Manchester United và căn bệnh phụ thuộc Bruno Fernandes

Tác giả CG - Thứ Hai 02/11/2020 10:05(GMT+7)

Liệu Man United có thể chơi hay khi Bruno Fernandes bị khóa chặt hoặc không ra sân? Mùa giải này, “Quỷ đỏ” mới chỉ giành 2 chiến thắng ở Premier League là các chuyến làm khách đến sân Brighton & Hove Albion và Newcastle United. Cả hai trận đấu này, Fernandes đã ghi bàn và kiến tạo.


Trong cuộc tranh luận muôn thuở về việc liệu một HLV có nên sử dụng cầu thủ số 10, Manchester United và Arsenal hiện tại - xét trong bối cảnh các CLB “Big 6” của Premier League - đang ở hai đầu đối lập.
 
4 HLV khác của các CLB “Big 6” thì nằm đâu đó ở giữa. Jurgen Klopp ngụ ý rằng gegenpressing chính là một cầu thủ số 10 và ông thường sử dụng sơ đồ 4-3-3. Song, có những lúc Liverpool chơi với sơ đồ 4-2-3-1 với Roberto Firmino đá phía sau tiền đạo cắm.
 
Với Manchester City, Pep Guardiola thích sơ đồ 4-2-3-1 hơn. Mùa giải này ông đang dùng Kevin De Bruyne trong vai trò số 10 phía sau tiền đạo nhiều hơn. Hệ quả là The Citizens ngày càng phụ thuộc và phong độ chói sáng của tiền vệ người Bỉ.
 
Trong khi đó, HLV Frank Lampard đôi khi sử dụng một cầu thủ đá ở vị tró đó tại Chelsea và có lẽ sẽ luân chuyển liên tục giữa 4-2-3-1 và 4-3-3 trong mùa giải này. HLV Jose Mourinho cũng đang làm điều tương tự ở Tottenham Hotspur. Những đội bóng này không có hệ thống cố định
 
Manchester United và Arsenal cũng làm như thế nhưng theo một cách khác. Dù vậy cả hai đội bóng này vẫn luôn có những mấu chốt mang tính bất biến. “Quỷ đỏ” hoàn toàn tin tưởng vào việc sử dụng một số 10, HLV Ole Gunnar Solskjaer tin tưởng để lối chơi đội bóng của ông xoay quanh Bruno Fernandes. Trong khi đó, Arsenal hoàn toàn quay lưng với việc sử dụng số 10 khi HLV Mikel Arteta loại Mesut Ozil khỏi đội hình tham dự Premier League cũng như Europa League.
 
Hiểu đơn giản thì như thế này: Man United đang cố gắng sáng tạo bằng sự xuất sắc của cá nhân còn Arsenal sáng tạo thông qua cấu trúc. Cuộc chạm trán vừa qua giữa hai đội trên sân Old Trafford đã cho thấy hai mặt của từng chiến lược.
 
Arsenal vượt trội, dâng cao gây áp lực, triển khai tấn công từ tuyến dưới ấn tượng và nhìn chung là chiếm ưu thế. Vấn đề của họ, như thường lệ, là biến sự áp đảo, vượt trội đó thành cơ hội ghi bàn. Bukayo Saka nổi bật nhờ khả năng rê dắt hơn là chuyền, Willian thường chuyền bóng quá mạnh, Alexandre Lacazette đá số 9 ảo khá hiệu quả nhưng chủ yếu xét trên phương diện đóng góp cho mặt trận phòng ngự. Trong khi đó, Thomas Partey chơi tốt nhưng lại hoạt động quá thấp để sáng tạo.
 
 
Vì thế Arsenal bước vào giờ nghỉ với tỷ số 0-0, sự hiệu quả chiến thuật của họ lớn hơn đối thủ. Bước sang hiệp 2, có cảm giác dường như họ sẽ không ghi bàn trước khi tình huống phạt đền xuất hiện.
 
Trong khi đó, Manchester United thì luôn cam kết với một số 10 là Fernandes. Nhưng vấn đề ở đây là hệ thống của họ hoàn toàn dựa vào cầu thủ số 10, nếu tiền vệ người Bồ Đào Nha không lên tiếng hay có trận đấu bình thường thì mọi thứ sẽ sụp đổ. Cầu thủ số 10 có nhiệm vụ liên kết hàng tiền vệ với tiền đạo. Nếu anh bị chia cắt, đội bóng sẽ bị gãy vụn và thiếu gắn kết.
 
Sau khi sử dụng sơ đồ 4-2-3-1 trong phần lớn trận đấu từ đầu mùa, HLV Solskjaer đã chuyển qua sơ đồ kim cương trong cuộc chạm trán RB Leipzig ở Champions League 4 ngày trước. Và chúng đã phát huy hiệu quả. Nhưng trong trận đấu với Arsenal, nó đã sụp đổ ngay từ đầu. Fernandes không thể nhận bóng ở những khu vực nguy hiểm vì Arsenal biết điều gì có thể xảy ra. Hơn nữa, kế hoạch gây áp lực của Arteta hoàn toàn dựa vào việc ngăn chặn Man United triển khai ở trung lộ.
 
Các tiền đạo của Arsenal đá gần nhau, thu hẹp khoảng cách và nguồn cung cấp bóng cho Fernandes đã bị cắt. Do đó có thể nói không phải Fernandes chơi tệ - rõ ràng anh không chuyền sai, chuyền hỏng, chạm bóng lỗi hay dứt điểm vụng về. Đơn giản là anh không thể tham gia vào quá trình triển khai.
 
Khi điều đó xảy ra, Man United bắt đầu bị bí ý tưởng. Ở hai bên của viên kim cương, Scott McTominay tỏ ra không thoải mái khi chơi bên phải còn tầm ảnh hưởng của Paul Pogba trở nên hạn chế tối thiểu khi Solskjaer trở lại với sơ đồ 4-2-3-1 và xếp tiền vệ người Pháp đá cánh trái.
 
 
Fred, cầu thủ chơi thấp nhất trong hàng tiền vệ, có lựa chọn dễ dàng là lùi xuống ngang hai trung vệ và nhận những đường chuyền ngắn. Song, Arteta đã nắm bắt được điều này và sử dụng Lacazette để ngăn chặn. Nếu Fred dũng cảm và dâng lên cao hơn, kéo Lacazette vào những khu vực nguy hiểm mà tiền đạo người Pháp không thoải mái, đồng thời tin tưởng Harry Maguire cũng như Victor Lindelof triển khai lên phía trên, có thể tuyến giữa Man United sẽ chơi tốt hơn.
 
Man United chơi chắc chắn nhất khi Fernandes được sử dụng phía trước một bộ đôi tiền vệ phòng ngự vững chãi - lựa chọn ra 2 người trong số Fred, McTominay hoặc Nemanja Matic. Nhưng cuối cùng, việc sử dụng những cầu thủ lực điền sẽ khiến “Quỷ đỏ” thiếu đi những vị trí có thể triển khai bóng từ hàng tiền vệ ngoại trừ Fernandes.
 
Trong khi đó, việc tiền vệ người Bồ Đào Nha được ưu tiên đá số 10 trong sơ đồ 4-2-3-1 buộc Pogba phải lùi sâu, vị trí chưa bao giờ phù hợp với anh. Có thể, vị trí thoải mái nhất với Pogba vẫn là vị trí số 8 trong sơ đồ 4-3-3. Hệ thống kim cương là cách duy nhất để hài hòa việc sử dụng Fernandes đá số 10 và Pogba chơi số 8. Do đó, sự thất bại của hệ thống này khiến ta cảm thấy thực sự đáng tiếc.

Trong đội hình Manchester United bây giờ có một cầu thủ khác đá được số 10 là Donny van de Beek. Tuy nhiên tiền vệ người Hà Lan mới chỉ đá chính 3 trận kể từ khi gia nhập hồi đầu tháng 9, tất cả đều ở các đấu trường cúp và khi Fernandes vắng mặt trong đội hình xuất phát. Trong quá khứ, chúng ta từng có câu chuyện hai cầu thủ số 10 là Gianni Rivera và Sandro Mazzola ở đội tuyển Italy được sử dụng luân phiên vì không thể cùng phối hợp trên sân. Theo nghĩa đó, Van de Beek tương tự Gianni Rivera còn Fernandes chính là Sandro Mazzola.
 
 
Những điều này phần nào chứng minh tại sao các HLV khác lại không dựa quá nhiều vào số 10. Họ tin tưởng vào hệ thống và sự gắn kết hơn là giao hết nhiệm vụ và dựa vào một người. Tất nhiên, thật không công bằng khi cho rằng Solskjaer đã sai khi để đội bóng của ông chơi xoay quanh Fernandes bởi tuyển thủ Bồ Đào Nha đã chứng minh sự xuất sắc của mình. Anh đã hoàn toàn thay đổi một Man United yếu ớt và nhạt nhòa ngay khi vừa gia nhập.
 
Song, liệu Man United có thể chơi hay khi Fernandes bị khóa chặt hoặc không ra sân? Mùa giải này, “Quỷ đỏ” mới chỉ giành 2 chiến thắng ở Premier League là các chuyến làm khách đến sân Brighton & Hove Albion và Newcastle United. Cả hai trận đấu này, Fernandes đã ghi bàn và kiến tạo. Khi anh có mặt, Man United là một đội bóng hay. Khi anh không thể tạo tầm ảnh hưởng lên trận đấu, Man United cũng nhạt nhòa.
 
Càng ngày, các HLV hàng đầu càng không sẵn sàng chấp nhận rủi ro đó.

Dịch từ bài viết “United’s diamond is breakable – and shows the problem of relying on a No 10” của tác giả Michael Cox trên The Athletic.
VIDEO: Paul Pogba: Đó là sai lầm hết sức ngớ ngẩn của tôi
Paul Pogba nhận hết trách nhiệm về mình sau khi mang về penalty cho đối thủ và để MU thất bại 0-1 ngay trên sân nhà. Anh cho rằng đội bóng cần phải ổn định hơn...

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Ba lý do quan trọng cho quyết định không mua thêm tiền đạo cánh trái của Arsenal

Thoạt nhìn, quyết định không chiêu mộ thêm một cầu thủ tấn công bên hành lang trái trong những ngày cuối kỳ chuyển nhượng có thể khiến NHM Arsenal cảm thấy khó hiểu. Đây vốn là vị trí từng khiến HLV Mikel Arteta đau đầu, đặc biệt khi đội hình không phải lúc nào cũng có được phiên bản tốt nhất của những cầu thủ đang sở hữu.

Arsenal và mùa hè chuyển nhượng dang dở: Khi bài toán cánh trái vẫn chưa có lời giải

Arsenal bước vào mùa giải 2026/2027 với một khoảng trống đáng lo ở hành lang cánh trái. Điều đáng nói là đây không phải vấn đề phát sinh bất ngờ trong mùa hè vừa qua, mà là bài toán đã được Mikel Arteta cùng BLĐ đội bóng xác định từ 1-2 năm trước. Họ đã nhắm tới nhiều ngôi sao lớn và sẵn sàng đầu tư mạnh tay. Thế nhưng, sau tất cả vẫn không thể đưa về Emirates một cái tên đủ sức tạo ra sự khác biệt.

Arsenal ngày càng “Anh hóa”: Vì sao Arteta đặc biệt ưu tiên tài năng bản địa

Lần gần nhất Arsenal bảo vệ thành công chức vô địch Premier League, họ từng bị xem là “kẻ thù của bóng đá Anh”. Việc Arsène Wenger không ưu tiên các tài năng bản địa khiến Arsenal lập kỷ lục vào tháng 2/2005, khi trở thành đội bóng đầu tiên trong lịch sử bóng đá Anh ra sân với một đội hình không có bất kỳ cầu thủ người Anh nào.

Sự mong manh dễ vỡ ở khu trung tuyến: Vấn đề chí mạng Andoni Iraola cần xử lý trước tiên

Trong vài mùa giải vừa qua, Ryan Gravenberch chính là “phong vũ biểu” đo lường sức mạnh của Liverpool. Khi ngôi sao người Hà Lan đạt phong độ cao, Liverpool cũng thể hiện đẳng cấp của một nhà vô địch. Ngược lại, khi Gravenberch tỏ ra mệt mỏi và chật vật trong việc tạo ra ảnh hưởng tích cực, màn trình diễn của Liverpool thường cũng trở nên rất rệu rã.

Atletico và lòng tự trọng không thể định giá bằng tiền

Julian Alvarez cúi đầu, lặng lẽ rời Metropolitano giữa những tiếng la ó từ chính CĐV Atletico Madrid. Sau trận hòa Villarreal 2-2, anh là cầu thủ duy nhất không cùng đồng đội ra chào khán giả, theo lời khuyên của CLB sau khi công khai mong muốn chuyển sang Barcelona. Hình ảnh ấy đã trở thành biểu tượng rõ ràng nhất cho một mùa hè đầy căng thẳng giữa Alvarez, Atletico và Barca.