Tạm biệt Rafael Benitez: Nơi đây là quê hương, chứ không phải là nhà

Tác giả Gem - Thứ Năm 19/05/2016 15:07(GMT+7)

Báo mạng rần rần đưa tin Real Madrid sa thải HLV Rafael Benitez, người lên thay thế là cựu cầu thủ, là huyền thoại, là người đang dẫn dắt đội trẻ Real Madrid. Zinedine Zidane sẽ huấn luyện Real như thế nào? Sẽ đưa Real băng băng chinh phục đỉnh cao hay trôi tuột trước những bờ dốc không ngã rẽ? Cái đó sẽ có thời gian trả lời. Và câu trả lời sẽ có sớm thôi. Cả đời, 1 năm, 9 tháng, 6 tháng mà cũng có thể chỉ là 3 tháng. Còn hôm nay tôi muốn viết về mốc thời gian 6 tháng. Một người vừa cán qua cái mốc đó, chẳng biết nên đau đớn hay tự hào?
Tạm biệt Rafael Benitez: Nơi đây là quê hương, chứ không phải là nhà.
“Thà một phút chói lòa rồi vụt tắt 
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.”

Zizou đã có giây phút chói lòa của riêng mình trong buổi họp báo rạng sáng nay. Quây quần chung vui cùng anh còn có gia đình, những người thân yêu nhất.
Anh cho rằng đây là khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong sự nghiệp của mình, thậm chí còn linh thiêng hơn cả giờ phút anh đặt bút kí hợp đồng thi đấu chuyên nghiệp cho Real Madrid. Anh hứa bằng cả trái tim mình, anh sẽ giúp Kền kền trắng đạt được danh hiệu.

Nhưng anh ơi, cách đây chỉ hơn 6 tháng thôi. Cũng có một người đàn ông mang trong mình những quyết tâm như vậy. Thậm chí người đàn ông đó còn là người con (theo nghĩa đen) của thành Madrid, sẵn sàng sống chết vui buồn cùng CLB. Nhưng tiếc rằng, chữ “tử” ấy đến là từ 1 phía, người ta chỉ có thể ngồi im một chỗ chờ “giấy báo tử” mà chẳng có quyền quyết định.

Ai cũng thuộc lòng lời phát biểu của Zidane. Ai cũng hoan hỉ và háo hức chờ đợi màn trình diễn của tân HLV Real Madrid.
Mấy ai để ý, ở đâu đó tại Madrid, có một người mới hôm nay còn làm Tướng (ngai Vua xin phép để dành cho người-ai-cũng-biết-là-ai), hôm sau đã là người cũ, hay còn gọi là vị Tướng bại trận. Chẳng mấy ai quan tâm Rafael đang ở đâu, chia sẻ suy nghĩ gì sau khi bị “phế truất”. Ơ kìa, Jose Mourinho rời Chelsea, bao người thương khóc lắm kẻ gào than. Rafael đâu có kém cạnh gì đâu, cũng từng dẫn dắt Chelsea cơ mà! Nhưng thôi, chẳng thể so sánh như vậy được. Rafael không phải Người Đặc Biệt, ông chỉ là người con Madrid muốn cống hiến cho quê nhà mà thôi.
HLV Zidane trong ngày ra mắt Real Madrid
Hơn 40 năm trước, Rafael chính là 1 trong những hậu vệ có tiềm năng tại lò đào tạo Castilla. Cậu bé 13, 14 tuổi thông minh lém lỉnh khi đó không hề biết rằng, cậu sẽ phải rời xa sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp từ năm 19 tuổi, sau một pha vào bóng rắn quá mức từ đối thủ là các cậu sinh viên. Chấn thương đó khiến Rafael phải nghỉ đá bóng trong 1 năm, nhưng ông không từ bỏ. Ông trở lại với sân cỏ và dù không còn được thi đấu ở Madrid nữa, ông thi đấu cho các đội ở hạng 3 hạng 4 với ước vọng được duy trì sở thích, đam mê. Tiếp tục gặp các chấn thương không thể cứu vãn, ông treo giầy ở tuổi 26. Thật may mắn là cũng vào năm đó, ông được quay trở lại Real Madrid và tham gia vào đội ngũ huấn luyện đội trẻ Castilla. Ông thử sức với nhiều vị trí trong đội ngũ huấn luyện Castilla và cả U19 Real Madrid. Những danh hiệu và sự bứt phá của đội trẻ Real Madrid giúp ông được đôn lên làm trợ lý HLV Vicente del Bosque vào năm 1994.

Hoàn cảnh nghe cũng khá giống Zidane, nhưng tất nhiên là Rafael kém may mắn hơn nhiều. Ông cần mẫn với vị trí trợ lý HLV nhưng cũng sẽ chẳng ai dám trao cho ông chiếc ghế HLV trưởng, khi mà Rafael chưa đầy 30 tuổi và thiếu kinh nghiệm thi đấu chuyên nghiệp.

Ông phải đi, để tìm kiếm những cơ hội cho bản thân mình, để trau dồi thêm kiến thức, gặt hái thêm kinh nghiệm. Rồi 1 ngày, ông sẽ trở về “nhà”!
Từ “1 ngày” đó là nói giảm nói tránh, vì trong thực tế, “1 ngày” này tương đương với 29 năm. Ông kinh qua Valladolid, Osasuna, Extremadura, Tenerife – những đội bóng hạng dưới để lấy kinh nghiệm. Thành công thực sự đến khi ông trở thành HLV trưởng Valencia, thậm chí là vượt qua chính Real Madrid để giành được chức vô địch La Liga.

Ông đến Liverpool và giành được cúp F.A và Champions League. Quãng thời gian ngắn ngủi ở Chelsea cũng giúp Rafael có được danh hiệu Europa League. Người đàn ông này có phải là HLV đẳng cấp không thì chưa ai dám khẳng định, nhưng chắc chắn số danh hiệu và biệt danh “Vua đấu Cup” không phải ngẫu nhiên mà có.
Rafael Benitez từng giành Cup Champions League cùng Liverpool vào năm 2005
Sinh ra tại Madrid, lớn lên cùng Madrid. Mẹ là CĐV Atletico Madrid, bố là fan cuồng Real Madrid. Cưới vợ tại Madrid. Đứa con đầu lòng cất tiếng khóc chào đời cũng tại Madrid. Nơi đây không chỉ là quê hương, mà còn là gia đình, là tổ ấm để Rafael trở về. 
6 tháng trước, Rafael Benitez sau khi nhậm chức có lẽ đã nghĩ mình tìm được ngôi nhà thứ 2 tại quê hương Madrid rồi. Nhưng hóa ra là không phải!

Ngay từ đầu đã không được đánh giá cao, chỉ được coi là 1 sự thay thế bất đắc dĩ, Rafael vẫn quay về nơi này. 

“Nếu bây giờ được chọn lựa một lần nữa
Thì chắc có lẽ vẫn yêu như ngày xưa
Nếu bây giờ được chọn lựa điều em ước mơ
Thì em tin em vẫn mơ như em từng mơ”

Đúng như câu hát của Lệ Quyên. Rafael dù có cỗ máy quay ngược thời gian. Về lại tháng 6 của mùa hè oi ả, ông vẫn sẽ quyết định như vậy thôi.

Không phải ông bất tài, mà là vì không hợp!
CĐV Kền kền trắng đam mê lối chơi tấn công hoa mỹ đẹp mắt, không phải ông không biết tấn công, mà là vì không hợp!

Lý do không hợp này kết thúc 29 năm chờ đợi của Rafael. Thôi thì ông hãy tìm “nhà” ở một con phố khác. Madrid cũng được, miền Nam nước Ý hay thành phố cảng nước Anh cũng được. Miễn sao ông được trân trọng và có cơ hội thể hiện hết khả năng của mình.

Cố quên đi người bạn đã từng yêu cũng khó như việc cố nhớ người bạn chưa từng gặp. Biết là khó nhưng ông sẽ làm được. Ở phương xa mong ông cũng như các Madridista chân thành cổ vũ cho Zizou. Thật lòng chúc may mắn “chàng Hói”, dù chàng có bù đầu tóc rối cũng đừng vội vùi dập. Hãy cho Zizou thời gian chứng tỏ, ít nhất là nhiều hơn Rafael Benitez!

Còn giờ thì đến lúc rồi. Tạm biệt ông, Rafael!

Một bài viết của Gem (TTVN)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Estevao phải học cách chờ đợi ở Stamford Bridge

Cách đây vài tuần, Carlo Ancelotti tới Stamford Bridge để theo dõi Estevao Willian, chàng trai trẻ mà mình tin có thể trở thành tương lai của bóng đá Brazil. Estevao Willian bước ra khỏi đường hầm Stamford Bridge, ngồi xuống ghế dự bị rồi 90 phút sau lại đi vào đường hầm, vẫn nguyên bộ đồ tập trên người.

Mac Allister và những ngày chờ đợi một cái gật đầu từ Anfield

Trong bóng đá, nếu đã lên tiếng, bạn cũng phải biết cách chứng minh bằng đôi chân. Và sau cuộc họp báo khá sôi nổi trước trận gặp Atletico Madrid, nơi Alexis Mac Allister nói nhiều về việc Liverpool không đề nghị anh hợp đồng mới trong mùa hè, tiền vệ người Argentina đã trả lời theo cách thuyết phục nhất: ghi một bàn thắng tuyệt đẹp, giúp Liverpool thắng 2-1. 

Vẻ đẹp của bóng đá đôi khi chỉ nằm ở một cái nhấc chân

Dimitar Berbatov không phải kiểu người lúc nào cũng tràn năng lượng, và cách ông dùng từ cũng giống hệt phong cách chơi bóng: tại sao phải dùng 100 từ khi một từ là đủ? Trong một cuộc trò chuyện qua Zoom thời Covid với The Guardian, Berbatov từng được hỏi liệu bóng đá có thực sự dễ dàng với ông như vẻ ngoài hay không. Câu trả lời chỉ vỏn vẹn một chữ: “Có.” Không màu mè, không cố tỏ ra ngạo mạn. Đơn giản là với Berbatov, bóng đá thực sự dễ.

Ông nội không còn ở đó, nhưng giấc mơ của ông vẫn đi cùng Pedri

Tôi thề, chưa bao giờ có một người hâm mộ bóng đá nào cuồng nhiệt hơn ông tôi. Tôi biết tất cả những ai đang đọc bài viết này ở Tây Ban Nha sẽ lắc đầu và nói: “Không, không, không, chú tôi mới là người cuồng nhiệt nhất.” Nhưng tôi nói thật, nếu bạn có cơ hội gặp ông tôi, bạn sẽ hiểu.

Loris Karius: Đứng dậy từ những đổ vỡ

Cái tên Loris Karius từng gợi lên ký ức kinh hoàng. Đêm Kiev năm 2018, hai sai lầm nghiêm trọng của thủ môn người Đức khiến Liverpool bại trận 1-3 trước Real Madrid trong trận chung kết UEFA Champions League. Từ một thủ môn trẻ từng được kỳ vọng, Karius bỗng trở thành hiện thân cho những sai lầm. Nhưng sau biết bao dâu bể cuộc đời, Karius đang hồi sinh mạnh mẽ tại Schalke 04.

Khoảnh khắc đánh dấu vị thế của Lamine Yamal

Một ngày trước trận gặp Feyenoord, Lamine Yamal được hỏi về cuộc đua Quả bóng vàng. Câu trả lời của anh là: "Tôi không nghĩ mình cần phải vận động. Tôi tự hào về những gì mình đã làm và sẽ không cầu xin điều gì."