Liverpool: Giá trị của cuộc hành trình

Tác giả Phương GP - Thứ Ba 14/05/2019 10:36(GMT+7)

Liverpool đã thua, nhưng thua trước một đối thủ quá xuất sắc. Chính đối thủ ấy cũng đã nhiều lần lên tiếng “ca thán” khi cuộc đua quá khốc liệt.

Không biết vô tình hay hữu ý, đạo diễn hình đã cho máy quay rất nhiều lần hướng đến các cổ động viên có tuổi trung niên ở Anfield. Những khuôn mặt đã đậm nếp nhăn, mái tóc đã ít nhiều sợi bạc. Đã 29 năm kể từ lần gần nhất Liverpool lên ngôi vương nước Anh, quãng thời gian đủ để cho những cô cậu bé đầy mơ mộng thuở ấy giờ đây ẩn trong đôi mắt là sự sâu sắc và từng trải.
Liverpool: Giá trị của cuộc hành trình
Và có phải nhờ thế mà họ đã đem đến cho lứa trẻ một bài học về truyền thống của đội bóng?
45 phút của hiệp đấu đầu tiên, Kopites đã trải qua những cung bậc cảm xúc khác nhau. Vui sướng khi Mane mở tỷ số. Bùng nổ khi Glenn Murray chọc thủng lưới Ederson. Rồi chùng xuống khi Aguero giúp Man City gỡ hoà, và sau đó chỉ là tiếng thở dài khi nửa xanh thành Manchester vượt lên sau cú đánh đầu của Laporte.
Từ khi Brighton bị dẫn ngược lại, niềm tin vào một điều thần kỳ đã tắt dần. Dĩ nhiên bóng đá là không thể nói trước, nhưng không phải biến cố nào cũng dễ xảy ra, đặc biệt là đối với một Man City quá ổn định trong năm nay.
Kết thúc Premier League 2018/19, Liverpool sở hữu hai Vua phá lưới (Salah và Mane, cùng 22 bàn thắng), sở hữu Găng tay vàng (Alisson Becker với 21 trận giữ sạch lưới), sở hữu luôn cả Cầu thủ xuất sắc nhất mùa giải (Van Dijk). Lữ đoàn đỏ thua đúng một trận. Để rồi những gì nhận được là...đội bóng về nhì có số điểm kỷ lục (97 điểm).
Ai đó có thể cứ suy nghĩ mãi về việc Liverpool từng cách Man City 7 điểm trong một giai đoạn nào đó của mùa giải, và băn khoăn về bản lĩnh vô địch!? Nhưng đối với người viết, thì phải nhìn vào chuỗi thắng 14 trận liên tiếp từ đầu tháng 2 đến nay của Man City. Liverpool đương nhiên chưa đủ xuất sắc như Man City để lên ngôi vô địch, chỉ là nhiều khi phải có cái nhìn chấp nhận cái hay của đội bóng số một, thay vì cứ phải dò xét đội bóng số hai.
Những phút cuối hiệp một, không khí tại Anfield đã trở nên yên lặng quá đỗi nếu so với quãng thời gian trước đó. Đội bóng vào đường hầm, rồi hết giờ nghỉ trở ra với những nét mặt nhiều suy tư của các cầu thủ. Và họ đã đánh mất đi cái khí thế trong 45 phút đầu tiên, để Wolverhampton có nhiều phen đe doạ khung thành mà nếu như Alisson không xuất sắc, bàn gỡ hoà rất có thể đã đến cho đội khách.
Để rồi đúng lúc đó thì điều đặc biệt đã xảy ra. Không phải là Brighton có bàn gỡ hoà, họ thậm chí còn thua thêm trước hàng công quá mạnh của Man City. Mà là trong không khí lẽ ra không lấy làm gì vui vẻ đó, những tiếng reo hò dần nhen nhúm ở những nhóm nhỏ trên khán đài Anfield. Và như mồi lửa bắt được gió, sức sống trở lại trên khắp sân vận động với những bài ca và tràng vỗ tay cổ vũ của các cổ động viên. Dưới sân, các cầu thủ lấy lại nhịp điệu, và Mane có pha lập công thứ hai để đoạt được ngôi vua phá lưới cùng đồng đội Salah.
Người tạo ra những mồi lửa ấy, không ai khác chính là những cổ động viên ở lứa tuổi trung niên đã nói ở trên. Họ mặc cho tất cả từ hoàn cảnh đến không khí và cả sự lơi là của các cầu thủ dưới sân. Họ thổi lửa cho Anfield.
Máu lửa, nhiệt huyết bất kể hoàn cảnh, đó là đặc trưng mà ta luôn thấy ở Liverpool. 29 năm có lẽ quá đủ để những cổ động viên kia quen với thất bại, chỉ là truyền thống của đội bóng, của sự hứng khởi ở Anfield là không thể nguội tàn. Không phải chính điều đó đã tạo ra điều thần kỳ vào giữa tuần sao?
“Walk on, walk on
With hope in your heart
And you'll never walk alone
You'll never walk alone”
Những lời ca vẫn vang vọng mãi trên khán đài khi hồi còi mãn cuộc vang lên. Những tràng pháo tay vẫn rền vang khi tin Man City vô địch đã vọng về. Liverpool đã thua, nhưng thua trước một đối thủ quá xuất sắc. Chính đối thủ ấy cũng đã nhiều lần lên tiếng “ca thán” khi cuộc đua quá khốc liệt. Điều đó đã khẳng định được giá trị của hành trình của đội bóng trong năm nay rồi.
Và vẫn còn đó trận chung kết Champions League. Phải nhanh chóng gạt qua nỗi buồn, để trong tim chỉ còn niềm hy vọng cho chiếc cúp bạc châu Âu nữa. Đúng không Kopites?
(Ảnh: Getty)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Không siêu tiền đạo hay siêu hậu vệ, chức vô địch của Tây Ban Nha nói lên điều gì về kỷ nguyên World Cup hiện đại?

Sau khi tiếng còi mãn cuộc của trận chung kết World Cup 2026 ở East Rutherford, New Jersey vang lên, chắc hẳn không ít người đã cố gắng dung hòa hai suy nghĩ nghe qua thì rất mâu thuẫn với nhau: (1) Tây Ban Nha không phải là đội bóng sở hữu nhiều nhân tài nhất tại kỳ World Cup này, và (2) cũng chính Tây Ban Nha có thể là đội tuyển quốc gia xuất sắc nhất mà thế giới bóng đá từng chứng kiến.

Cám ơn De la Fuente vì đã đưa Tiki-taka trở lại với hào quang rực rỡ

Trong quá khứ, từng có những thời điểm lối chơi Tiki – Taka nhận về nhiều chỉ trích, đặc biệt là sau mỗi thất bại của ĐT Tây Ban Nha tại các giải đấu lớn. Thế nhưng, những chuỗi ngày u ám ấy đã qua rồi. Bóng đá thế giới vừa chào đón là đương kim vô địch mới với sự hủy diệt tuyệt đối ở trong trận chung kết.

Cuộc hẹn 10 năm của Enzo Fernandez

Mười năm trước, cậu thiếu niên 15 tuổi Enzo Fernandez từng viết một bức tâm thư để cầu xin Lionel Messi rút lại quyết định từ giã ĐT quốc gia. Mười năm sau, cả hai đang sát cánh bên nhau cho trận chung kết thứ hai lịch sử.

Đội tuyển Pháp: Tạm biệt kỷ nguyên Didier Deschamps

Thất bại trước tuyển Anh ở trận tranh hạng Ba World Cup 2026 chính thức khép lại kỷ nguyên kéo dài 14 năm của Didier Deschamps tại đội tuyển Pháp. Một triều đại với nhiều vinh quang, tranh cãi và những tiếc nuối, để lại di sản lớn nhưng cũng mở ra yêu cầu tất yếu về một cuộc chuyển giao.

10 phút sụp đổ của tuyển Anh

Chỉ còn cách trận chung kết World Cup 2026 đúng 10 phút, ĐT Anh đã nhìn thấy cánh cửa thiên đường mở ra. Nhưng cũng chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, tất cả sụp đổ dưới đôi chân Lionel Messi.

Tây Ban Nha bóc trần giới hạn của tuyển Pháp

Tấm vé vào trận chung kết World Cup 2026 của đội tuyển Tây Ban Nha không đến từ khoảnh khắc xuất thần, mà là thành quả của một hệ thống vận hành gần như hoàn mỹ. Trước Pháp, La Roja áp đảo bằng tư duy chiến thuật, sự chính xác và bản lĩnh của kẻ đi chinh phục.

Cả thế giới việt vị với ĐT Pháp

Tuyến giữa như vô hình, không cầm nổi bóng và cũng không đánh chặn, thu hồi lại được. Giá trị duy nhất của cặp Rabiot và Tchouaméni là giúp cho những Vitinha, Neves, Bruno (Bồ Đào Nha), De Bruyne, Vanaken, Raskin (Bỉ) được ghi nhận công bằng hơn. Cụ thể là ít ra thì họ cũng còn hạn chế được sự áp đảo, uy hiếp của hàng tiền vệ Tây Ban Nha cho tới những phút cuối trận trước khi bị kết liễu bởi nhát kiếm mang tên Merino.