Man City có thể thu về những khoản phí khổng lồ ngay cả với những cầu thủ không thường xuyên đá chính, với tổng doanh thu mùa hè này vượt 300 triệu bảng.
Mỗi khi ngồi trước các phóng viên vào chiều thứ Sáu tại phòng họp báo ở Etihad Campus, Pep Guardiola thường có cách nói khác số đông khi được hỏi về những cầu thủ có thể rời Manchester City. Công thức quen thuộc của các HLV Premier League là khẳng định họ không muốn mất người, nhưng Guardiola từ lâu đã có quan điểm khác: nếu cầu thủ muốn ra đi và CLB nhận được một đề nghị phù hợp, cánh cửa sẽ mở.
Chính sự xuất hiện của Guardiola cùng chính sách đó đã góp phần giúp Man City trở thành một trong những CLB bán cầu thủ giỏi nhất châu Âu. Chelsea cũng nổi tiếng với khả năng tạo ra những khoản phí lớn từ cầu thủ của mình, nhưng mùa hè này City mới là đội nổi bật hơn cả. Sáu cầu thủ đã rời Etihad trong những thương vụ trị giá trên 45 triệu bảng. So với mùa hè đầu tiên Guardiola đến Manchester, sự khác biệt là rất lớn: khi ấy City chỉ thu về 23 triệu bảng từ bán cầu thủ, chịu lỗ với Edin Dzeko và Stevan Jovetic, còn Martín Demichelis ra đi tự do.
Mùa hè này, số tiền thu về đã vượt 300 triệu bảng và City còn có thêm khoảng 60 triệu bảng vào cuối mùa, khi hợp đồng cho Tottenham mượn Omar Marmoush chuyển thành mua đứt. Mức phí của Marmoush gần tương đương số tiền City bỏ ra để mua tiền đạo Ai Cập từ Eintracht Frankfurt 18 tháng trước, trong khi nhiều thương vụ khác thậm chí còn mang lại lợi nhuận. Thông thường, các CLB chấp nhận chịu lỗ khi bán một cầu thủ không còn nằm trong kế hoạch, nhưng City lại liên tục tìm được người mua với giá rất cao.
| Man City đã bán đi lượng tài năng đủ để lập thành một đội hình xuất phát trong mùa hè này. (Ảnh: Onefootball) |
Một ví dụ là James Trafford. City kích hoạt điều khoản mua lại trị giá 27 triệu bảng một năm trước, trong bối cảnh họ tìm thủ môn số một mới sau khi Ederson chuyển tới Fenerbahce. Tuy nhiên, mọi thứ thay đổi vào cuối kỳ chuyển nhượng khi Gianluigi Donnarumma bất ngờ trở thành lựa chọn khả thi, khiến Trafford gần như ngồi dự bị cả mùa. Dù vậy, giá trị của anh không suy giảm đáng kể. Trafford vẫn dự World Cup cùng tuyển Anh và Leeds sau đó bỏ 45 triệu bảng để trao cho anh cơ hội bắt chính thường xuyên.
Tijjani Reijnders cũng chỉ ở Man City đúng một mùa trước khi chuyển sang Al-Qadsiah với giá 52 triệu bảng để làm việc cùng Brendan Rodgers. City có lãi ở thương vụ này, tương tự trường hợp Sávio. Tottenham bỏ 75 triệu bảng để mua cầu thủ chạy cánh Brazil, gần gấp đôi số tiền City từng chi cho một người vốn đang gặp khó trong việc giành suất đá chính dưới thời Guardiola. Nico González được bán với giá 48 triệu bảng và cũng tạo ra một khoản lợi nhuận nhỏ. Rodri cũng vậy.
City phải chia tay một chủ nhân Quả bóng Vàng và người hùng trong cú ăn ba năm 2023, nhưng con số dành cho Rodri rất đáng chú ý. Tiền vệ người Tây Ban Nha chỉ còn một năm hợp đồng và hoàn toàn có thể ra đi miễn phí vào mùa hè sau, nhưng Barcelona vẫn trả 65,4 triệu bảng. Đội bóng Catalunya xem Rodri là một trường hợp đặc biệt: anh đã 30 tuổi, trải qua mùa giải khó khăn khi trở lại sau chấn thương đầu gối, nhưng đồng thời là nhà vô địch World Cup cùng Tây Ban Nha và mới được vinh danh là cầu thủ hay nhất thế giới hai năm trước.
“Pep tax”
Guardiola từng ví việc cạnh tranh chức vô địch Premier League mỗi mùa giống như bị yêu cầu leo cùng một ngọn núi hết lần này đến lần khác. Đó là thử thách rất lớn về tinh thần và cũng là một yếu tố City cân nhắc khi nhận đề nghị dành cho những cầu thủ đã trải qua nhiều năm trong môi trường cường độ cao.
Trong thời gian làm việc tại City, Guardiola được cho là luôn đòi hỏi cầu thủ phải cống hiến “100% hoặc không gì cả”. Đó là một lối sống khắc nghiệt, nhưng đồng thời tạo ra chuỗi thành công kéo dài. Các CLB mua người từ City hiểu rằng họ đang nhận về một cầu thủ từng đáp ứng tiêu chuẩn của Guardiola, vì vậy gần như không có nghi ngờ về thái độ hay tâm lý thi đấu. Đây có thể xem là một dạng “Pep tax” (phần giá trị cộng thêm mà thị trường sẵn sàng trả vì cầu thủ từng được Guardiola đào tạo và kiểm chứng).
Trong đội hình đánh bại Inter Milan để hoàn tất cú ăn ba năm 2023, giờ chỉ còn Rúben Dias và Erling Haaland ở đội một. Ederson muốn tìm kiếm thử thách mới, còn Nathan Aké cũng theo anh sang Thổ Nhĩ Kỳ trong mùa hè này; cả hai đều mang lại phí chuyển nhượng. Bernardo Silva và Kevin De Bruyne ra đi tự do, nhưng City xem đó như cái giá chấp nhận được sau những gì họ đã cống hiến.
| Trong đội hình đánh bại Inter Milan để hoàn tất cú ăn ba năm 2023, giờ chỉ còn Rúben Dias và Erling Haaland ở đội một |
Dù chi tiêu rất mạnh, City cũng nổi tiếng với việc sẵn sàng rút khỏi một thương vụ nếu mức phí vượt quá định giá của họ. Quan điểm tại Etihad khá đơn giản: muốn bán tốt trước tiên phải mua tốt. Nếu ngay từ đầu CLB chiêu mộ những cầu thủ chất lượng cao, họ vẫn sẽ hấp dẫn với thị trường khi đến lúc cần ra đi.
Guardiola cũng thường thích làm việc với một đội hình tương đối gọn. Vì vậy, City không tích trữ quá nhiều cầu thủ hay hình thành một “bomb squad” (nhóm cầu thủ bị đẩy ra ngoài kế hoạch và tập riêng để chờ bán) như từng thấy tại Chelsea. Dẫu vậy, Chelsea cũng đạt được thành công rất lớn ở khía cạnh bán người.
Chelsea cũng đang “thắng” trên thị trường bán cầu thủ
Eden Hazard chỉ chơi 54 trận tại La Liga sau khi rời Chelsea để gia nhập Real Madrid với giá 89 triệu bảng, do sự nghiệp giai đoạn cuối bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi chấn thương. Anh vẫn là thương vụ bán cầu thủ đắt giá nhất lịch sử Chelsea, đứng đầu một danh sách dài những thương vụ giá cao bắt đầu từ trước cả thời Clearlake Capital.
Mason Mount được bán cho Manchester United với giá 55 triệu bảng, Andrey Santos cũng chuyển tới Old Trafford với giá 48 triệu. Arsenal chi 48,5 triệu bảng cho Noni Madueke và 65 triệu cho Kai Havertz.
Mùa hè này, ngoài Nicolas Jackson, Chelsea còn thu hơn 50 triệu bảng khi bán Marc Cucurella, hiện đã 28 tuổi, cho Real Madrid. Liam Delap cũng đem về khoản tiền tương tự khi chuyển tới Nottingham Forest dù không còn nằm trong kế hoạch ở Stamford Bridge. Vì vậy, nếu chỉ xét khả năng bán người, City và Chelsea đang được xem là hai đội “thắng” lớn nhất trên thị trường.
Lợi nhuận từ học viện
Chỉ cách nơi Guardiola thường ngồi họp báo một khoảng không xa là học viện của Man City, nơi liên tục đào tạo ra những cầu thủ cho thế hệ kế tiếp. Ngoại trừ Phil Foden và hiện tại là Nico O’Reilly, phần lớn cầu thủ trưởng thành từ hệ thống trẻ City thường bắt đầu sự nghiệp đội một thực sự ở một nơi khác.
Yan Couto chưa từng chơi trận chính thức nào cho City nhưng vẫn được bán cho Borussia Dortmund với giá hơn 25 triệu bảng sau những quãng thời gian cho mượn. Pedro Porro, người vô địch World Cup mùa hè này, cũng từng thuộc biên chế City trước khi được đem cho mượn rồi chuyển hẳn sang Sporting Lisbon và sau đó là Tottenham. Chỉ cuối tuần vừa qua, Cole Palmer và Morgan Rogers còn phối hợp cùng nhau trong màu áo Chelsea, tái ngộ sau quãng thời gian cùng trưởng thành tại học viện City.
| City và Chelsea đều cố gắng chiêu mộ những cầu thủ trẻ xuất sắc nhất, và một số người trong đó thực sự có cơ hội lên đội một, như Oscar Bobb, người được bán cho Fulham mùa trước với giá 27 triệu bảng. |
Những cầu thủ như Jadon Sancho thì được đưa về từ học viện của các CLB khác. Một thương vụ khác của City vào năm ngoái, liên quan đến Juma Bah, từng khiến Real Valladolid phản ứng dữ dội khi CLB chủ quản tại Tây Ban Nha bày tỏ “sự thất vọng và phẫn nộ sâu sắc” trước điều họ cho rằng là nỗ lực của City nhằm khuyến khích cầu thủ phá hợp đồng. Cầu thủ này sau đó lần lượt được cho Lens và Nice mượn tại Pháp.
So với các đối thủ
Trước kỳ chuyển nhượng này, kỷ lục bán cầu thủ của Arsenal chỉ là 35 triệu bảng từ thương vụ Alex Oxlade-Chamberlain sang Liverpool. Tuy nhiên, họ đã đạt thỏa thuận bán Gabriel Martinelli cho Al-Hilal và thương vụ đó sẽ phá sâu kỷ lục cũ.
Tottenham và Aston Villa cũng từng thực hiện những thương vụ bán người rất lớn, với các kỷ lục liên quan tới Gareth Bale và Morgan Rogers. Nottingham Forest cũng thuộc nhóm này sau khi bán Elliot Anderson cho Man City. Tuy nhiên, xét về khả năng đều đặn thu về 30, 40 hay 50 triệu bảng cho nhiều cầu thủ khác nhau, Chelsea và Manchester City vẫn đang đứng ở một đẳng cấp riêng.
City không chỉ giỏi mua ngôi sao. Họ còn xây dựng được một hệ thống trong đó cầu thủ bước vào Etihad với giá trị cao, được đào tạo trong môi trường của Guardiola, giành danh hiệu hoặc nâng tầm danh tiếng, rồi vẫn có thể được bán đi với mức phí rất lớn ngay cả khi không còn là nhân tố đá chính.
(Tham khảo The Telegraph, Transfermarkt)