Arsenal vô địch Premier league: Cuối cùng "Ngày mai" ấy cũng đã đến!

Tác giả bu3hlinh - Thứ Tư 20/05/2026 09:03(GMT+7)

22 năm là chiều dài của một thế hệ. Là quãng thời gian đủ để một đứa trẻ sinh ra, lớn lên, trưởng thành, đi làm, yêu, mất mát, thay đổi, rồi một ngày ngoảnh lại thấy mình vẫn còn đang chờ cùng một đội bóng.

 

Arsenal đã chờ như thế. Chờ trong hy vọng. Chờ trong lo âu. Chờ trong những mùa giải mà họ tưởng mình đã rất gần, rồi lại thấy mọi thứ tuột khỏi tay. Chờ trong những cuộc tranh luận bất tận, trong nỗi ám ảnh về các kịch bản, trong cảm giác vừa muốn tin, vừa sợ chính niềm tin ấy phản bội mình.

Ngày 25 tháng 4 năm 2004, khi Thierry Henry xoay chiếc áo trên đầu ở White Hart Lane và các cổ động viên Arsenal hát vang “Champions”, có lẽ không ai nghĩ rằng cảm giác ấy sẽ biến mất lâu đến vậy. Không ai nghĩ rằng từ khoảnh khắc vinh quang ấy, họ sẽ phải đi qua hơn 8.000 ngày để một lần nữa được gọi tên mình trên đỉnh bóng đá Anh.

Và rồi, vào tối 19 tháng 5 năm 2026, tiếng còi mãn cuộc ở Bournemouth vang lên. Một trận hòa của Bournemouth trước Man City đã trao cho Arsenal điều họ đợi suốt hơn hai thập kỷ. Bên ngoài Emirates, bữa tiệc tự phát nổ tung. Người ta chạy ra đường, hò hét, ôm nhau, khóc, cười, bấm còi xe, mở champagne. Có người đi xe đạp, có người bế con nhỏ, có người dắt chó.

Nhưng đằng sau niềm vui ấy là rất nhiều lớp cảm xúc. Bởi 22 năm không chỉ làm người ta già đi. Nó còn làm người ta biết sợ. Sợ hy vọng quá sớm. Sợ tin quá nhiều. Sợ một cú trượt chân cuối mùa. Sợ Man City lại lao ra từ bóng tối như một kịch bản quen thuộc của những năm gần đây.

Có lẽ vì thế mà mùa giải này, nhiều cổ động viên Arsenal thấy khó tận hưởng ngay cả khi đội bóng đứng đầu trong thời gian dài. Khi một giấc mơ bị trì hoãn quá lâu, niềm vui cũng mang theo sức nặng. Người Arsenal sống trong từng trận đấu, không chỉ chờ một chiến thắng. Họ chờ sự giải thoát suốt bao năm qua.

Đội hình Arsenal hôm nay cũng mang trong mình sự nối tiếp đặc biệt. Khi Arsenal vô địch năm 2004, Max Dowman, Myles Lewis-Skelly hay Cristhian Mosquera còn chưa ra đời. Bukayo Saka, Gabriel Martinelli và Jurrien Timber vẫn là những đứa trẻ trong tã. Declan Rice và Martin Odegaard mới bắt đầu học chữ. Mikel Arteta khi ấy chỉ là một tiền vệ 22 tuổi, đang đi qua Pháp và Scotland để tích lũy bóng đá, ngôn ngữ và tư duy.

 

22 năm sau, chính Arteta là người dẫn Arsenal trở lại đỉnh cao bằng một công trình dài, nhiều nghi ngờ, nhiều lần va đập, nhiều thời điểm tưởng như sẽ sụp xuống.

Sau ba mùa liên tiếp hụt bước, Arsenal hiểu rằng nhà vô địch ngoài chuyên môn họ còn phải sống sót qua nỗi sợ. Là đi qua những ngày mà ngay cả người trong cuộc cũng không thể tô hồng thực tế. Sau thất bại trước Bournemouth hồi tháng trước, Arteta từng nói rằng Arsenal phải chịu đau, rằng đó là một cảm giác tồi tệ nhưng ngày mai sẽ là một ngày khác.

Cuối cùng, ngày mai ấy đã đến.

Arsenal đã giành lại cảm giác thuộc về đỉnh cao. Họ giành lại niềm tin cho những người đã đi qua thất vọng, giận dữ, tuyệt vọng, lạc quan và cả sự thờ ơ. Họ giành lại một phần ký ức đã bị treo lơ lửng từ ngày Henry xoay áo ở White Hart Lane.

Hai mươi hai năm là một hành trình quá dài với một đội bóng lớn. Nhưng có lẽ cũng chính vì quá dài, khoảnh khắc này mới mang nhiều tầng nghĩa đến vậy.

Arsenal đã chờ. Và lần này, sự chờ đợi không còn là vô vọng.

Arsene Wenger xúc động trước chức vô địch lịch sử của Arsenal
Cựu HLV Arsene Wenger đã có phản ứng đầy cảm xúc sau khi Arsenal chính thức chấm dứt 22 năm chờ đợi để lên ngôi tại Premier League.
Declan Rice đáp trả đầy cảm xúc sau chức vô địch Premier League
Tiền vệ Declan Rice đã có màn đáp trả đầy cảm xúc trên mạng xã hội sau khi Arsenal chính thức đăng quang Premier League lần đầu tiên sau 22 năm.
Arteta gia nhập hàng ngũ những huấn luyện viên vĩ đại nhất mọi thời đại của Arsenal
Sau khi dẫn dắt Arsenal lên ngôi vô địch Ngoại hạng Anh mùa giải 2025/26, Mikel Arteta đã chính thức đưa tên tuổi mình vào lịch sử với tư cách một trong những nhà cầm quân vĩ đại nhất mọi thời đại của Pháo thủ.

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Cám ơn De la Fuente vì đã đưa Tiki-taka trở lại với hào quang rực rỡ

Trong quá khứ, từng có những thời điểm lối chơi Tiki – Taka nhận về nhiều chỉ trích, đặc biệt là sau mỗi thất bại của ĐT Tây Ban Nha tại các giải đấu lớn. Thế nhưng, những chuỗi ngày u ám ấy đã qua rồi. Bóng đá thế giới vừa chào đón là đương kim vô địch mới với sự hủy diệt tuyệt đối ở trong trận chung kết.

Cuộc hẹn 10 năm của Enzo Fernandez

Mười năm trước, cậu thiếu niên 15 tuổi Enzo Fernandez từng viết một bức tâm thư để cầu xin Lionel Messi rút lại quyết định từ giã ĐT quốc gia. Mười năm sau, cả hai đang sát cánh bên nhau cho trận chung kết thứ hai lịch sử.

Đội tuyển Pháp: Tạm biệt kỷ nguyên Didier Deschamps

Thất bại trước tuyển Anh ở trận tranh hạng Ba World Cup 2026 chính thức khép lại kỷ nguyên kéo dài 14 năm của Didier Deschamps tại đội tuyển Pháp. Một triều đại với nhiều vinh quang, tranh cãi và những tiếc nuối, để lại di sản lớn nhưng cũng mở ra yêu cầu tất yếu về một cuộc chuyển giao.

10 phút sụp đổ của tuyển Anh

Chỉ còn cách trận chung kết World Cup 2026 đúng 10 phút, ĐT Anh đã nhìn thấy cánh cửa thiên đường mở ra. Nhưng cũng chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, tất cả sụp đổ dưới đôi chân Lionel Messi.

Tây Ban Nha bóc trần giới hạn của tuyển Pháp

Tấm vé vào trận chung kết World Cup 2026 của đội tuyển Tây Ban Nha không đến từ khoảnh khắc xuất thần, mà là thành quả của một hệ thống vận hành gần như hoàn mỹ. Trước Pháp, La Roja áp đảo bằng tư duy chiến thuật, sự chính xác và bản lĩnh của kẻ đi chinh phục.

Cả thế giới việt vị với ĐT Pháp

Tuyến giữa như vô hình, không cầm nổi bóng và cũng không đánh chặn, thu hồi lại được. Giá trị duy nhất của cặp Rabiot và Tchouaméni là giúp cho những Vitinha, Neves, Bruno (Bồ Đào Nha), De Bruyne, Vanaken, Raskin (Bỉ) được ghi nhận công bằng hơn. Cụ thể là ít ra thì họ cũng còn hạn chế được sự áp đảo, uy hiếp của hàng tiền vệ Tây Ban Nha cho tới những phút cuối trận trước khi bị kết liễu bởi nhát kiếm mang tên Merino.

Messi vẫn là trái tim, nhưng Argentina có thêm những nhịp đập mới

Lionel Messi vẫn là trung tâm trong mọi đường lên bóng của Argentina, vẫn là cái tên buộc mọi đối thủ phải dành sự quan tâm đặc biệt. Thế nhưng, khi El Pulga không thể một mình định đoạt trận đấu, các vệ tinh xung quanh đã biết cách chia sẻ trách nhiệm và tìm ra những lời giải mới để giúp La Albiceleste tiếp tục hành trình bảo vệ ngôi vương.