Câu chuyện của Morocco: Sử thi, nước mắt và nụ cười

Tác giả Trên đường Pitch - Thứ Sáu 16/12/2022 09:51(GMT+7)

Sau tiếng còi mãn cuộc của trọng tài Cesar Ramos, các cầu thủ Morocco đồng loạt đổ gục xuống. Bất chấp những nỗ lực tột cùng, đội bóng Bắc Phi vẫn phải dừng bước tại bán kết World Cup trước một ĐT Pháp quá mạnh. Nhưng điều đó cũng không làm cho câu chuyện cổ tích của đại diện Bắc Phi trở nên kém lung linh.

 

Đứng đầu bảng đấu có sự góp mặt của Á quân Croatia và đệ tam anh hào Bỉ, quật ngã cả Tây Ban Nha cùng Bồ Đào Nha và chỉ dừng bước trước nhà ĐKVĐ, những gì mà ĐT Morocco làm được trên đất Qatar vượt quá kỳ vọng của những CĐV mơ mộng nhất. Sư tử Atlas trở thành đội bóng đầu tiên của châu Phi bước chân vào vòng bán kết World Cup, và họ vẫn chiến đấu đến hơi thở cuối cùng khi đối đầu với một ĐT Pháp được đánh giá cao hơn rất nhiều. 

Từng đó thôi cũng là quá đủ để người ta ngả mũ thán phục tinh thần chiến đấu cũng như lối chơi mà Morocco trình diễn tại giải đấu năm nay. Cùng với những cú sốc của Arab Saudi và Nhật Bản, Morocco khiến tất cả phải nhìn nhận lại cán cân bóng đá thế giới. Những nền bóng đá châu Phi và châu Á vốn bị coi là thấp bé nhẹ cân tại sân chơi thế giới giờ đang chuyển mình và để lại những dấu ấn đậm nét tại sân chơi lớn nhất hành tinh. 

Nhưng câu chuyện của ĐT Morocco không chỉ dừng lại trên đường pitch, đó còn là chiến thắng về việc đoàn kết dân tộc. Trước khi HLV Walid Regragui tới, Morocco vẫn là một đội bóng mạnh nhưng ẩn chứa sự chia rẽ sâu sắc khi những cầu thủ sinh ra tại nước ngoài không được trọng dụng. Thậm chí Hakim Ziyech đã từng tuyên bố từ giã ĐTQG hồi tháng Hai vì những mâu thuẫn không thể hàn gắn với HLV Halilhodžić. Chỉ vỏn vẹn 3 tháng trước ngày World Cup khởi tranh, Walid Regragui tới và chữa lành những vết thương đó để biến ĐT Morocco thành một thể thống nhất. Hơn một nửa đội hình của Sư tử Atlas sinh ra tại nước ngoài, nhưng họ đều chiến đấu hết mình vì màu cờ sắc áo, vì niềm tự hào của tổ quốc.

 

Niềm tự hào đó thậm chí còn vượt ra khỏi biên giới Morocco. Cả châu Phi chung một niềm tự hào khi lần đầu tiên có một đại diện của lục địa đen tiến tới vòng tứ đại anh hào. Những người Hồi giáo cùng chung niềm hân hoan khi những người con của thánh Allah tỏa sáng ngay tại đất Trung Đông. Và rất nhiều những người Morocco trên khắp thế giới, những người thân của các cầu thủ vốn được sinh ra nơi đất khách quê người đều hướng về Qatar với một niềm vui khôn xiết.

Niềm tự hào đó cũng vượt qua luôn cả những định kiến đã tồn tại bấy lâu nay. Sau cú penalty quyết định hạ gục Tây Ban Nha, Achraf Hakimi chạy lên khán đài và ôm hôn người mẹ của mình. Sau chiến thắng trước Bồ Đào Nha, Sofiane Boufal cũng gây sốt với màn nhảy múa cùng người mẹ ngay trên sân. Đó không chỉ là những khoảnh khắc của gia đình, đó còn là lời khẳng định về vị thế của người phụ nữ trong thế giới Hồi giáo, một tôn giáo từ trước đến nay vẫn bị coi là trọng nam khinh nữ.

 

Không cần tới những hành động dễ gây tranh cãi, ĐT Morocco vẫn truyền đi những thông điệp đẹp đẽ bằng chính những hình ảnh đời thường và gần gũi nhất. Nó cũng giống như cái cách mà ĐT Morocco thi đấu trên sân bóng. Họ không cần phải khoa trương, không cần đao to búa lớn. Họ chỉ cần ra sân và cháy hết mình trong từng giây phút của câu chuyện cổ tích này. 

Người Morocco chắc chắn đã khóc rất nhiều sau thất bại trong trận bán kết, nhưng những giọt nước mắt đó cuối cùng rồi cũng sẽ được lau khô, bởi lẽ đội tuyển của họ đã làm được nhiều hơn là một chiến thắng trên sân bóng. Một câu chuyện sử thi, một nguồn cảm hứng, một biểu tượng đoàn kết, một sứ giả hòa bình.

Và sau cùng, tất cả đọng lại sẽ chỉ còn là những nụ cười… 

Một bài viết của Frank (TĐP)

 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Không siêu tiền đạo hay siêu hậu vệ, chức vô địch của Tây Ban Nha nói lên điều gì về kỷ nguyên World Cup hiện đại?

Sau khi tiếng còi mãn cuộc của trận chung kết World Cup 2026 ở East Rutherford, New Jersey vang lên, chắc hẳn không ít người đã cố gắng dung hòa hai suy nghĩ nghe qua thì rất mâu thuẫn với nhau: (1) Tây Ban Nha không phải là đội bóng sở hữu nhiều nhân tài nhất tại kỳ World Cup này, và (2) cũng chính Tây Ban Nha có thể là đội tuyển quốc gia xuất sắc nhất mà thế giới bóng đá từng chứng kiến.

Cám ơn De la Fuente vì đã đưa Tiki-taka trở lại với hào quang rực rỡ

Trong quá khứ, từng có những thời điểm lối chơi Tiki – Taka nhận về nhiều chỉ trích, đặc biệt là sau mỗi thất bại của ĐT Tây Ban Nha tại các giải đấu lớn. Thế nhưng, những chuỗi ngày u ám ấy đã qua rồi. Bóng đá thế giới vừa chào đón là đương kim vô địch mới với sự hủy diệt tuyệt đối ở trong trận chung kết.

Cuộc hẹn 10 năm của Enzo Fernandez

Mười năm trước, cậu thiếu niên 15 tuổi Enzo Fernandez từng viết một bức tâm thư để cầu xin Lionel Messi rút lại quyết định từ giã ĐT quốc gia. Mười năm sau, cả hai đang sát cánh bên nhau cho trận chung kết thứ hai lịch sử.

Đội tuyển Pháp: Tạm biệt kỷ nguyên Didier Deschamps

Thất bại trước tuyển Anh ở trận tranh hạng Ba World Cup 2026 chính thức khép lại kỷ nguyên kéo dài 14 năm của Didier Deschamps tại đội tuyển Pháp. Một triều đại với nhiều vinh quang, tranh cãi và những tiếc nuối, để lại di sản lớn nhưng cũng mở ra yêu cầu tất yếu về một cuộc chuyển giao.

10 phút sụp đổ của tuyển Anh

Chỉ còn cách trận chung kết World Cup 2026 đúng 10 phút, ĐT Anh đã nhìn thấy cánh cửa thiên đường mở ra. Nhưng cũng chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, tất cả sụp đổ dưới đôi chân Lionel Messi.

Tây Ban Nha bóc trần giới hạn của tuyển Pháp

Tấm vé vào trận chung kết World Cup 2026 của đội tuyển Tây Ban Nha không đến từ khoảnh khắc xuất thần, mà là thành quả của một hệ thống vận hành gần như hoàn mỹ. Trước Pháp, La Roja áp đảo bằng tư duy chiến thuật, sự chính xác và bản lĩnh của kẻ đi chinh phục.

Cả thế giới việt vị với ĐT Pháp

Tuyến giữa như vô hình, không cầm nổi bóng và cũng không đánh chặn, thu hồi lại được. Giá trị duy nhất của cặp Rabiot và Tchouaméni là giúp cho những Vitinha, Neves, Bruno (Bồ Đào Nha), De Bruyne, Vanaken, Raskin (Bỉ) được ghi nhận công bằng hơn. Cụ thể là ít ra thì họ cũng còn hạn chế được sự áp đảo, uy hiếp của hàng tiền vệ Tây Ban Nha cho tới những phút cuối trận trước khi bị kết liễu bởi nhát kiếm mang tên Merino.