vào hàng công nhưng lại không thể tìm ra được một trung phong đủ sức gánh vác trách nhiệm ghi bàn. 

Thương vụ bom tấn ngày nào Dusan Vlahovic, người từng tiêu tốn của Juventus khoảng 170 triệu euro ngân sách tài chính, vẫn đang thất nghiệp sau hơn 7 tháng có quyền tự do đàm phán để rời đi theo luật Bosman. 

Lois Openda, tân binh chính thức từ RB Leipzig còn chưa “ấm chỗ” tại Turin, đã bị rao bán sau mùa giải thi đấu theo dạng cho mượn chỉ có thể mô tả bằng hai từ thảm họa. 

Rồi liệu có thể đặt kỳ vọng vào Kolo Muani, chân sút chỉ ghi duy nhất 1 bàn thắng sau gần 1700 phút thi đấu tại Premier League trong màu áo Tottenham mùa trước? Juventus phải trả cho Paris Saint – Germain 38 triệu euro, kèm theo 12 triệu euro phụ phí để sở hữu tiền đạo 27 tuổi người Pháp. Nhưng chẳng ai dám đảm bảo lần tái hợp này về mang lại thành công cho cả hai phía.

   

Nhìn về quá khứ, Juventini chỉ biết lắc đầu tiếc nuối 3
Juventus tái hợp Kolo Muani giữa những sự hoài nghi của người hâm mộ.

Trước đây, hàng công của Juventus luôn được giảm tải áp lực bởi tuyến dưới chất lượng. Nhưng giờ đây, hàng công vẫn kém cỏi trong khi tuyến dưới cũng rơi vào cuộc khủng hoảng “thừa chất, thiếu lượng”. Bằng cách này hay cách khác, phong cách chuyển nhượng của Juventus trong vài năm trở lại đây cũng đã và đang khiến người hâm mộ của họ “hoang mang style” toàn tập. Than ôi thời oanh liệt còn đâu!

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Nhìn lại các đội bóng gây tiếng vang trên TTCN 10 năm qua

Mùa hè 2025, Liverpool từng được xem là đội “vô địch kỳ chuyển nhượng” sau khi chi rất nhiều tiền để nâng cấp đội hình vừa vô địch Premier League. Trên lý thuyết, họ mạnh hơn với hàng loạt ngôi sao tấn công, hậu vệ biên chất lượng, cầu thủ trẻ triển vọng và những phương án dự phòng mới.

Giải mã kỳ chuyển nhượng hè 2026 của Arsenal

Từng có một vài thông tin cho rằng, Arsenal sẽ không bạo chi ở phiên chợ hè 2026, sau khi đã có được thành công với chức vô địch Premier League sau 22 năm chờ đợi. Nhận định này càng được củng cố khi Pháo thủ chưa chi quá nhiều tiền trên thị trường chuyển nhượng.

X
top-arrow