Ba trận đấu, ba chiến thắng. Arsenal đã có màn khởi đầu hoàn hảo trong hành trình bảo vệ chức vô địch Premier League. Nhưng điều đáng nói không chỉ nằm ở 9 điểm tuyệt đối. Cách Pháo thủ giành chiến thắng mới thực sự khiến phần còn lại của giải đấu phải dè chừng.
Chelsea chính là bài kiểm tra rõ nét nhất. Arsenal thủng lưới ngay phút thứ 2, trong một tình huống Morgan Rogers khiến cả SVĐ Emirates chết lặng. Nhưng thay vì hoảng loạn, các học trò của Mikel Arteta lập tức phản ứng bằng thứ bóng đá áp đảo. Xuyên suốt trận đấu, Arsenal kiểm soát bóng 55%, tung ra 16 pha dứt điểm về phía khung thành Emiliano Martinez và tạo ra 2,05 xG, vượt xa con số chỉ 0,39 của Chelsea.
Một năm trước, Arsenal có thể vẫn thắng những trận đấu như vậy. Tuy vậy, Arsenal của hiện tại đang cho thấy một diện mạo khác. Họ không còn quá phụ thuộc vào những quả phạt góc, những tình huống bóng chết hay những pha treo bóng tầm cao vào vòng cấm. Pháo thủ đang tìm ra nhiều cách hơn để xuyên thủng hàng phòng ngự đối phương. Và sự thay đổi ấy bắt đầu từ chính cấu trúc đội hình.
Havertz trở lại vị trí số 9 và Arsenal có thêm một “người kết nối”
Điều khiến nhiều người bất ngờ nhất trong những vòng đấu đầu tiên là việc Kai Havertz được HLV Arteta lựa chọn đá chính trong toàn bộ các trận đấu chính thức. Ban đầu, nhiều người cho rằng nguyên nhân chính là do Viktor Gyokeres chưa đạt thể trạng tốt nhất sau World Cup 2026. Nhưng nếu nhìn vào cách Arsenal vận hành, việc Havertz được ưu tiên rõ ràng không chỉ đơn giản là câu chuyện về thể lực. Đây là một lựa chọn mang tính chiến thuật.
Gyokeres là mẫu trung phong trực diện hơn. Anh thích nhận bóng, hướng về khung thành và kết thúc tình huống. Havertz lại mang đến một bộ kỹ năng khác. Cầu thủ người Đức có nền tảng kỹ thuật tốt hơn, di chuyển không bóng thông minh và đặc biệt rất giỏi kết nối với những vệ tinh xung quanh. Anh không nhất thiết phải đứng giữa hai trung vệ để trở thành một mối đe dọa. Havertz có thể kéo ra cánh, lùi xuống hàng tiền vệ hoặc bất ngờ xâm nhập vòng cấm từ một vị trí mà hàng phòng ngự đối phương chưa kịp theo sát.
Trong một cuộc phỏng vấn trước mùa giải, Havertz từng chia sẻ rằng anh đặc biệt thích di chuyển rộng sang hành lang phải, khu vực có thể phối hợp với những đồng đội hiểu mình như Bukayo Saka và Martin Odegaard. Trước Chelsea, điều đó một lần nữa được chứng minh.
Phút 25, Havertz di chuyển vào khoảng trống ở sát rìa vòng cấm, nhận bóng sau chuỗi phối hợp bên cánh phải rồi lạnh lùng dứt điểm đánh bại thủ môn Martinez.
Đó đã là bàn thắng thứ 3 của Havertz sau 4 trận đấu đầu tiên của mùa giải 2026/2027. Quan trọng hơn, “cậu Kai” đang giúp Arsenal tạo ra một hàng công có tính liên kết cao hơn. Và khi trung phong có thể di chuyển rộng, những vệ tinh phía sau lưng anh cũng được tự do hơn.
| Arsenal và Mikel Arteta đang hưởng lợi từ quyết định để Kai Havertz đá chính ở vị trí trung phong. |
Cánh phải của Arsenal đang trở thành một “cỗ máy” vận hành hoàn chỉnh
Trong nhiều mùa giải dưới thời Arteta, cánh phải luôn là hướng tấn công chủ đạo của Arsenal. Nhưng mùa này, khu vực ấy dường như đã được nâng cấp thêm một tầng. Saka vẫn là mũi khoan chính. Odegaard được đẩy lên gần vòng cấm hơn. Declan Rice có xu hướng xuất hiện ở khu vực lệch phải. Và Ben White trở lại đội hình để giúp Arsenal có thêm một cầu thủ có khả năng kết nối, luân chuyển bóng và phối hợp nhóm.
Hậu vệ đa năng người Anh không sở hữu tốc độ hay khả năng phòng ngự một đối một nổi bật như Jurrien Timber. Nhưng khi Arsenal cần triển khai bóng, Ben White lại mang đến một phẩm chất đặc biệt. Đó chính là khả năng chuyền bóng và tạo ra những mối liên kết nhỏ với Saka, Odegaard và Havertz.
Nhìn từ bên ngoài, hàng công của Arsenal xuất phát với một trung phong duy nhất là Havertz. Thực tế lại khác, quanh họ luôn có rất nhiều người. Rice có thể dâng lên, Odegaard tiến sát vòng cấm, Saka bó vào trung lộ và White tận dùng những đường thả bóng xuống đáy biên để đưa bóng vào vòng cấm. Và chính sự chồng chéo ấy khiến đối phương rất khó xác định đâu mới là vị trí thực sự của từng cầu thủ. Đó cũng là điểm khác biệt quan trọng nhất của Arsenal mùa này. Họ không chỉ tạo ra khoảng trống. Họ còn liên tục thay đổi người xuất hiện trong khoảng trống đó.
Hành lang cánh phải của Arsenal đang trở thành phương án tấn công cực kỳ lợi hại. |
Lewis-Skelly đang “mở khóa” Declan Rice
Nếu Havertz thay đổi cách Arsenal tấn công phía trên, thì Myles Lewis-Skelly đang tạo ra một hiệu ứng tương tự ở phía sau. Kể từ khi cập bến Emirates ở mùa hè 2023, Rice thường xuyên được sử dụng lệch trái. Mùa này, Arteta đang kéo anh sang phía đối diện để tạo nên một chuỗi liên kết cực kỳ thú vị với Ben White –Rice – Odegaard – Saka – Havertz. Điều đặc biệt cũng nằm ở sự xuất hiện Skelly.
Trên lý thuyết, cầu thủ trưởng thành từ lò đào tạo Hale End có thể được xem là một tiền vệ trung tâm lệch trái trong sơ đồ 4-2-3-1. Nhưng khi trận đấu diễn ra, vị trí của anh biến đổi liên tục.
Với việc Calafiori thường bó vào trong chơi như tiền vệ lệch trái, Skelly có xu hướng đẩy vào trung tâm nhiều hơn. Khi cần phòng ngự, anh có thể lùi xuống như một “mỏ neo”. Khi Arsenal kiểm soát bóng và dồn ép đối thủ, anh lại xuất hiện như một số 8.
| Sự trưởng thành vượt bậc của Skelly đã tác động tích cực đến Declan Rice. |
Nếu Martin Zubimendi là mẫu tiền vệ thiên về kiểm soát, điều tiết và giữ vị trí thì Skelly lại mang đến nguồn năng lượng hoàn toàn khác. Sao mai 19 tuổi thích kéo bóng, thích hoán đổi vị trí và sẵn sàng dâng cao khi cần thiết, thậm chí không ngại xuất hiện ở những khu vực vốn chẳng thuộc về một tiền vệ phòng ngự thông thường.
Bản đồ nhiệt trước Chelsea cho thấy phần lớn thời gian Skelly hoạt động ở những khu vực mà người ta chờ đợi ở một tiền vệ tấn công. Điều đó nghe chừng khá mạo hiểm. Nhưng chính sự mạo hiểm có tính toán ấy lại giải phóng Rice. Cựu thủ quân West Ham không còn phải ôm quá nhiều nhiệm vụ ở khu vực giữa sân. Anh có thể lệch phải, tiến lên hỗ trợ các đồng đội phía trên hoặc thậm chí xâm nhập vòng cấm. Và Arsenal từ đó trở nên khó đoán hơn.
Arsenal không còn thực sự chơi một sơ đồ cố định
Đây có lẽ là thay đổi lớn nhất trong cách Arteta xây dựng đội bóng. Trên giấy tờ, Arsenal vẫn có thể bắt đầu trận đấu với sơ đồ 4-3-3 hoặc 4-2-3-1. Còn trên sân, đội hình ấy biến đổi liên tục. Khi pressing, Arsenal có thể chuyển thành 4-4-2, với Odegaard dâng cao như một tiền đạo thứ hai bên cạnh Havertz. Khi kiểm soát bóng, cấu trúc có thể biến thành 3-1-5-1. Skelly trở thành người duy nhất án ngữ ở khu vực giữa sân, trong khi Calafiori và Rice bó vào trong như hai tiền vệ số 8. Odegaard được đẩy lên gần vòng cấm. Saka và Tzolis giữ chiều rộng ở hai biên, còn Havertz di chuyển tự do phía trên.
Đó là một tập thể liên tục hoán đổi vị trí để tạo ra lợi thế về quân số. Và khi cấu trúc thay đổi theo từng pha bóng, đối phương cũng buộc phải liên tục thay đổi cách phòng ngự. Arsenal đã trở nên nguy hiểm hơn bằng sự thay đổi chiến lược ấy.
Odegaard phiên bản đỉnh cao đang trở lại
Một trong những sự thay đổi quan trọng nhất lại đến từ chính đội trưởng. Mùa giải trước là quãng thời gian khó khăn với Odegaard khi những chấn thương liên tục cắt vụn nhịp thi đấu của anh. Tuy vậy, vấn đề không chỉ nằm ở thể trạng. Kể từ mùa giải 2023/2024, Odegaard thường xuyên phải thi đấu xa khung thành. Và khi vị trí của anh thay đổi, phiên bản từng đóng góp tới 22 bàn thắng tại Premier League 2022/2023 cũng dần biến mất.
Bây giờ thì khác. Arteta đang trả Odegaard về nơi anh nguy hiểm nhất – khu vực gần vòng cấm. Kết quả đến gần như ngay lập tức. Vỏn vẹn 4 trận đấu và nhạc trưởng người Na Uy đã có cho riêng mình 3 bàn thắng. Cùng một kịch bản quen thuộc, Odegaard xuất hiện ở khu vực mà một số 10 thường xuyên góp mặt, nhận bóng và tung ra cú dứt điểm.
Có cảm giác phiên bản Odegaard đỉnh cao đang trở lại. Và nếu đúng như vậy, Arsenal sẽ có thêm một nguồn cung cấp bàn thắng cực kỳ quan trọng mà họ đã thiếu trong thời gian dài.
| Nhạc trưởng Odegaard phiên bản đỉnh cao đang trở lại trong màu áo đỏ trắng |
Tzolis giúp Arsenal tìm thấy thứ họ thiếu bên cánh trái
Nếu cánh phải là trung tâm của hệ thống, cánh trái lại đang trở thành nơi Arsenal tạo ra sự cân bằng. Martinelli có tốc độ nhưng trong những mùa giải gần đây, anh ngày càng gặp khó khăn trong việc tự mình tạo ra giải pháp. Trossard thông minh và kỹ thuật hơn, nhưng tuổi tác bắt đầu khiến khả năng duy trì cường độ cao trở thành dấu hỏi. Tzolis xuất hiện và mang đến một thứ rất khác. Năng lượng, tốc độ, sự trực diện và quan trọng nhất là khả năng đưa ra quyết định nhanh gọn.
Cầu thủ người Hy Lạp không có xu hướng giữ bóng quá lâu để tìm kiếm một khoảnh khắc đẹp mắt. Anh thường xử lý nhanh, di chuyển liên tục và sẵn sàng tấn công vào khoảng trống. Đó là lý do Tzolis gần như ngay lập tức trở thành một mảnh ghép quan trọng trong hệ thống mới của Arteta.
Trước Chelsea, anh bỏ túi thêm 1 kiến tạo. Tzolis là nhân tố gây ra nhiều vấn đề cho hàng phòng ngự đội khách. Anh kéo giãn hàng phòng ngự Chelsea, tạo khoảng trống và trực tiếp tham gia vào tình huống dẫn tới bàn thắng quyết định của Odegaard.
Kết luận
Trong một thời gian dài, Arsenal từng bị gắn với hình ảnh một đội bóng quá phụ thuộc vào những tình huống cố định. Những quả phạt góc và các pha bóng bổng từng là vũ khí đặc biệt nguy hiểm của Pháo thủ, nhưng cũng vô tình tạo ra định kiến rằng họ thiếu phương án khi bóng còn đang lăn.
Ba trận đấu đầu tiên mùa này tại Premier League đang cho thấy điều ngược lại. Arsenal có thể tạo ra bàn thắng từ những pha phối hợp bên cánh phải, những tình huống hoán đổi vị trí, những pha xâm nhập của Odegaard hay khả năng kéo bóng của Skelly. Bóng chết vẫn là vũ khí cần thiết, nhưng nó không còn là con đường duy nhất để Arsenal tiếp cận khung thành đối phương.